Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Ưu tư chiều nay



Nhìn mình đã thấy gai gai
Xưa vui cười lớn nay ngồi trầm tư
Cuộc đời lặng lẽ sang thu
Buồn trong hiu hắt âm u cõi trần.

Mơ một thưở đời như mây gió thổi
Đến bên người dù phút cuối tình ơi.

Cá Sấu NM

Thơ của Mai Diệp Văn

Bóng
 
Soi mình trong gương
khuôn mặt nổi lên
không phải một cô tiên
không phải mụ phù thủy trong câu chuyện cổ tích
Nhợt nhạt những suy tư
Quanh co, nắn xệch đôi môi chấp ghép
Những câu hát,
câu thơ,
những câu nói vu vơ,...
Tìm một nụ cười vuông
Buồn – không nói.
 
Tôi giấu mình trong lớp chăn
Không thể vẽ mình trên một màu đen.
Mở cửa
chạy
trốn khỏi căn phòng có bốn bức tường lặng thinh.
Nắng xô vào 
bóng người không rõ mặt hằn trên bức tường
một màu đen.
Ngoắt nhìn
ai nấp phía sau lưng.
Vẫn không biết - sự tàng hình của bóng
mình hỏi mình...
 
11-5-2010
 
Ảnh: Trần Năm Phương
 
Đêm tiểu thuyết
 
Anh ngồi đọc tiểu thuyết,
Em ngồi đọc tiểu thuyết
Khung cửa sổ rực vàng
Bốn mắt chốc chốc nhìn
Vẫn vầng trăng lẻ ấy.
 
Con đường khuya thuở trước
Trăng chẳng hề đoái hoài
Để nỗi hoang vu mọc
Ngập tràn hai chúng mình
Dù tim chung nhịp đập
Dù mắt hướng một phương.
 
Đêm đêm đọc tiểu thuyết,
Hai đứa, hai con đường.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét