Thứ Tư, 29 tháng 1, 2014

YÊU- XƯA VÀ NAY

Khi nói về chuyện tình yêu, từ cổ chí kim đã có nhiều mối tình lãng mạn đi vào sử sách, văn thơ. Nhưng nếu so sánh thì hẳn thế hệ ngày nay sẽ nói, chắc chắn bây giờ yêu lãng mạn hơn thời các cụ cách đây cả hàng trăm, hàng ngàn năm.
Đặc biệt là trong thời kỳ phong kiến hưng thịnh. Vào thời ấy, quan niệm “nam nữ thụ thụ bất thân”, “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”, “xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử” đang được đề cao một cách tuyệt đối. Vậy nên, trai gái yêu nhau lãng mạn là chuyện cực kỳ hãn hữu.
Tuy nhiên, nếu lấy văn thơ làm bằng chứng để so sánh thì chưa chắc bây giờ thanh niên yêu đã lãng mạn hơn các cụ ngày xửa ngày xưa.
Nhân ngày xuân, xin chép tặng các bạn trẻ những bài thơ tình từ thời nhà Đường và xin bạn đọc hãy suy ngẫm để lý giải cho câu hỏi: Thời nào yêu lãng mạn hơn?
Nam nữ bây giờ yêu nhau mạnh bạo do được giải phóng về quan niệm yêu đương. Nhưng từ thời thịnh Đường, vào khoảng những năm 700, Đỗ Thu Nương đã viết bài thơ “Kim lũ y”:
“Khuyến quân mạc tích kim lũ y

Khuyến quân tích thủ thiếu niên thì
Hoa khai kham chiết trực tu chiết
Mạc đãi vô hoa không chiết chi”
Xin tạm dịch nghĩa là:
“Chàng ơi, chàng đừng tiếc cái áo thêu kim tuyến của em.
Chàng hãy tiếc cái tuổi đương thì của em
Em là cành hoa, chàng bẻ được thì bẻ đi
Đừng chờ cây hết hoa, bẻ cành không thì bẻ làm gì?”
Các cô thiếu nữ bây giờ có ai dám làm thơ nói với bạn trai như vậy không?
Nhà thơ Quyền Đức Dư thì có bài thơ “Quần đới giải” tuyệt hay về ý nghĩa của son phấn:
“Tạc dạ quần đới giải

Kim triêu hỷ tử phi

Diên hoa bất khả khí

Mạc thị cảo châm quy”

Tạm dịch nghĩa:

“Tối qua em ngủ, em cởi bỏ dải quần

Sáng thấy niềm vui như loài hỷ phơi phới bay ra

Em cứ giữ mãi mùi son phấn đã dùng
Thì thế nào chàng cũng quay trở lại với em”
Các bạn nữ đọc bài thơ này rồi hãy chọn cho mình một loại nước hoa, son phấn có thể giữ được lòng trai.
Kim Xương Tự lại có bài thơ nói về nỗi “bực mình” về tiếng hót của con chim oanh:
“Đả khởi hoàng anh nhi

Mạc giao chi thượng đề

Đề thời kinh thiếp mộng

Bất đắc đáo Liêu Tê (Tây)”
Tạm dịch nghĩa:

“Hãy đuổi hộ thiếp con oanh vàng kia đi

Con chim oanh đang hót trên cành cây đấy

Nó hót làm thiếp tỉnh giấc mộng

Vì trong mơ thiếp được đến với chàng ở Liêu Tây”
Lý Bạch, một người được coi là tiên tửu đã có những bài thơ tuyệt hay về rượu và uống rượu. Nhưng ông cũng có một bài thơ tuyệt hay về tình yêu:

“Đương quân hoài quy nhật

Thị thiếp đoạn trường thì

Xuân phong bất tương thức

Hà sự nhập la vi”


(Xuân tứ)
Tạm dịch nghĩa:
“Lúc chàng đang muốn về quê

Thì cũng là lúc ruột thiếp đang đứt ra từng khúc vì nhớ chàng

Gió xuân kia, ta với mi có quen biết gì đâu

Tại sao lại thổi tung màn của ta để chui vào?”
Một người con gái nhớ chồng đến mức khó chịu với cả làn gió xuân khi làn gió “tự tiện” vào màn với mình thì quả thật là chưa từng thấy.
Rồi lại có một người mong muốn nước mắt của mình biến thành mưa để cho người chồng mình không đi chinh chiến nữa. Đó là Trương Mỹ Dung:
“Nhất áp xuân giao vạn lý tình

Dặm trường phương thảo dặm trường oanh

Nguyện tương song lệ đề vi vũ

Minh nhật lưu quân bất xuất thành”
Tạm dịch:
“Một chén rượu tiễn chàng đi vạn dặm

Dặm trường não nùng cỏ biếc, não nùng lời chim oanh

Thiếp mong giọt lệ thành mưa nhỏ

Để nói bước chân chàng không đi xa”
Có một bài thơ tuyệt hay của một tác giả vô danh mà sau này không biết nhạc sĩ Xuân Hồng có lấy ý để đưa vào bài hát “Chiếc khăn tay” hay không? Chuyện là vào thời nhà Đường, giặc Hung Nô xâm lấn bờ cõi, nhà vua phải cử các đội quân đồn trú ở biên cương. Để giúp đội quân này có thêm áo ấm, vua vận động mọi người khâu áo gửi cho lính ngoài biên ải. Tất nhiên, các cung nữ trong thành cũng phải tham gia. Có một người lính khi nhận được chiếc áo bông, thấy phía sau áo dày lên một cách đáng ngờ liền tháo chỉ và phát hiện ra trong đó có một tấm vải, trên đó có chép bài thơ:
“Sa trường chinh thú khách,
Hàn khổ nhược vi miên?

Chiến bào kinh thủ tác,

Tri lạc a thùy biên;

Súc ý đa thiêm tuyến,

Hàm tình cánh trước miên,

Kim sinh dĩ quá dã,

Trùng kết hậu sinh duyên”
Dịch thơ:
“Sa trường người lính chiến

Đêm lạnh ngủ chẳng yên

Áo ấm tay trân trọng

Đến ai nào biết tên

Tình sâu, mũi kim nhặt

Ý nặng, lớp bông dày

Kiếp này thôi đã lỡ

Xin hẹn kiếp sau này”
Người lính có được bài thơ không dám giấu, mà mang nộp cho viên tướng chỉ huy. Viên tướng mang về bẩm vua. Nhà vua gọi các cung nữ ra tra hỏi người viết bài thơ này. Một cung nữ cúi đầu sợ hãi nhận. Nhà vua thương xót bèn gọi người lính về và gả cô cung nữ cho người lính. Một cái kết thật có hậu!
Có một bài thơ nói về sự tương tư của trai gái yêu nhau mà các thế hệ người Việt đã từng học chữ Hán trước đây ai cũng biết, đó là “Trường tương tư” của Lương Ý Nương.
Có câu chuyện rằng, một cô gái tên là Lương Ý Nương nhà ở ven bờ sông Tương yêu một chàng trai cũng sống ven sông Tương, nhưng ở phía trên. Không hiểu sao bố mẹ chàng trai không cho họ được kết hôn. Buồn quá, cô gái (Lương Ý Nương) đã làm bài thơ “Trường tương tư” rồi gửi cho chàng trai. Anh chàng mang bài thơ cho cha mẹ đọc. Đọc bài thơ xong, ông bà cảm động và cho phép chàng trai lấy cô gái.
Có một điều kỳ lạ ở bài thơ này là lời chữ Hán khi được dịch sang lời Việt không khác nhau là mấy.
Nhân ngày xuân, xin đọc lại bài thơ này để so sánh mình có được như người xưa hay không?
“Hoa hoa lá lá rụng bời bời
Lòng nhớ người, sao chẳng thấy người
Ruột muốn đứt thêm, thêm đứt ruột
Châu rơi thành ngấn, lại châu rơi

Ta có một tấc lòng


Không có ai mà hỏi
Muốn nhờ gió đuổi mây

Để được cùng trăng nói

Ôm đàn lên lầu cao

Lầu cao trăng dãi khắp

Tương tư khúc chẳng thành

Lệ nhỏ giây đàn đứt

Người bảo sông Tương sâu

Tương tư sâu gấp bội

Sông sâu có bến lội


Tương tư không bến bờ

Chàng ở đầu sông Tương


Thiếp ở cuối sông Tương

Nhớ nhau không gặp mặt

Cùng uống nước sông Tương

Trong mơ không được gặp

Chỉ có chết mà thôi

Đã vào cửa tương tư

Mới biết tương tư khổ

Trường tương tư, trường tương tư

Trường tương tư dài thương nhớ

Sớm biết nỗi đau này

Xin đừng cùng nhau biết”
Đọc những bài thơ trên, các bạn thử xem mình đã lãng mạn bằng người xưa khi yêu chưa?
Kim Triêu

Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Đêm lang thang

Những ngày cuối năm 2013, TAND Thành phố Hà Nội nóng hơn với hai phiên tòa xử hai anh em Dương Chí Dũng và Dương Tự Trọng.
Trong phiên tòa xét xử người em trai và đồng phạm, Dương Chí Dũng bỗng thành tâm điểm của phiên xử khi bất ngờ khai ra người mật báo cho mình trốn thoát và liên tục nhận mình là người chỉ đạo nhóm người thân tín của em trai đưa mình bỏ trốn.
Gạt sang một bên những tội lỗi mà hai con người này đã gây ra, người ta nhận thấy tình cảm anh em, tình máu mủ gắn bó giữa hai kẻ tội đồ thật sự sâu sắc.
Tình huynh đệ
Vì anh trai mà phải đối mặt với mức án 18 năm tù giam, khi ra trước vành móng ngựa, bị cáo Dương Tự Trọng coi đó là cơ hội hiếm hoi để bày tỏ tình cảm với anh trai mình.


Dương Chí Dũng; Dương Tự Trọng
Dương Tự Trọng


Lời sau cùng trình bày trước tòa, Dương Tự Trọng nói: “Dương Chí Dũng là anh ruột của tôi. Tôi luôn sống cùng với kỷ niệm của hai anh em và càng thấy thương anh tôi nhiều hơn. Thường ước được cầu mong cho anh tôi được hưởng sự khoan hồng của pháp luật, lòng từ bi khoan dung độ lượng vị tha của người đời. Tình cảm ấy tôi nghĩ ở mỗi con người ai cũng có, mong mọi người thông cảm".
Về phần mình, Dương Chí Dũng cũng tỏ ra hối hận vì đã khiến em mình liên lụy.
Ông ta nghẹn ngào xúc động: "Nếu hôm nay tôi được chết mà cứu được những người kia thì tôi sẵn sàng chết. Bởi, họ toàn là những anh em tốt. Họ giúp tôi là vì tình nghĩa, giống như anh em trong gia đình. Chính vì giúp tôi mà họ phải rơi vào hoàn cảnh ngày hôm nay, trở thành bị cáo của phiên tòa này. Họ đều vì tôi, còn tôi lại vì cái khác".
Sinh ra trong gia đình danh giá, anh em Dương Chí Dũng, Dương Tự Trọng đã trải qua biết bao mùa xuân hạnh phúc.
Họ không thể ngờ, mùa xuân Giáp Ngọ lại là cay đắng nhất trong cuộc đời họ khi cả hai anh em đều phải ăn tết trong tù.
18 mùa xuân sau song sắt đang chờ đợi ông Dương Tự Trọng, còn người anh trai Dương Chí Dũng, phải nhận án tử, không biết liệu ông ta còn được đếm bao nhiêu cái tết trong tù?
T.Nhung 

Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

Sợi tóc

SỢI TÓC



Em tặng tôi , sợi tóc của em

Rồi ngày tháng qua đi , không còn ai nhớ nữa

Ba mốt năm sau , tôi trở lại

Gặp một bà gìa ....

Bà không nhận ra tôi

Tôi tặng bà sợi tóc

Bà khóc ......

Sợi tóc vẫn còn xanh .


ST

Thừa ngốc

Đi qua những lằn roi cuộc đời

Chan chát đêm nghe gió lùa chớm lạnh
Quán trọ này người đến lại người đi
Bánh xe đã lăn xa, khuất dần trong màn đêm. Thấp thoáng ánh mắt nhìn lại và nhoài đầu ra cửa sổ, cánh tay vẫy vẫy chào tôi lần cuối.
Ừ… thì chị về. Về với những bình yên cần thiết.
Ngót nghét đã hơn bảy năm, tôi và chị đã cùng sống dưới một mái nhà. Chị bảo ngày đầu tiên bước vào nhà, cảm giác vui lắm vì có tôi là đồng hương. Từ nhỏ đến giờ chị chưa bao giờ đi làm xa đến vậy, lạ nước lạ cái. Nghe một giọng miền Tây quen thuộc cũng thấy trong lòng bớt lo sợ phần nào.
Và như thế, mỗi ngày sau khi đi học về, tôi phụ chị những việc lặt vặt trong gia đình. Có khi nhặt rau, làm cá, thỉnh thoảng cuối tuần lại theo chị dọn dẹp các phòng của mọi người trong nhà. Từ bao giờ tôi luôn xem chị như một người chị gái ruột thịt. Chị bảo sợ nhất là cái giọng dụ dỗ của tôi mỗi khi cần nhờ chị làm cái này cái nọ.
- Chị! Em đói quá. Nấu mì ăn hén… mỗi đứa một tô, ăn một mình buồn lắm.
- Chị! Cạo gió dùm em đi, em bệnh rồi đó…
- Chị ơi!...
Chị hay đùa và bảo tôi là cái đứa ám vía chị nhất. Tuy vậy nếu vắng tôi trong nhà thì lại buồn vô cùng. Dường như đã thành thói quen, sau giờ cơm của gia đình chủ. Chị và tôi lại cùng ăn và huyên thuyên đủ chuyện trên đời. Chị kể tôi nghe cuộc đời của chị, nó dài và buồn như dòng sông heo hút ở miệt U Minh. Cái nơi mà dòng chảy cứ trầm lắng u uất tự bao đời. Độ tuổi ăn chưa no lo chưa tới đã phải theo chồng vì những món nợ hay tôi gọi đó là sự trao đổi không hơn không kém.
“Má hồng mấy bận em ơi
Qua sông lỡ bước một đời vương mang
Chòng chành thuyền vỡ đôi đàng
Mình em phận bạc lỡ làng xuân xanh”
Và đâu phải cuộc trao đổi nào cũng ngang giá như nhau, có khi lại là sự trả giá bằng một đời người. Chị cười buồn “Ừ, mày nói đúng. Nhưng nếu là chị thì mày mới hiểu được, đôi khi cứ để mình chị trả giá cho món nợ đã mang. Có được cái nhà che mưa che nắng cho ba má chị thì chị cũng an lòng”. Giọt nước mắt của người đàn bà đi qua những ngày tháng tối tăm của cuộc hôn nhân đầy những lằn roi càng làm cho chị mạnh mẽ hơn. Tôi lắng nghe từng lời kể của chị, để rồi hiểu rằng cuộc đời này đều do số phận đặt để, có muốn cũng không được, cầu cũng chẳng có và chính nó bắt buộc chúng ta phải thích ứng với hiện tại. Chỉ vì một điều duy nhất… Tồn tại!
Cũng như chị, những lằn roi cuộc đời đâu dễ gì đốn ngã tôi. Chị và tôi như hai hòn đá mà ai vô tình vấp trúng hay giơ chân đá một cái chỉ tổ làm đau chân họ thôi. Tôi xem cái nhìn khinh khỉnh của người khác như là một tia nắng sớm rồi lụi tàn dần theo thời gian. Tôi xem những câu chì chiết, ghen ghét mình như một cơn gió thoảng qua tai rồi vội vàng trôi đi mất. Nếu chúng ta cứ để những điều ấy tác động đến cuộc sống của mình có khi chính nó sẽ làm bạn gục ngã. Thế sao không đối diện nó một cách trực tiếp để nhận ra sức mạnh chống chọi của bản thân đến mức nào. Tôi thương chị không đủ sức để gướng qua những cơn sóng dữ, hay đại loại là tôi muốn chị giữ lại một chút tự tôn của mình. Ở đâu có sự đố kỵ thì ở đó luôn có những mối nguy hiểm rình rập mình từng giờ, từng phút. Chỉ cần một chút sơ hở thì câu chuyện đã được dàn dựng một cách công phu. Có khi tôi và chị giễu môi nhếch mép để cười cho thói đời hiểm độc thế, chua cay thế. Có khi tôi lại khóc cùng chị vì cuộc đời quá tàn nhẫn với chính mình. Dù khóc hay cười thì khoảng thời gian qua đã gắn kết chị và tôi bằng tình cảm đáng trân quý.
Hôm nay chị đi… tôi tiễn một đoạn dài và cầu mong bình yên sẽ đến. Căn phòng nhỏ sẽ vắng tiếng cười sang sảng của chị, mâm cơm muộn hàng ngày của tôi sẽ thiếu đôi đũa hay gấp thức ăn nhường bớt cho tôi, tôi sẽ không còn nghe tiếng la oang oang “Cái con này, ăn uống kiểu gì thế. Mày mà ăn kiểu đó có nước đem mày đi chôn”. Chắc chắn một điều tôi sẽ nhớ chị, nhớ những lần gom vài đồng bạc lẻ hùn lại đi ăn chè, nhớ cả lúc tôi bệnh chị nấu từng chén cháo rồi ép tôi ăn như ép con, nhớ cả những lúc thất tình ngồi khóc bù lu bù loa đến nỗi chị đòi đập cho một trận,…
Tôi tin vào luật nhân quả, không ai có thể  lấy đi tất cả những gì họ đáng được nhận. Hãy vững tin vào những gì mình đã cho đi chị nhé. Cuộc đời chị đang bắt đầu những điều mới tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn.
“Chị về, mày ở lại ráng mà làm nhe mậy. Không có ai thương mình bằng chính mình đâu”
Tôi đứng trông theo những vệt bánh xe đang lăn rồi vun vút vào màn đêm. Sài Gòn về khuya, gió mỗi lúc mỗi lạnh hơn. Chợt nghe trong lòng mình dường như rét đậm.
… Tạm biệt chị.
Ngọc Thưa

Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2014

Phố mùa này ST - chưa rõ tác giả

Phố mùa này buồn quá phải không em?
Giữa trăm ngàn bước chân qua vẫn chẳng tìm ra một dáng hình quen thuộc
Gió thì lạnh, bàn tay em gầy guộc
Lấy gì mà ôm hết những chông chênh?

Phố mùa này lạnh quá phải không em?
Những con đường quen như dài thêm đến tận cùng nỗi nhớ
Tháng một rồi sao cứ ngân nga khúc tình dang dở
Người ca sĩ hôm nào có còn hát nữa đâu!

Phố mùa này hoang hoải phút không nhau
Ta giấu nỗi lòng giữa những buồn - vui, ngọt ngào - cay đắng
Giữa thành phố ồn ào, ta vẫn thấy tâm hồn mình như một nốt lặng..
Nằm chênh vênh trên khuôn nhạc khuyết Người.

Phố mùa này thiếu vắng một nụ cười
Ai tìm ai giữa cuộc đời buồn tênh...


15 điều làm cho cuộc hẹn hò của bạn trở nên tồi tệ

Tất cả chỉ bởi vì có quá nhiều lý do vớ vẩn tới từ đối phương làm cho tôi cảm thấy chán nản với chuyện hẹn hò quá rồi

1. Đến muộn là điều tệ đầu tiên, vì như vậy là đã đủ để bạn mất điểm trong mắt người đối diện rồi.

2. Mụn nhọt vào những ngày này thì đúng thật là ác mộng...

3. Những ngày "đèn đỏ" cũng làm bạn tự thấy ái ngại hơn về bản thân mình (các bạn gái thôi nhé)

4. Hẹn hò với một kẻ chán ngắt khiến bạn có thể quên luôn tên hắn sau khi kết thúc cuộc hẹn.

5. Hay là một kẻ chẳng biết lịch sự gì hết cũng khiến bạn phải đau đầu.
("Cái gì trên mặt bà thế? Giả trang à?"

6. Rồi thì đây là cuộc phỏng vấn hay là cuộc hẹn trong buổi tối nay đây?

7. Chuyện "tình phí" khi hẹn hò cũng là một vấn đề rất mệt mỏi.

8. Có những cuộc hẹn mà bạn chỉ ước rằng mình chỉ có một mình ở đây mà thôi chứ không phải với "người ấy".

9. "Người ấy" cứ ra rả chuyện về người yêu cũ mới gọi là thảm họa.

10. Và cả những điều "tế nhị" trên gương mặt đối phương khiến rất ngại chẳng muốn kể ra nữa, ví dụ như râu chẳng hạn...

11. Gặp phải những người ăn uống mà chẳng để tâm gì tới bạn hoặc tới chính họ cũng khiến bạn phát ngấy.

12. Mỗi lần như vậy, bạn phải ráng gượng cười để "cho qua".

13. Và khi người kia có đôi chút kỳ lạ khiến bạn cảm thấy băn khoăn.

14. Nhưng dù sao cũng còn hơn cái đứa chỉ tự muốn nói chuyện với bản thân mình.

15. Bạn cũng rất muốn rời khỏi cuộc hẹn sớm, nhưng lại chẳng có một lý do nào "hợp lý" cả.

Vậy là bạn đành ráng chịu đựng cho hết buổi và về nhà khóc thầm mà thôi...
 
 

Tết xa quê

 
TẾT XA QUÊ
Gửi tặng những ai phải ăn Tết xa nhà, Chúc cho các bạn luôn vui, hạnh phúc và thành công.

Mấy độ xuân về mẹ biết không?
Con sống xa quê nát cõi lòng,
Nhìn cánh hoa xuân khoe sắc thắm
Lòng con đau xót... mẹ ngóng trông.

Xuân này quê mình có vui không?
Tết đến xuân sang có pháo hồng?
Có còn quà mứt như năm ấy?
Không thấy con về mẹ có trông?

Tết nay xin mẹ đừng trông con
Nghiệp lớn công danh con vẫn còn,
Mai đây mọi việc xong hết thảy
Sẽ về đón tết nghĩa vuông tròn.

Tết này chắc mẹ buồn con lắm
Dõi mắt trông về chốn xa xăm,
Chờ con trở về bên mâm bánh
Gửi đến mẹ hiền vạn lời thăm.

Mẹ ơi! con nào muốn vậy đâu
Ăn tết xa quê con cũng sầu,
Mẹ hiểu cho con xin đừng trách
Tết nơi quê người có vui đâu.

Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2014

Trảm lãnh đạo vì không xử lý được tin báo

(PetroTimes) - Tại hội nghị trực tuyến sơ kết một tháng thực hiện đợt cao điểm tập trung đấu tranh, trấn áp các loại tội phạm và trật tự xã hội, bảo vệ Tết Nguyên đán Giáp Ngọ 2014, Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung, Giám đốc Công an Hà Nội đã cắt chức Phó trưởng Công an phường Giảng Võ (quận Ba Đình).
>> Hà Nội: Giảm trọng án, kiềm chế phạm pháp hình sự
Tại cuộc họp, Đại tá Dương Văn Giáp - Trưởng Phòng Cảnh sát Điều tra tội phạm về trật tự xã hội (PC45, Công an Hà Nội) đã báo cáo về thủ đoạn phạm tội mới. Điển hình là vụ trộm dùng dây cáp và xe ô tô kéo đổ máy ATM để trộm tiền trong két xảy ra ở địa bàn phường Giảng Võ.
Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung cùng ban lãnh đạo Giám đốc Công an Hà Nội.
Theo Đại tá Dương Văn Giáp, khoảng 3h45 ngày 10/1, công dân Phạm Văn Trung đi tìm cháu lạc trên đường Giảng Võ đã nhìn thấy một chiếc xe ô tô phía sau buộc một sợi dây cáp. Nghi ngờ có vấn đề nên ông Trung đã đến kiểm tra thì chiếc xe bỏ chạy. Ngay sau đó, công dân này đã đến Công an phường Giảng Võ để trình báo. Tuy nhiên, trực ban của công an phường đã không báo cáo sự việc nên khó khăn trong quá trình điều tra.
Ngay sau đó, Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung - Giám đốc Công an Hà Nội đã yêu cầu Phó trưởng Công an phường Giảng Võ Đinh Bá Pha báo cáo cụ thể tại sao tiếp nhận nguồn tin của nhân dân nhưng không báo cáo để phối hợp. Tại sao không tổ chức kiểm tra hiện trường, để các đối tượng bỏ trốn.
Trả lời Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung, Phó trưởng Công an phường này đưa ra lý do: “Do trời tối và cán bộ công an phường đi tìm nhưng không thấy cây ATM bị phá”.
Trước lý do đưa ra không thuyết phục, Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung đã yêu cầu ông Đinh Bá Pha thôi giữ chức Phó trưởng Công an phường Giảng Võ và chuyển xuống đội thi hành án của công an phường.
Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung khẳng định: “Đồng chí Đinh Bá Pha với thâm niên làm điều tra hình sự từ năm 1998 mà đến nghiệp vụ cơ bản cũng không hoàn thành thì không không xứng đáng làm phó công an phường”.
T.Minh

Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

Mừng xuân giáp ngọ, mừng đảng quang vinh









NHỮNG NIỀM VUI TRONG ÁNH MẮT MỌI NGƯỜI LÀM TÔI NHỚ MÃI. ẤN TƯỢNG SÂU SẮC NHẤT CỦA 2013.


Mừng chị mừng em vào tuổi mới , Dáng xuân hồng phơi phới mắt môi em







NHỮNG NGÀY XUÂN ĐÃ VỀ, GIÓ VẪN LẠNH TÁI TÊ NHƯNG HOA ĐÀO ĐÃ THẮP LÊN NHỮNG NGỌN LỬA HỒNG ẤM ÁP TRONG TIM.

Hi, chào xuân
Chào những bạn hiền
Bên tôi là những niềm tin tháng ngày.
Xuân thắm đỏ cờ bay hoa khoe sắc
Ta tìm ai mà mắt mỏi chờ trông...




Ôi những nụ xuân hồng tha thiết ấy
Chạm môi hôn và nồng cháy một tim yêu.

Lý thị Kim Dung

DẤU ẤN

Yêu một người nội tâm
Nếu một người nội tâm từng đến trong đời bạn thì đó mãi là một dấu ấn đặc biệt không thể nào quên

Một trong những lý do khiến đàn ông hoặc phụ nữ sâu sắc kết hôn muộn là bởi vì họ đã cô đơn quá lâu. Họ không yêu để lấp khoảng trống. Họ chỉ yêu khi gặp đúng đối tượng mình cần. Và một khi đã yêu, tình yêu với họ vô cùng muôn màu và thiêng liêng. Họ thà sống một mình còn hơn bắt cặp với người họ không thích.

Sự cô đơn kéo dài vô tình cũng trở thành thói quen, biến thành một bức tường ngăn cách họ kết nối với thế giới bên ngoài. Cô đơn, rụt mình vào thế giới của riêng mình là phản ứng tự vệ an toàn, giúp họ tránh khỏi những va vấp, khổ đau từ những đỗ vỡ của các quan hệ mới, cũ đem lại hay những điều quá nhạt nhẽo so với tâm hồn họ. Đừng trách móc hay buồn phiền khi bạn gởi một thông điệp nào đó đến họ mà không được đáp trả. Lặng im là bản tính của những người sâu sắc nội tâm. Nhưng vẫn hãy cứ tin đi, rằng họ luôn ghi nhớ bất cứ sự quan tâm nào từ bạn. Cuộc sống cô đơn của họ sẽ thực sự thay đổi khi có sự tác động mạnh tích cực và bền bỉ từ bên ngoài. Không hẳn từ họ mà từ chính bạn.

Nếu bạn nhận được tín hiệu phản hồi tốt từ họ, hãy nhẹ nhàng ở bên và bước vào cuộc đời họ một cách chậm rãi nhưng hãy luôn nhớ rằng, dù họ có thoải mái với bạn bao nhiêu đi nữa, cũng đừng cố lôi kéo họ bước vào thế giới chung của bạn. Đó là điều cấm kỵ. Bởi ban đầu, có thể vì vui vẻ họ sẵn lòng làm điều bạn muốn nhưng không lâu sau đó, họ sẽ nhanh chóng tìm cách thoát ra để trở về "ốc đảo" của riêng mình. Ốc đảo riêng - là nơi nương náu tâm hồn họ. Họ sẽ không sống được nếu thiếu đi ốc đảo ấy. Đó là lý do giải thích tại sao mặc dù yêu bạn nhưng sẽ có nhiều khoảng thời gian họ không “cần” bạn.

Những cá thể nội tâm sâu sắc rất ít khi giận, ghét người khác. Nên nếu bạn cảm nhận sự lơ là từ họ cũng khoan vội cho rằng họ giận, ghét bạn. Chỉ đơn giản là họ muốn được một mình. Đừng vì thế mà giận hờn, trách móc hay muộn phiền. Họ không bao giờ muốn trở thành gánh nặng cho người khác, không muốn cách sống của họ ảnh hưởng đến bạn. Nếu bạn không hiểu điều này và tiếp tục buồn phiền, lo lắng thì cách tốt nhất họ sẽ làm là... rời xa bạn. Rời xa bạn, không có nghĩa là không còn yêu, hết yêu. Đấy là một trong những đặc điểm tiêu biểu nhất của những người sâu sắc và sống nội tâm.

Nếu bạn yêu một người như thế và muốn có họ mãi mãi, đừng cố phá bỏ ốc đảo của họ. Hãy học cách chấp nhận thế giới riêng ấy. Chấp nhận, thậm chí ngay cả những lúc bạn cô đơn và cần họ nhất. Dù hay tỏ ra lạnh lùng khi đón nhận tình cảm của bạn nhưng đừng vội vàng, tự ái, sĩ diện và từ bỏ. Hãy nhớ rằng, trái tim của họ cũng làm từ máu thịt, họ cũng có tâm hồn. Thế nên, họ vô cùng hạnh phúc khi nhận được tình yêu từ bạn.

Dù có vẻ khô khan, lạnh lùng và ít thể hiện tình cảm nhưng bù lại, một khi họ thể hiện tình cảm thì không ai hết, chính bạn là người sẽ cảm nhận được rằng, bạn là người hạnh phúc nhất thế gian này. Không kể tình cảm, sự ngưỡng mộ, lòng yêu quý mà họ dành cho con người nói chung, họ hầu như không quan tâm ai đặc biệt, ngoài người họ yêu. Họ, những con người sâu sắc nội tâm, lạnh lùng nhất, khô khan nhất cũng lại là người giàu tình cảm nhất, đa tình nhất và thủy chung nhất.

Nếu không hiểu họ, yêu họ bạn sẽ thấy mình là người khổ đau nhất thế gian. Ngược lại, nếu hiểu họ, bạn sẽ là người hạnh phúc nhất trần thế. Rất nhiều người yêu họ nhưng sẽ có rất ít người có thể khiến họ yêu. Đó chắc hẳn cũng phải là một người sâu sắc nhưng quan trọng hơn cả để mối quan hệ tồn tại lâu bền, người đó cần phải có một tấm lòng kiên nhẫn, bao dung và giỏi giả lơ. Kiên nhẫn, để đợi chờ. Bao dung, để hy sinh, chịu đựng và giả lơ để chấp nhận cả những lúc họ “thiên thần” nhất và cả “ác quỷ” nhất. Người sâu sắc nội tâm, là một cá thể huyền bí đầy mâu thuẫn.

Nếu bạn đã thể hiện tình cảm của mình với họ nhưng không nhận được sự quan tâm, đừng cố gắng tiến sâu hơn. Họ dễ mủi lòng với tình đời, tình người, nhưng lại khá cứng cỏi và lí trí trong việc từ chối một người họ không yêu.

Có thể bạn sẽ thấy biết ơn khi yêu họ và cũng có thể ân hận vì điều đó nhưng chắc chắn một điều, nếu họ từng đến trong đời bạn thì đó mãi mãi là một dấu ấn đặc biệt không thể nào quên