Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Những kẻ đang yêu...

Khoảng lặng của những kẻ đang yêu…

Những kẻ đang yêu vẫn luôn mang trong tim những yêu thương chật chội, vẫn nhớ nhau dù là đang đứng cạnh, vẫn muốn ôm nhau thật chặt dẫu trời không mưa rét gió lạnh, và vẫn không trả lời được “bao nhiêu là đủ cho một tình yêu ?”

Nhưng giữa những kẻ đang yêu, thảng hoặc vẫn tồn tại những khoảng trống vô hình có khi đến vô tình? Đó là những kẽ hở, chỉ có thể lấp đầy bởi những kẻ đang yêu…

Đó là những ngày trời lặng, gió không thổi, nắng không lên. Bỗng nhiên thấy tim mình hụt nhịp, thấy thoáng chút cô đơn khi bước trên đường… Đó là nỗi cô đơn khi lo sợ ngập đầy lồng ngực, sợ một ngày biết đâu bất ngờ, rồi mình chợt rời xa nhau

Đó là những ngày, người này chỉ im lặng nhìn người kia, người kia lén lút trút tiếng thở dài não nề hơn cả kẻ độc thân đang đứng một mình trong đêm tối. Là những ngày người này nói gì người kia chưa kịp hiểu, là những ngày cãi vã, những ngày chẳng muốn gặp nhau vì giận hừn không đâu

Đó là những ngày cái tôi của mỗi người bỗng nhiên muốn lớn lên. Người này và người kia chẳng còn đứng chung một thế giới, ai cũng có những lý lẽ bao biện riêng, chẳng ai muốn nhường

Đó là những ngày tự nhiên thấy buồn vì một cái đầu vô tâm, trái tim của người kia từ lúc sinh ra đã nhạy cảm từ sẵn. Chẳng ai bảo ai, cũng chẳng buồn lòng giải thích… Bỗng dưng muốn khóc, chỉ khóc thế thôi

Đó là những ngày vội vã chẳng có thời gian cho nhau, vài ba tin nhắn không đủ để khỏa khuây nỗi nhớ. Nhớ dồn nhớ, lại thấy chút chạnh lòng dù lý trí rất hiểu và trái tim đã cảm thông… Ừ chỉ vì nhớ, chỉ vì muốn được ngồi sát cạnh nhau

Đó là những ngày, người này ghen với quá khứ của người kia… Những thứ đã qua nhưng không có nghĩa là nó chưa từng tồn tại. Ngó xuống chiếc đồng hồ đang đeo ở tay, kim giờ, kim phút, kim giây chẳng có cái nào quay về phía ngược lại… Tự cười rồi bảo mình thật ngốc, thì cứ ghen như thế, chỉ là để trân trọng nhau nhiều thêm

Đó là những ngày, trong một phần nghìn giây bỗng nhiên có người nhớ về chuyện cũ. Nghĩ về những tổn thương ngày trước, về nước mắt và khổ đau…

Lại càng hiểu rằng mình xứng đáng được nâng niu nhiều hơn thế. Yêu thương không bỏ quên ai cả, chẳng phải mình đang được hạnh phúc đây sao?

Khoảng trống của những kẻ đang yêu, thực ra chẳng hề đáng trách. Là vì yêu nhiều quá, nên yêu thương vẫn chung đường vẫn hoang mang. Là vì tin nhiều quá, nên niềm tin vẫn thường đi với lo sợ. Là vì biết bao nhiêu cũng là không đủ, nên dặn lòng phải yêu nhiều nữa, nhiều đến mãi mãi. Vậy thôi.

Những kẻ đang yêu, vẫn yêu nhau, bây giờ và rồi sau này cũng thế, dù trống, dù đau

Buồn vui cuộc đời

“” …Hỡi người bạn đã bao ngày đau xót
Lòng ưu tư giá lạnh như chiều nay
Hãy đưa đây tôi nắm chặt lấy bàn tay
Của bạn trong mưa phùn gió rét
Sẽ ấm lai nắm tay đoàn kết
Đi ta đi tìm hạnh phúc từ đây …..””
( sưu tâm)

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

TRỜI TRÒN ĐẤT VUÔNG: HÀN MẠC TỬ

TRỜI TRÒN ĐẤT VUÔNG: HÀN MẠC TỬ: Họ đã đi rồi không níu lại/ Lòng thương chưa đã mến chưa bưa/ Người đi một nửa hồn tôi mất/ Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ…".

Lê Mai- bình luận về Bên thắng cuộc

Em gái và hoa sen





“Quyền Bính” – vấn đề muôn thuở trong lịch sử Việt Nam hiện đại



Suy nghĩ xem sao?
Thăng yên hạ mã bách thiên nan
Quốc thế như kim thực vị an
Nùng mạt, đạm trang, nhân tính cựu
Nguyên nhung bát thập bất tri nhàn
(Lên yên xuống ngựa khó muôn vàn
Thế nước hôm nay thực chửa an
Đậm, nhạt, mau, thưa người nếp cũ
Tám mươi lão tướng chẳng mong nhàn)
Tôi mở đầu vài cảm nghĩ về cuốn sách “Quyền Bính” (Tập 2 – Bên Thắng Cuộc, Huy Đức) bằng bài thơ của Tào Mạt: “Gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp đi bộ ứng khẩu làm ngay”. Năm 1991 ấy, tướng Giáp tròn 80 tuổi. Sau Đại hội VII ĐCSVN, ông Võ Nguyên Giáp – một đại công thần của chế độ, chính thức rời khỏi chính trường. Rồi những cuốn hồi ký nổi tiếng, rất có giá trị sử học của ông liên tiếp ra đời: Chiến đấu trong vòng vây, Đường tới Điện Biên Phủ, Điện Biên Phủ điểm hẹn lịch sử, Tổng hành dinh trong mùa xuân toàn thắng…Nhưng, trong những cuốn hồi ký ấy, ông chỉ nói rất ít về bản thân mình.
Thì đây, “Quyền Bính” có một chương riêng về tướng Giáp. Tác giả đã cho chúng ta biết một câu nói rợn người đầy kinh hãi của Lê Đức Thọ qua lời kể của Giáo sư Hồ Ngọc Đại, con rể Lê Duẩn: “Có lần ông Thọ nói ông còn để cái đầu ông Giáp trên cổ là đã may lắm”. Than ôi! Một ông Đại tướng Tổng tư lệnh, người Anh Cả đầu tiên và duy nhất của quân đội, đã làm nên biết bao công tích, được thế giới ca ngợi, đã phạm “tội” gì mà Lê Đức Thọ dám đưa ra một lời kết án tai ác đến cỡ đó?
Trong Quân ủy Trung ương, ông Thọ chỉ là Phó Bí thư, cấp dưới của ông Giáp. Ông ta dĩ nhiên không phải là nhà quân sự chuyên nghiệp. Chiến lược, chiến thuật quân sự, điều quân đánh đông dẹp bắc là nhờ tài năng của các tướng lĩnh. Thế mà trong chiến dịch Quảng Trị (không chỉ chiến dịch Quảng Trị), “Lê Đức Thọ không hiểu bằng con đường nào, thường xuyên điện thẳng cho các sư đoàn không qua điện đài của Bộ Tổng Tham mưu, vừa để nắm tình hình vừa tự ý đôn đốc đánh. Kỳ quặc!”.
Lê Đức Thọ thường gọi ông Trần Bạch Đằng, một người cộng sản cấp tiến cực kỳ tài hoa, tiếng tăm lẫy lừng là “thằng trời đánh” – điều cay đắng là ông Đằng không bao giờ được vào Trung ương, dù có ông Lê Duẩn đỡ đầu. Chính Giáo sư Hồ Ngọc Đại cũng đã một phen hoảng hốt sau khi bố vợ mất, ông hỏi Đoàn Duy Thành, “Ba cháu mất rồi, liệu họ… có giết gia đình nhà cháu không?” (Làm người là khó – Đoàn Duy Thành). Quả thật, quyền bính – vấn đề muôn thuở trong lịch sử VN hiện đại.
Người làm chính trị, nắm quyền bính, điều quan trọng nhất là để lại tiếng thơm trong sử sách. Tôi xin lưu ý, một Giáo sư người Mỹ sau khi nghiên cứu về Mao Trạch Đông đã kết luận, cuộc đời ông ta làm được 31 việc nhưng có tới 20 việc liên quan đến việc hủy hoại tinh thần và đạo đức con người!
Quan sát sự vận hành quyền bính tại VN cho thấy, dường như không ít nhà lãnh đạo cao cấp ghen tỵ với tài năng và vinh quang của tướng Giáp, họ muốn hạ bệ uy tín cực lớn của ông trong đảng và dân chúng. Đến như ông Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, thay vì bác bỏ bản báo cáo sai sự thật của Nguyễn Đức Tâm về vụ Sáu Sứ, ông lại chỉ đạo điều tra hai ông Võ Nguyên Giáp và Trần Văn Trà; thay vì minh oan cho ông Giáp và ông Trà sau khi biết kết quả điều tra, ông và Bộ Chính trị lại im lặng “đáng sợ”.
Có nhà nghiên cứu cho rằng, ông Võ Nguyên Giáp là điển hình của một tài năng không được phát huy hết trong một xã hội mà sự vận hành quyền lực tập trung vào tay một số người, lại thiếu công cụ để khống chế, kiểm soát quyền lực ấy. Quyền lực tuyệt đối sẽ dẫn đến tham nhũng tuyệt đối và quyền lực tuyệt đối cũng sẽ dẫn đến tha hóa tuyệt đối.
Đúng như tác giả Huy Đức nhận xét, ông “mưu lược và quyết liệt không chỉ trong những cuộc chiến quy ước như Điện Biên Phủ, năm 1946, khi Hồ Chí Minh đi Pháp nhân Hội nghị Fontainebleau, ở Hà Nội, Tướng Giáp đã cùng với Trường Chinh thanh trừng đối lập gần như triệt để. Nhưng trước những đối thủ chính trị nhân danh Đảng, Tướng Giáp trở nên cam chịu và thụ động. Có lẽ lòng trung thành với tổ chức và ý thức tuân thủ kỷ luật đã rút đi thanh gươm trận của ông”.
Thêm một điểm cần lưu ý, đó là ông Võ Nguyên Giáp đã xử lý mẫu thuẫn “địch – ta” khác hẳn việc xử lý mẫu thuẫn trong nội bộ nhân dân. Xử lý mẫu thuẫn “địch – ta” là xử lý mâu thuẫn đối kháng, một mất một còn – chiến tranh là như thế. Song, xử lý mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân thì phải khác. Ông Trần Bạch Đằng từng nói: “Đành rằng làm chính trị là phải thủ đoạn. Nhưng làm chính trị thì cũng phải có tình nghĩa, bạn bè chứ”. Chỉ có điều, đối thủ chính trị của các ông không nghĩ và làm như vậy.
Quyền bính (quyền hành) và quyền lực đều có điểm chung là quyền định đoạt mọi công việc và sức mạnh để đảm bảo thực hiện quyền ấy. Quyền lực đồng nghĩa với sức mạnh và như vậy, kẻ mạnh nắm quyền lực sẽ thống trị và chi phối kẻ yếu. “Quyền Bính” đã làm nổi bật tư duy và quyền lực của nhiều nhà lãnh đạo cao cấp VN, của tập thể, của cả chế độ, trong mọi lĩnh vực kinh tế, chính trị, con người và tư tưởng; sự vận hành và chi phối của quyền lực, kết quả của việc thực thi quyền lực. Có thể nói, “Quyền Bính” đã cho chúng ta thấy sự vận hành quyền lực ảnh hưởng như thế nào đến tương lai đất nước và dân tộc trong suốt chiều dài lịch sử VN hiện đại.
Anh Doan Tran, một người bạn thân của tôi ở Hoa Kỳ, rất am hiểu văn hóa và lịch sử VN – người đã gửi tặng tôi ấn bản điện tử “Quyền Bính” ngay sau khi phát hành, bằng một sự liên tưởng và tinh tế hiếm có, nhận xét: “Hãy lưu ý hình bìa cuốn sách với chiếc xe hơi Lada, dây điện, đèn tín hiệu giao thông rồi đọc chi tiết này trong cuốn sách để thấy sự thú vị:
“Khi nhậm chức, Nguyễn Văn Linh vẫn sử dụng một chiếc xe hơi hiệu Lada của Liên Xô đã cũ thay vì tiêu chuẩn của Tổng bí thư phải là “Volga đen” hoặc Toyota. Theo ông Bùi Văn Giao, trợ lý của Nguyễn Văn Linh: “Ông không biết rằng, để Lada có thể chở Tổng bí thư, Văn phòng phải gắn thêm máy lạnh. Vì tải thêm máy lạnh mà tuổi thọ của những chiếc Lada này bị giảm đi rất nhanh, cứ sau một hai năm là phá luôn giàn máy. Một lần ông Linh đi công tác về tỉnh, chiếc máy lạnh tự chế phát nổ. May mà khi đó, ông Linh đang ngồi trong phòng họp còn chiếc xe thì đậu ngoài sân”.
Phải chăng, đưa “cái lạnh” của tư bản vào “cái nóng” của xã hội chủ nghĩa, nó sẽ “trung hòa” và “bộ máy” sẽ vận hành tốt hơn? Không phải! Trên thực tế, làm như vậy “bộ máy” bị hỏng nhanh hơn và tệ hơn nữa – nó phát “nổ” rất nguy hiểm. Không thể “lắp ghép” một cách tùy tiện, bởi nó không thể tạo ra một sản phẩm hoàn chỉnh, dù gắn cho nó cái “đầu” hay cái “đuôi” gì đi nữa (“đuôi” định hướng XHCN chăng – một gợi ý!). Tri thức nhân loại đã kết tinh hàng ngàn năm, sao người ta không tiến cùng văn minh thời đại, mà lại “sáng tạo” ra con đường đi mới chưa có tiền lệ trong lịch sử và than ôi, sự “sáng tạo” đó đã cho kết quả nhãn tiền rồi!
Cũng như “Giải Phóng”, “Quyền Bính” – dù khách quan đến đâu, chúng ta vẫn nhận thấy tác giả tiếp tục dành cho ông Võ Văn Kiệt nhiều thiện cảm. Anh Doan Tran cho rằng tác giả dường như “thần tượng hóa” ông Kiệt – tôi nghĩ nhận xét đó hơi quá. Dù sao, cách sử dụng quyền lực và việc nắm quyền bính của ông Kiệt được nhiều người ủng hộ, dù ông Tố Hữu bóng gió: “Sáu Dân muốn làm vua Saigon”.
Ông Võ Văn Kiệt có cách giải quyết mâu thuẫn về chính trị khá hay. Đã một lần ông nói với người lãnh đạo văn nghệ: “Ở Sài Gòn nếu đòi hỏi người xứng đáng theo tiêu chuẩn chính trị để đóng Hai Bà Trưng thì chỉ có Bà Định; đóng Lênin thì chỉ có Bác Tôn thôi. Các anh cứ mời các vị ấy đóng xem thử có ai đi coi không?”. Lại một lần khác, khi họp Bộ Chính trị để thông qua việc chọn BHP làm đối tác thăm dò dầu ở mỏ Đại Hùng, Nguyễn Hà Phan phản đối: “Đồng bào miền Nam chắc chắn không một ai đồng tình chọn Úc làm đối tác khai thác dầu khí vì bọn Úc đã từng đưa quân vào tàn sát đồng bào ta”. Ông Võ Văn Kiệt liền đứng dậy: “Nếu nói như Sáu Phan thì tôi đề nghị Bộ Chính trị nên chọn Lào đầu tư. Mỹ là kẻ thù mới đánh ta; Pháp đô hộ 80 năm; Nhật khiến cho 2 triệu người chết đói; Úc, Hàn theo Mỹ mang quân sang… Không có nước nào có công nghệ tốt lại không có dính líu vào một ‘tội ác’ nào đó”.
Đọc “Quyền Bính” và “Giải Phóng”, chúng ta nhận thấy có một điểm nổi bật nữa là tính tự trọng của nhiều nhà lãnh đạo cao cấp thời ấy. Họ dám làm và dám chịu trách nhiệm. Các ông Trường Chinh từ chức Tổng bí thư, Lê Văn Lương ra khỏi Bộ Chính trị, Hồ Viết Thắng bị kỷ luật do sai lầm của cải cách ruộng đất. Ông Linh cũng đã phải một lần ra khỏi Bộ Chính trị. Ông Kiệt xé rào, đổi mới. Ông Trần Phương quyết định từ chức sau vụ “giá – lương – tiền” cho dù ông không phải là người chịu trách nhiệm chính. Ông Lê Duẩn thấy rằng, sau vụ “giá – lương – tiền”, Tố Hữu không còn khả năng làm Tổng bí thư, dù đã được chọn vào hàng ngũ kế cận. Và thực tế, tại Đại hội VI, Tố Hữu thậm chí không được bầu vào Trung ương.
Phải thừa nhận, thời ấy đa số các nhà lãnh đạo cao cấp không được đào tạo bài bản, song họ rất có trình độ, chỉ bằng tự học. Còn gần đây và hiện nay thì sao? Không ít người gần như “mất trí” vì ham mê quyền bính: dấu bệnh để mong làm Chủ tịch nước, dấu bệnh để làm Thường trực Ban bí thư, sợ ra khỏi Bộ Chính trị thì chết không nhắm được mắt…Rồi một Tổng bí thư hai nhiệm kỳ mà Phó Ban Tổ chức Trung ương nhận xét trình độ chỉ tầm cỡ cán bộ cấp huyện, một Thủ tướng mà chỉ mới nghe tên thôi, người dân đã lắc đầu ngán ngẩm. Liệu đất nước có thể phát triển sánh vai với thế giới nếu vấn đề quyền bính được vận hành như thế?
Rốt cuộc, ai là người có quyền lực nhất? Nhà tương lai học người Mỹ, Alvin Toffler, trong tác phẩm Thăng trầm quyền lực, đã phân tích rất sâu sắc về quyền lực. Bạo lực, của cải và tri thức là ba đỉnh của một tam giác quyền lực. Bạo lực chủ yếu dùng để trừng phạt, làm người ta khiếp sợ nhưng là nguồn quyền lực ít linh hoạt nhất. Đọc Bên Thắng Cuộc (“Giải Phóng” và “Quyền Bính”), chúng ta đã rõ nhân vật nào, thời nào ưa sử dụng nguồn quyền lực bạo lực nhất.
Của cải được dùng vừa trừng phạt lại vừa ban thưởng và có thể được chuyển thành nhiều nguồn khác, là một công cụ quyền lực rất uyển chuyển. Đọc Bên Thắng Cuộc cũng như quan sát tình hình hiện nay, chúng ta đã rõ nhân vật nào, thời nào ưa sử dụng và sử dụng hết sức “thành công” nguồn quyền lực của cải nhất.
Tuy vậy, tri thức mới là nguồn quyền lực cơ bản và linh hoạt nhất, vì một người có tri thức có thể tránh được những thử thách đòi hỏi sử dụng bạo lực hay của cải và có thể thuyết phục được những người khác để hoàn tất những ý định mình mong ước. Tri thức tạo ra quyền lực có phẩm chất cao nhất. Đọc Bên Thắng Cuộc, chúng ta đã rõ nhân vật nào thường sử dụng nguồn quyền lực tri thức nhất. Nếu nhân vật ấy sử dụng nguồn quyền lực bạo lực, chắc chắn lịch sử VN hiện đại đã khác rồi.
Và một khi quyền lực được tạo ra từ quyền mưu hay từ những yếu tố khác thay vì tri thức thì quyền lực đó không thể bền vững, khiến cho những người nắm quyền lực kiểu đó trở nên đáng sợ – ngay cả với bạn bè, đồng chí, người thân của họ. Lịch sử hiện đại VN không thiếu thí dụ minh họa điều này.
“Quyền Bính” – vấn đề muôn thuở trong lịch sử VN hiện đại. Một xã hội chỉ có thể phát triển tốt khi “quyền bính” được cân bằng, không bị lũng đoạn hoặc tập trung vào trong tay một số người – cũng tức là phải tạo ra một tam giác đều quyền lực trong đó ba đỉnh của nó chính là bạo lực, của cải và tri thức.
Để kết thúc, tôi xin nhìn đôi nét tổng quát về Bên Thắng Cuộc. Điểm mạnh của “Quyền Bính” cũng như “Giải Phóng” là nhiều tư liệu, vừa trực tiếp, vừa gián tiếp, được thể hiện bởi một nhà báo lão luyện – công trình mang phong cách báo chí. Tuy nhiên, tác giả Bên Thắng Cuộc tái hiện một giai đoạn lịch sử VN hiện đại nhưng tư liệu gốc chiếm tỷ trọng không nhiều lắm, chỉ có một số bức điện, một số báo cáo, một số biên bản, một số nghị quyết, còn chủ yếu sử dụng các hồi ký và phỏng vấn nhân chứng. Đối với những người am hiểu, còn rất nhiều sự kiện lịch sử VN cực kỳ quan trọng, song có thể vì lẽ này, lẽ khác chưa được tác giả đề cập. Vì vậy, tính đầy đủ và chính xác của nó chắc rằng còn phải thảo luận nhiều. Các Phụ lục cuối mỗi tập sách không có gì đặc biệt, chưa tương xứng với nội dung phong phú và những vấn đề rất lớn mà bộ sách đặt ra. Và, tác giả chỉ nêu các sự kiện lịch sử nhưng không phân tích, không bình luận làm cho bộ sách thiếu hẳn tính “hàn lâm” – đó không hẳn là một phương pháp tốt nhất?
Dẫu sao, Bên Thắng Cuộc thực sự là một công trình rất đáng đọc, rất đáng tìm hiểu, rất đáng suy ngẫm, với tất cả ý nghĩa đầy đủ của nó. Đọc Bên Thắng Cuộc, chúng ta càng hiểu thêm nhận xét “có một lịch sử như nó diễn ra và một lịch sử như nhà sử học viết ra”. Thử hỏi, đến nay, đã có công trình nào phản ánh đầy đủ, trung thực và hấp dẫn lịch sử VN hiện đại do các nhà sử học VN “nổi tiếng” thể hiện? Cho nên, chúng ta không đòi hỏi tác giả Bên Thắng Cuộc, song chúng ta có quyền hy vọng…

Người hay cười

Nước mắt chảy ngược là nước mắt đau

Nụ cười đến sau là nụ cười hạnh phúc


Người hay cười là người hay khóc


Nhủ lòng đừng khóc nhưng nước mắt vẫn rơi...


Ai cũng dễ dàng nhìn thấy tôi cười... 


Nhưng... 

Chưa có ai im lặng bên tôi và nói với tôi rằng: 

"Đừng cố chịu đựng nữa - đau lắm đấy!"

Sưu tầm từ FB

Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013

Học cách yêu

Việc yêu cũng giống như việc thả diều. Phải có lúc giữ, lúc thả. Nếu cứ giữ mãi diều sẽ chẳng thể nào bay được. Nhưng nếu như thả quá đà sẽ đến lúc diều đứt dây mà bay đi mất. Yêu là cả một nghệ thuật. Nhưng ở trên đời có mấy ai dám tự nhận mình là nghệ sĩ đâu?

Ai cũng cho rằng mình là người đau nhất, nhưng chuyện tình cảm làm gì có khuôn mẫu, công thức thông thường. Nhiều người cho rằng người chủ động nói lời chia tay tất nhiên là sẽ không đau bằng người bị bỏ rơi. Người nào hời hợt hơn thì người đó nhẫn tâm hơn, vô tình hơn. Những ai càng đau thì càng hận, càng oán trách, còn những người phũ phàng thì hay tỏ ra cao thượng, luôn mong người xưa hạnh phúc.

Nếu em đã từng chia tay, từng cho rằng chỉ có mình đau khổ, từng chỉ trích người mình yêu gay gắt và cảm thấy bất công khi phải chịu thiệt thòi, thì hãy suy nghĩ thoáng hơn một chút. Bởi vì, đôi khi cảm giác của em đã bị sự mù quáng đánh lừa, có thể mọi thứ không chỉ đơn giản như em nghĩ.

Này cô bé…

Đã yêu đừng bao giờ nói câu “hối tiếc”. Em đã trưởng thành, em hãy chịu trách nhiệm về những việc mà em đã quyết định. Khi em dành tình yêu cho ai đó, em đâu có nghĩ đến chuyện mình sẽ “hối tiếc”? Hối tiếc là từ em không muốn có trong suy nghĩ của mình không chỉ ở tình yêu mà trong mọi việc. Người nói từ hối tiếc sẽ mãi chỉ là người yếu đuối, sẽ mãi quờ quạng trong khổ đau, vùng vẫy trong thất bại mà không thể đứng lên được. Hãy mạnh mẽ và quyết đoán lên. Hãy học cách chấp nhận sai lầm và đứng lên từ thất bại. Đó mới là cách nghĩ và hành động khôn ngoan của một cô gái trưởng thành.

Này cô bé…

Hãy học cách tha thứ. Tha thứ cho người mà em đang thấy căm hận là điều rất khó khăn. Nhưng chúng ta đã được dạy dỗ từ những điều rất căn bản, rằng chỉ có thể sống tiếp và bước tiếp khi trong lòng thực sự thanh thản. Và tha thứ là con đường nhanh nhất để em quên mọi chuyện, đứng dậy và bước tiếp. Em biết không: “tha thứ cho kẻ thù là tha thứ cho chính bản thân mình”. Hãy tha thứ cho tất cả những việc họ đã làm không phải với ta. Không phải vì họ, mà vì chính bản thân mình. Rồi sau này em sẽ ngồi và nghĩ lại mọi chuyện của ngày hôm nay, tự nhủ “sao khi xưa mình lại ngốc quá thế…”. Đôi khi người buông tay em mới là người quan tâm em nhất đấy.

Này cô bé…

Đến một lúc nào đó, khi em đã tìm được hạnh phúc thực sự, rồi em sẽ cảm ơn người đàn ông đó, vì anh ta đã để em ra đi, hoặc thậm chí đẩy em ra đi. Một nguyên tắc đối với cô gái mạnh mẽ và hiện đại mà anh muốn em học hỏi, đó là không khóc trước mặt bất kì người đàn ông nào. Em biết không, yếu đuối là một trong những thiệt thòi rất lớn của phụ nữ trong tình yêu. Em có thể vùi đầu vào đâu đó để khóc cho thỏa thích, nhưng đừng thể hiện điều đó trước mặt đàn ông. Đó cũng là một cách xây dựng lòng tự trọng và kiêu hãnh của con gái.

Khóc thì nhiều nhất cũng chỉ khiến đối phương khó xử chứ không thể thay đổi được gì. Người yêu thương em thật sự sẽ không dễ dàng khiến em phải khóc. Còn người làm em khóc thì hầu hết sẽ không quan tâm đến những giọt nước mắt của em… Vậy em khóc làm gì cho đôi mắt thêm buồn chứ? Nếu em không thể khiến mình mạnh mẽ để không khóc, thì hãy nhớ điều này: “Người đàn ông làm cho em khóc nhiều nhất có thể là người em yêu nhất. Người hiểu được những giọt nước mắt của em từ đâu là người yêu em nhất. Nhưng, chỉ có người im lặng lau nước mắt cho em mới là người cuối cùng bên em”. Hãy biết điều gì là đúng và cần cho bản thân em nhé.

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

Kỹ năng và cuộc sống

10 điều tuổi trẻ thường lãng phí

Trong hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn lỡ coi thường một trong 10 điều thiết yếu dưới đây, coi như bạn đã tự đánh mất một phần nhựa sống của chính mình

Sức khoẻ: Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ…. Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn. 

Thời gian: Mỗi thời khắc “vàng ngọc” qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là “không”, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé!
 
Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.

Tuổi trẻ: Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. “Trẻ ăn chơi, già hối hận” là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.
 
Không đọc sách: Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí “nửa cuộc đời” cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì!

 
Cơ hội: Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.
 
Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, “tuổi thọ” của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.
 

Sống độc thân: Phụ nữ ngày nay theo trào lưu “chủ nghĩa độc thân”. Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.
 
Không đi du lịch: Một vĩ nhân đã từng nói: “Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại”. Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!

Không học tập: Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy!

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

BÀI MỚI CỦA ĐỖ QUANG QUÝ - LÒNG TRẮC ẨN

What is compassion? Lòng Trắc ẩn là gì?

 
What is compassion?
Lòng Trắc ẩn là gì?
If you want others to be happy, practice compassion. If you want to be happy, practice compassion.
- Dalai Lama
Nếu bạn muốn người khác hạnh phúc, hãy động lòng trắc ẩn. Nếu bạn muốn chính mình hạnh phúc, hãy động lòng trắc ẩn.
Đạt lai lat ma
I am not sure if anyone is with me on this, but I tend to wonder what the definition of compassion actually is. Dictionaries are not always useful when trying to understand the context of a word. First, I will teach you the opposite word, which is “apathy”. In short, the dictionary defines apathy as “a lack of concern”.
Tôi không chắc rằng sẽ có ai đồng tình với tôi về vấn đề này nhưng tôi luôn tự hỏi rằng lòng trắc ẩn thực chất là gì. Từ điển không phải luôn có ích khi ta tìm hiểu nghĩa của từ. Đầu tiên, tôi sẽ dạy bạn từ trái nghĩa của nó, đó là sự “vô cảm”. Nói ngắn gọn, từ điển định nghĩa nó chỉ là sự thờ ơ, thiếu quan tâm
Apathy is not always a bad thing, but it happens to be the antagonist of compassion. Apathy was the reason the Second World War started and, compassion is what ended it.
Vô cảm không phải lúc nào cũng mang nghĩa xấu, nhưng nó tình cờ lại trái nghĩa với lòng trắc ẩn. Vô cảm là lý do khởi đầu chiến tranh thế giới lần thứ 2 và lòng trắc ẩn đã kết thúc nó.
Compassion is love in action. Love begins by caring for someone and, compassion acts on love by attempting to alleviate pain and/or discomfort. However, love cannot exist without compassion and, compassion cannot exist without love. In a sense, they form a single cohesive definition. I think compassion is more of an aspect of love. Without compassion, true love ceases to exist.
Lòng trắc ẩn là cái tình trong cư xử, hành động. Sự yêu thương bắt đầu bởi việc chăm sóc ai đó và lòng trắc ẩn tác động lên tình thương bằng cách cố gắng xoa diu nỗi đau hay sự lo lắng. Tuy nhiên, tình yêu không thể tồn tại mà không có lòng trắc ẩn và ngược lại lòng trắc ẩn không thể tồn tại mà không có tình yêu. Trong một ý nghĩa nào đó, chúng tạo nên sự liên hệ rất mật thiết với nhau. Tôi nghĩ rằng, lòng trắc ẩn là khía cạnh lớn lao của tình yêu. Thiếu lòng trắc ẩn, tình yêu thực sự sẽ không còn tồn tại.
What is most important is how the word is applied. Saying, “compassion is important” does not necessarily make you compassionate. Hence, it contains the word “passion”, suggesting a desire towards action. Compassion starts with a deep desire to help others and, then the decision to follow through.
Điều quan trọng nhất chính là tiwf ngữ này được áp dụng như thế nào. Khi bạn nói rằng “lòng từ tâm là quan trọng”, điều đó không nhất thiết làm cho bạn trở nên nhân ái, vì trong từ này còn chứa cả từ “đam mê” (passion), mà vốn gợi ý cho ta một mong muốn hướng tới hành động. Lòng từ bi bắt đầu từ một ước muốn sâu sa muốn giúp đỡ người khác rồi mới quyết định theo đuổi ước muốn đó.
In Mahayana Buddhism, the highest form of spirituality is putting others’ salvation before your own. According to this form of Buddhism, one who devotes his/her life for the concern of another is called a bodhisattva. In many religions, compassion is the most important aspect to personal salvation.
Theo Phật giáo đại thừa, hình thức cao nhất của tinh thần chính là đặt việc cứu rỗi tha nhân trước cứu rỗi bản thân. Theo hình thức Phật giáo này, người dành cuộc sống của mình để quan tâm tới người khác được gọi là bồ tát. Ở nhiều tôn giáo thì từ bi là khía cạnh quan trọng nhất đối với sự cứu rỗi nhân sinh.
In order to practice compassion, you do not need to take any vows as a bodhisattva. It can be free and provide a form of personal liberation. A simple smile or buying someone a cup of coffee will do just fine. Just do whatever you can do. If you have money, then you can help others financially, if not your friendship is a priceless gift that no one can purchase. Just follow your passion for compassion… wherever it leads you…and your heart will follow.
Để thực hành lòng từ bi, bạn không cần thốt lên bất kỳ một lời thề nào như một bồ tát. Từ bi có thể tự do và mang lại cho bạn một hình thức giải phóng bản thân. Chỉ cần đơn giản mở một nụ cười hay mua cho ai đó tách cà phê là bạn đã có thể làm một điều tốt đẹp. Nếu bạn giàu có, bạn có thể giúp đỡ người khác về tài chính. Còn nếu không có tiền thì tình bạn chính là món quà vô giá mà không ai có thể mua được. Chỉ cần sự mê say của bạn hướng về phía đồng cảm với mọi người… thì dù nó dẫn dắt bạn đi bất cứ nơi nào… trái tim của bạn cũng bước theo tới đó.
Translated by ha suong y2E lsl_hatquykhoc@yahoo.com

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

Truyện ngắn Hoàng Ngọc Trúc


Chùm truyện cực ngắn của Hoàng Ngọc Trúc

Thứ sáu ngày 8 tháng 3 năm 2013 4:39 PM
1. Tính trước.
 

Đợi con gái 4 tuổi ngủ say, chị nói với anh:
- Chúng mình lấy nhau chẳng gì cũng đ• có một con. Tình cảm vợ chồng yêu thương thắm thiết là vậy mà sao anh nỡ lấy em nhiều thứ thế?
- Em nói gì anh không hiểu?
- Thế em nói để anh hiểu nhưng đừng cho em là tò mò nhé.
- Ok.
- Chiều nay ra cơ quan, anh có để quên tờ nháp “kê khai tài sản” ở nhà. Em liếc qua mấy mục mà giật mình, toát cả mồ hôi. Trời ơi! Anh mới làm trưởng phòng được mấy tháng mà tài sản ở đâu ra nhiều thế? 1000m2 đất, 2 toà nhà 5 tầng ở Hà Nội, lại có cả một xe con nữa. Anh sắm các thứ đó từ bao giờ và cho em nào mà cứ để mẹ con em sống chui rúc m•i trong cái nhà cấp 4 tồi tàn này?
Anh không hề chút ngần ngại mà nói luôn:
- Đó là anh rút kinh nghiệm từ ông Cục trưởng anh ruột em đấy. Vừa rồi kê khai tài sản. nháo nhác nhờ hết con đến cháu, anh chị em ruột mỗi người đứng tên cho một căn hộ hoặc một lô đất. Hình như em cũng được anh ấy nhờ thì phải. Hai mươi lăm tuổi, anh đ• trưởng phòng rồi, phải biết tính trước để sau này khỏi nhờ vả phiền phức đến ai.
Chị ấn nhẹ ngón tay trỏ vào trán anh nói yêu:
- Đúng là “Đàn ông nông nổi giếng khơi”. Các cụ xưa dạy cấm có sai.
 
2. Giấy báo trúng tuyển Đại học nguyện vọng  2.
 

Ký xong vào sổ nhận thư bảo đảm của bác bưu điện, ông Phúc xé phong bì lôi ra tờ giấy đọc cho cả nhà nghe : Giấy báo trúng tuyển Đại học nguyện vọng 2. Trường Đại học Z báo cho chị Nguyễn Thị Minh Th. Vừa đọc đến đây ông lăn ra nền nhà ngất xỉu. Mọi người oà khóc. Mẹ vật v• kêu: “ối, con ơi! Con sống khôn chết thiêng phù hộ độ trì cho gia đình...” Anh trai của Th lau nước mắt đỡ bố dậy nói:
- Cái Th nhà mình mất cách đây 6 tháng, tốt nghiệp THPT nó còn không kịp thi nói gì đến thi Đại học mà đỗ nguyện vọng 2. Có lẽ oan hồn của nó hiện về. Nhà mình nên mời thầy về lễ cho nó ngay bố ạ.
Ông Phúc đứng dậy lặng lẽ đến bàn thờ thắp nén hương cắm vào bát trước ảnh con rồi cầm tờ giấy báo đỗ Đại học lên xe đến trường THPT con học trước đây. Các thầy l•nh đạo trường đang họp giao ban song vẫn dừng lại nghe ông Phúc trình bày sự việc. Ai cũng ngạc nhiên ngồi lặng lẽ không nói điều gì phần vì thương ông, phần thương cho đứa học sinh xấu số.
M•i sau thầy hiệu phó nói
- Nếu tôi nhớ không nhầm thì hồi cuối tháng 3, thầy trưởng phòng đào tạo của trường Đại học này có về trường ta tuyên truyền giới thiệu quy mô tuyển sinh của nhà trường. Trước khi đi, thầy có xin danh sách học sinh lớp 12 trường ta đăng ký dự thi vào các trường Đại học, Cao đẳng năm nay. Các thầy ngồi nghe nhìn nhau gật gù như thầm nói với nhau rằng: “Như vậy là tất cả đ• rõ”
Tiễn ông Phúc ra cửa, thầy Hiệu trưởng an ủi:
- Bác về động viên mọi người trong gia đình yên tâm. Đây không phải là chuyện tâm linh oan hồn gì đâu mà nguyên nhân có cái giấy báo này chính là ở sự kiện thầy hiệu phó vừa nói.
 
3. Điều bí mật của bố.

Bố đi công tác, mẹ nói với con gái 8 tuổi:
- Hôm trước con bảo gần Tết sẽ nói với mẹ điều bí mật của bố. Nay gần Tết rồi con nói đi.
- Còn hơn một tháng nữa mới Tết kia mà mẹ.
- Khốn nhưng mẹ không thể chịu đựng thêm được ngày nào nữa. Mẹ xin con đấy! Hay con có muốn mua gì chiều nay mẹ đưa đi siêu thị mua luôn.
Con gái bảo:
- Con không muốn cái gì cả mà chỉ muốn giữ lời hứa với bố thôi. Mẹ gắng chờ đợi một tháng nữa sẽ biết tất cả. Nhìn thấy mẹ khóc nó mủi lòng nói tiếp: Thôi thì con nói nhưng mẹ phải hứa giữ bí mật cho con cơ. Mẹ lau nước mắt nói:
- Mẹ hứa. Con gái chậm r•i:
- Cách đây mấy tháng, bố có nói với con là trước Tết khoảng một tuần bố sẽ thải cái xe máy Tàu cà tàng mẹ đang dùng mà mua thay vào đó chiếc xe tay ga xịn để mẹ đi làm và chơi Tết cho oách. Bố dặn con phải thật kín, chơi bài “bí mật bất ngờ mới hay”
Mẹ quơ tay ôm con gái vào lòng. Nước mắt đ• ngừng được một lát, giờ lại l• ch• rơi. Con gái hỏi
- Kìa! Mẹ không vui hay sao mà còn khóc nhè m•i thế?
Mẹ ghé sát tai con thì thầm:
- Con cứ cho phép mẹ được khóc thoải mái. Vì nước mắt mẹ khóc ban n•y hoàn toàn khác nước mắt khóc bây giờ con ạ.

4. Bài phát biểu viết hơi bị dài.

Sếp trách chánh văn phòng
- Mình đ• nói với cậu là: Hội nghị này có nhiều trí thức tầm cỡ đến dự, cậu viết ngắn gọn, súc tích đọc không quá mười phút. Thế mà bài cậu viết hôm qua đọc tới mười hai phút là thế nào?
Chánh văn phòng nói:
- Em viết đúng lời Sếp dặn. Bài gồm 5 trang, mỗi trang đọc chậm hết một phút rưỡi, tổng số là bảy phút rưỡi, cộng thêm hai phút kính thưa các loại và vỗ tay nữa là chín phút rưỡi. Em đ• “đóng vai” Sếp một mình trong phòng đọc đi đọc lại mấy lần mà không lần nào quá mười phút.
- Thế sao mình đọc lại lên tới mười hai phút? Sếp hỏi. Chánh văn phòng nói
- Chả là khi Sếp đọc đến cuối trang 3, hết mục biểu dương thành tích rồi đến vỗ tay hoan nghênh (Sếp cũng ngước lên vỗ tay) khi cúi xuống Sếp không lật sang trang 4 mà đọc lại trang 3 từ đầu, cuối trang lại vỗ tay mà chết nỗi vỗ tay lần này sôi nổi kéo dài gấp 3 lần thời gian vỗ tay lần trước. Sếp phải giơ tay ám hiệu dừng mấy lần mà vẫn không ngớt. Vì thế mà bài phát biểu lên tới mười hai phút.
Sếp vẻ hơi buồn buông một câu hỏi nhạt nhẽo
- Thế trang 3 mình đọc hai lần à ?
 
5. Con gái cưng của mẹ.

Bố mất sớm ở nhà đêm nào chị cũng ngủ với mẹ. Học Đại học xa quê, ngày nghỉ chị vẫn tranh thủ về chỉ để ngủ với mẹ một đêm cho bà vui rồi hôm sau lại đến trường. Chị học giỏi tốt nghiệp xong lấy chồng Hà Nội. Giỗ bố anh lái ô tô đưa chị về từ hôm trước và mua sắm rất nhiều thứ. Buổi trưa, ăn cơm xong anh chị đi thăm vợ chồng bạn ở làng bên và dặn mẹ không ăn cơm chiều. Hai mươi mốt giờ chị điện báo tin: Anh uống quá chén nên bị mệt, xin phép mẹ cho vợ chồng được nghỉ lại nhà bạn.
Trưa hôm sau, ăn giỗ xong, anh chị chào mẹ và mọi người lên xe về Hà Nội. Chiều, một chị hàng xóm lấy chồng thị trấn sang chơi nói chuyện
- Con Dung nhà bác dạo này nhìn xinh thế? Đặc gái Hà Nội rồi bác nhỉ? Mẹ hỏi
- Chị gặp bao giờ mà biết? Chị hàng xóm nói
- Ô hay! Chiều qua cô chú ấy thuê phòng nghỉ ở khách sạn thị trấn trước cửa nhà em. Vợ chồng đi cái Camry 5 chỗ màu đen bóng loáng. Em nhìn rõ mồn một mà.
Mẹ ngồi im không nói gì. Hình như bà khóc.

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Hoa và lời chúc tốt đẹp nhất cho chị em ngày 8/3.

Mừng ngày 8/3 của chị em



Chúc chị em ngon miệng với những món mà các anh chuẩn bị cho ngày 8/3

Ведь правда, всё  предельно ясно?

Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

BÀI SƯU TẦM: THƯỢNG ĐẾ LÀ ĐÀN ÔNG HAY ĐÀN BÀ?

Thượng Đế là đàn ông hay đàn bà ?
Đàn ông ai chả mong có một bà vợ hoàn hảo. Theo một định nghĩa cũ rich rồi, là bà vợ vừa phải là một quý bà xinh đẹp ngoài đường, một đầu bếp xuất sắc trong nhà và một ca ve trên giường ngủ. Cái ước mong đơn giản từ thửo xa xưa ấy đối với phụ nữ đã là một ngưỡng cửa quá cao rồi, huống hồ bây giờ người ta còn mong vợ là “chuyên gia tài chính ở trong nhà, tiền nong kinh tế phải lo xa, biết dạy con thơ như cô giáo, dịu dàng thông thái giống chuyên gia. Vợ là bác sỹ chăm lo ta, nhức đầu sổ mũi chẳng nề hà, vợ là ca sỹ ru ta ngủ, ngọt ngào êm ái …gì gì đó.” Tóm lại mong ước của người đàn ông giống cái thùng không đáy, hễ mà vợ thằng hàng xóm có cái gì mà vợ ta không có thì vẫn cứ tưng tức, vẫn thấy thiếu thiếu, kém kém.
Các bà tất nhiên rất tinh ý, nhận ngay ra cái khang khác ấy của đức lang quân. Họ đâm ra ghét cái người có cái gì đó hay hay hơn mình. Thế là phụ nữ mang tiếng hay ghen tị.
Tuy nhiên, khoa học kỹ thuật thay đổi như vũ bão đã thay đổi quan niệm của rất nhiều người, trong đó đa số là đàn ông, vì nói gì thì nói, đàn ông vẫn có nhiều cơ hội tiếp xúc với khoa học kỹ thuật hơn chị em phụ nữ. Thế là bây giờ phụ nữ có một kẻ thù chung. Ấy là con Aiphôn.
Con Aiphôn này rất nhỏ nhắn, hiện đại, hợp thời trang. Chồng ta đi đâu thì nó đi đấy, như hình với bóng, từ nhà, ra ngoài đường, lên xe buýt, đến cơ quan, ra quán nhậu, vào công viên, đâu cũng thấy mặt nó.
Của đáng tội, đàn bà, dù Âu hay Á, Phi hay Mỹ, dẫu có sắc nước hương trời, chim sa cá lặn, thông minh tài giỏi đến đâu cũng chẳng mấy người hoàn hảo, kiểu như biết hát thì không biết nấu ăn, thông minh tài giỏi thì vụng đường con cái. Thế nhưng con Ai phôn này thì quả là hoàn hảo. Về mặt thông thái thì chẳng mấy đàn ông hơn được nó. Đông tây kim cổ, trên trời dưới biển gì nó đều biết tuốt. Từ bản đồ chỉ đường, danh bạ điện thoại, từ điển, đến các loại thông tin cao siêu như văn học, lịch sử, thơ ca, y học, triết học, điện ảnh, kiến trúc hội họa…tất cả đều nằm trong bộ nhớ của cái hình hài nhỏ bé ấy. Điều đáng yêu là nó chẳng bao giờ bô bô khoe cái thông thái ấy của mình. Hỏi thì nó nói, bảo im là im, không cãi cọ, không khoe khoang, không chê bai, không đấu láo. Nó chỉ lặng lẽ chiếm một góc nhỏ trong túi, mở ra thì nó sáng lên một cách dịu dàng và ngay lập tức trả lời mọi thắc mắc, nhẹ nhàng, nhanh nhẹn. 
Chồng ta cần ăn món Nhật ư, vâng, ngay lập tức nó chỉ đến đường Thủ Lệ, nơi có một dãy quán ShuShi. Chồng ta cần uống bia hơi đặc sản ư, vâng, nó cho một dãy địa chỉ Lan Chín, Hải Xồm. Chồng ta chỉ việc bỏ tiền là có ăn ngon, mà nói cho cùng, ăn ở nhà chồng ta vẫn phải bỏ tiền cho vợ đi chợ nấu ăn đấy thôi, chỉ mỗi tội không chắc đã ngon. Đằng này ngon là chắc. Thế là đường vào trái tim chồng ta mở toang rồi.
Ăn no ấm cật rồi, chồng ta lim dim ngủ. Nó lại nhẹ nhàng rót vào tai, nào thơ ư, nào nhạc ư, nào đọc truyện đêm khuya ư. Ôi chao, phải là ta thì ta chẳng nhọc, đúng hơn là chẳng lấy đâu ra sức mà hầu. Đằng này, con Aiphôn này nó chả bao giờ mệt, trừ phi hết pin. Thế là óc của chồng ta nó cũng chiếm nốt.
Ta thì già đi. Ăn kiêng, tập thể dục chán chê vẫn không khỏi nhăn nheo chảy xệ. Chồng ta nhìn ta như nhìn cái bã kẹo cao su, còn con Ai phôn lại chứa một lô xích xông hình ảnh những nàng tiên đẹp mê hồn, vòng nào ra vòng nấy, tươi cười hơn hớn. Thử hỏi chồng ta thích nhìn ta hơn hay nhìn Aiphôn hơn. Hỏi làm gì, ta quá biết câu trả lời.
Thế cho nên, chồng ta để quên Ai phôn ở nhà 1 cái thì gọi cuống lên, bắt mang đến cơ quan ngay, không thì trưa cũng phải lộn về lấy. Thử hỏi chồng ta để ta ở nhà cả ngày có cuống lên, phải lộn về lấy cho được, ngắm cho thỏa, nghe cho đỡ nhớ không? Không. À có. Một lúc nào đó, một thuở nào đó rất xa xưa, trong quá khứ.
Con Aiphôn chỉ có mỗi một nhược điểm là không đẻ được. Nhưng thời buổi nhân bản vô tính này, cái từ đẻ có khi nghe lại kém văn minh, không tiên tiến. Thế cho nên chị em phụ nữ đâm lo là cái chắc.
Giá mà Steve Jobs còn sống, chắc ông ta đã gắn Ai phôn vào sex toy, thế là đàn ông chẳng cần vợ. Chẳng ai chê các ông già, chẳng ai chê ông béo, chả ai bảo ông kém, lúc nào cũng bên ông, tận tụy vô cùng. Suy cho cùng, có lẽ Thượng Đế là đàn bà, nên ngài mới lo xa mà cho Steve Jobs hưởng dương có ngần đấy tuổi. Để nữa là sản phẩm của ngài cải tiến không kịp, chả mấy mà tuyệt chủng trước Ai phôn.

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

ĐẤT NƯỚC DÀI NHƯ KHÓI MỘT NHÀNH HƯƠNG


Đang ngồi dự đám cưới thì điện thoại reo lên, bên kia là của nhà văn Nguyễn Đặng Mừng, anh báo là có anh Nguyễn Đức Tùng đang ngồi ở Rất Huế, em thu xếp ghé Rất Huế để anh em gặp nhau tý nhé … Tôi nói sẽ cố gắng ghé, vì đang ngồi ở tiệc cưới.
Tôi được biết anh qua nhà văn Nguyễn Đặng Mừng, anh là một vị bác sĩ ở Canada – anh không những là một bác sĩ giỏi bên cạnh đó anh còn là một nhà văn, nhà phê bình văn học … trước tết anh Mừng có tặng tôi cuốn sách Thơ Đến Từ Đâu được nhà xuất bản Lao Động in ấn. Cuốn sách đã được sự đón nhận và phản hồi rất nhiều qua những bài viết của nhiều tác giả văn học, thơ ca trong và ngoài nước. Tôi đã tặng lại cho ba tôi đọc, cuốn sách đã được chuyền tay ba tôi để đọc, giờ đây ở Khe Sanh, mỗi lần bạn bè của ba tôi gặp nhau họ đều nói về cuốn sách của anh Nguyễn Đức Tùng “Thơ Đến Từ Đâu” … Cuốn sách hơi sờn cũ vì đã chuyền qua rất nhiều đôi bàn tay mê đọc sách. Hôm nay tôi có kể cho anh Nguyễn Đức Tùng điều này, anh rất xúc động và cảm ơn mọi người đã yêu quý cuốn sách của mình.
Anh em Quảng Trị tại quán Rất Huế, Sài Gòn
Anh em Quảng Trị tại quán Rất Huế, Sài Gòn
Gặp anh trong một đêm tình cờ mà rất vui, anh đã tặng cho chúng tôi cuốn Thơ Đến Từ Đâu và Đối Thoại Văn Chương, cùng cuốn báo Nghệ Thuật Mới – phụ trương của báo người Hà Nội, Hội liên hiệp VHNT Hà Nội … cuốn báo dành hai trang để nói về anh Nguyễn Đức Tùng. Trong đó có bài của anh Thơ Mới cần những phẩm chất gì? anh có viết “ Để trả lời, cần phải hỏi câu này trước đã: sự cần thiết của thơ mới? Nó sinh ra để làm gì ? Nhìn quanh có ai cần nó đâu? Bạn hỏi là vì: hình như thiên hạ thời nay vẫn có thể yêu nhau bằng thơ Nguyễn Tất Nhiên, nhớ nhau bằng lục bát Phạm Thiên Thư. – Có chết ai đâu? – Không ai chết cả, trừ những người đã biết đến thơ mới, lỡ yêu nó và không có nó không xong. Tôi cho rằng nhiệm vụ quan trọng nhất của thơ mới đương thời – hay là thơ cách tân, thơ đương đại, hiện đại, tân hình thức, hậu hiện đại, các tên gọi ấy tùy lúc thay đổi, có khi nghĩa tương tự nhau, có khi rất khác nhau – nhiệm vụ quan trọng là nó tạo ra một nhu cầu mới. Nhu cầu mới là nhu cầu trước đó hoàn toàn không có, cho đến khi được tạo ra bởi một người hay một nhóm người, nó trở thành một nhu cầu hiển nhiên vì sao trước đó họ không hề nghĩ tới, vốn cũng tự nhiên như ăn uống hay khí trời hay quyền bầu cử tự do. Vào những năm 1930, thơ của Thế Lữ đã xuất hiện như thể trước cái bóng hùng vĩ của thơ cổ điển, thơ Đường. Tôi là người mê phim 007. Xưa nay tôi vẫn tin rằng trong số các diễn viên đóng James Bond chỉ có Pierce Brosnan, kể tiếp Sean Connery, là đống hay hơn cả với vẻ mặt lãnh đạm, phong độ lịch lãm của chàng. Không ai thay thế được. Cho đến khi gặp Daniel Graig dữ dội, quyết liệt, mà vẫn hào hoa phong nhã, trong casino Royale, và Skyfall tiếp theo, thì tôi hiểu rằng tôi có một thần tượng mới. Nói cách khác tôi có một nhu cầu mới, nhu cầu ấy do diễn viên Craig tạo ra … Như vậy, công việc hàng đầu của thơ hiện nay là tạo ra như cầu mới. Để làm được điều ấy nó cần một số phẩm chất. Trước hết nó phải có ý tưởng mới, suy nghĩ mới. Ai cũng biết thơ là tiếng nói của tâm hồn, là âm thanh bật lên từ các xúc cảm từ sâu xa, trong những hoàn cảnh đặc biệt hay từ xung đột nội tâm … ”
.
Trong một lần, tôi được đọc một cái notes của nhà báo Lê Đức Dục, với tựa đề: ”…đất nước dài như khói một nhành hương…” Trong bài anh Lê Đức Dục có nói: ” hôm ni đọc được bài viết của thầy Nguyễn Văn Dũng về một người Quảng Trị ở Canada, anh Nguyễn Đức Tùng, thấy bài thơ “Thư gửi quê nhà” của anh Tùng có câu thơ đọc “nổi ôốc” : “…Đất nước dài như khói một nhành hương…”, chỉ là dân Quảng Trị mới nghĩ ra câu thơ nớ, nhìn cái khói hương bay như chữ S mới chộ cả một trời  điêu linh của quê dà trong nớ . “
Nguyễn Đức Tùng cùng Lê Đức Dục.
Hôm nay mặc dù rất bận rộn với công việc, nhưng anh Lê Đức Dục nghe tin anh Nguyễn Đức Tùng đang ngồi ở quán Rất Huế, anh chạy vội ra gặp mặt anh Nguyễn Đức Tùng cùng anh em Quảng Trị tại Sài Gòn … Anh Lê Đức Dục nói: Trong đời mỗi nhà thơ chỉ cần làm một bài thơ thôi, nhà văn cũng chỉ cần một tác phẩm, nhưng riêng anh Nguyễn Đức Tùng, tôi nghĩ một câu thơ thôi cũng đã đủ để đời, và nó có thể khắc lên tấm bia mộ … đó là câu: ” Đất nước dài như khói một nhành hương ”
Một đêm vui với người quê xa xứ, nhưng vẫn đau đáu lòng mình về quê hương đất nước.
Sài Gòn đêm 03/03/2013
ĐINH  THANH  HẢI
.
Xin chép tặng mọi người bài thơ của Nguyễn Đức Tùng:
Thư gửi quê nhà
Anh có nhớ về thăm Thạch Hãn
Chiều qua đò chắc có mưa thưa
Gió sẽ thổi từ bên tả ngạn
Như lòng anh thổi mãi một tình xưa
Em có nhớ về thăm chợ Sãi
Qua chùa Tỉnh Hội nón nghiêng che
Đi ăn bánh ướt chiều mưa nhỏ
Để thấy môi ai đỏ lối về
Chiếc tráp ngày xưa chị để đâu
Những thư tình cũ có phai màu
Ngọc lan ép giữa hai bài hát
Chắc vẫn còn thơm trong đêm thâu
Anh có nhớ về thăm gác trọ
Hỏi thăm bè bạn những phương nào
Hỏi chí lớn tà dương cháy đỏ
Mộng tường vi mấy đoá rụng ngang đầu
Gõ nhịp mà ca dạ lý hương
Mười năm rồi lại mười năm trường
Những cánh cửa đêm nay vẫn thức
Đất nước dài như khói một nhành hương
Hoa trong hội theo ngày xanh biền biệt
Tình thiên thu còn một bến giang đầu
Em có nhớ mặc áo vàng như nguyệt
Đêm qua đò trăng hỏi tuổi thơ đâu
Một lời bình:
Tại sao người ta vẫn làm thơ, dù bán được hay không bán được ? Bài thơ ” Thư gửi quê nhà ” của Ng Đức Tùng đã trả lời câu hỏi này ! Anh Tùng làm thơ không phải để bán, anh làm thơ Vị Nhân sinh ! nhưng Vị nghệ thuật có phần còn hơn !
Bài thơ ” Thất ngôn – Thư gửi quê nhà ” trên đây, tôi chưa từng đọc bài thơ nào, lại súc động đến vậy ! Anh rất xứng đáng được ca ngợi là Nhà Thơ ! (chỉ cần bài này thôi, cũng đủ ) đừng có ai không gọi anh Tùng là nhà Thơ cả !
Không phải chỉ có 1 câu ” Đất nước dài như khói một nhành hương ” được ca ngợi, tôi khẳng định, Toàn bài, câu nào cũng tuyệt như câu nào ! Chúc Tác giả luôn khỏe và an khang, thành đạt !( Khánh 's comment)

Ngẫm ngợi về phật pháp


Phat phap vo bien
Cổ nhân có nói là trước 40 tuổi, quả báo của chúng ta vẫn chịu sự ảnh hưởng của nghiệp báo quá khứ, quả báo còn sót lại. Sau 40 tuổi, nghiệp mà bản thân mình đời này đã tạo dần dần sẽ hiện ra. Lời nói này rất có đạo lý. Ác nghiệp tạo trong đời quá khứ chúng ta không sợ, chỉ cần chúng ta thật sự giác ngộ, thật sự quay đầu đoạn ác tu thiện. Chúng ta nhìn thấy ở trong Liễu Phàm Tứ Huấn, người giống như Viên Liễu Phàm này ở Trung Quốc trước đây, thậm chí là hiện đại rất nhiều. Họ đều có thể thay đổi vận mệnh của mình, vận mệnh đều nắm chắc ở trong tay của mình. Giáo dục của Phật Đà không có gì khác, chính là dạy chúng ta cải tạo vận mệnh. Đoạn ác tu thiện là cải tạo vận mệnh. Phá mê khai ngộ là chuyển phàm thành thánh. Chúng ta muốn cải tạo vận mệnh của mình, thì phải cố gắng học theo Phật. Phật đối với chúng ta từ bi đến tột đỉnh. Phật là hoàn toàn nghĩa vụ, nói lời chân thật.

Chúng ta có được lời giáo huấn của Phật, chúng ta không có cái gì có thể báo đáp Ngài, nhưng Ngài chẳng cần gì cả. Lúc còn tại thế, Ngài chỉ là ba y, một bát, bạn dâng cái gì Ngài cũng không cần, huống hồ Phật Đà hiện nay không còn tại thế. Chúng ta để kỷ niệm Ngài, tôn kính Ngài và không quên ân đức của Ngài nên tạo tượng Phật để cúng dường,. Có phải Ngài có ý muốn chúng ta tạo tượng để cúng dường, kỷ niệm Ngài phải không? Không hề có ý nghĩ này. Đây là phát xuất từ tâm báo ơn của chúng ta, Ngài không hề có ý này. Cho nên từng câu, từng chữ đều là giáo huấn chân thật. Bạn có thể khéo giữ khẩu nghiệp thì bạn nhất định được khẩu thường thanh tịnh, hương hoa sen xanh.

HT. Tịnh Không

Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

Chế ngự nỗi sợ hãi của bạn


Bí kíp "chế ngự" nỗi sợ hãi của bạn

Thực ra, sợ hãi không phải là kẻ thù của chúng ta, nhưng chỉ khi biết chế ngự và vượt qua nó, bạn mới có thể thành công. Hãy check thử những “bí kíp” dưới đây nhé, vừa dễ thực hiện lại vừa hiệu quả đấy !

Tự tin đối diện với nỗi sợ hãi

Để thực sự có thể làm chủ được nỗi sợ hãi, bạn buộc phải đối mặt với chúng. Vì thế, điều trước hết bạn nên làm là liệt kê ra các ưu điểm, sở thích, sở trường và các mục tiêu cần thực hiện. Điều này tuy nghe có vẻ đơn giản nhưng thực sự lại giúp đỡ bạn rất nhiều. Bởi luôn nghĩ đến ưu điểm của mình sẽ khiến bạn cảm thấy mạnh mẽ, tự tin vào bản thân hơn, dù cho bất cứ điều nào không mong muốn xảy ra.

Ngoài ra, bạn cũng nên điểm lại những điểm yếu, những nỗi sợ thường thấy nhất của bạn, chẳng hạn: Sợ không tìm được việc làm, sợ thi trượt, sợ bị bỏ rơi,… Khi ấy, bạn sẽ dễ dàng ý thức được nỗi sợ đang đến gần và “Ùm!”- Hãy thừa nhận điều đó, tìm hiểu rõ nguyên nhân vì sao bạn lại sợ và giải quyết chúng mau thôi bạn nhé, nếu không thì những nỗi sợ ấy lại càng lớn dần thêm và sẽ càng khó hơn để bạn có thể chống lại nó đấy!

Tự trấn an

Chắc chắn, đây sẽ là điều mà bạn dễ dàng làm nhất khi sắp sửa đến “giờ G”. Hãy tự trấn an bằng nhiều “liệu pháp”: hát một bài hát, vỗ tay theo một điệu nhạc nào đó, tự nhủ trong đầu những kiểu câu chẳng hạn “Cố lên nào!”… đồng thời chuẩn bị thật kĩ lưỡng những thứ cần thiết cho “giờ G”. Và khi “giờ G” đã đến, bạn cần hết sức tập trung, uống thật nhiều nước và điều hòa nhịp thở ổn định. Khi ấy, cảm giác sợ hãi sẽ bay đi đâu mất mà ngay cả bạn cũng không nhận thức rõ điều đó nữa đấy!

Thư giãn cơ thể tích cực bằng nhiều cách

Nghe thì có vẻ không liên quan cho lắm nhưng chơi thể thao và giữ gìn sức khỏe tốt cũng là một trong những cách giúp bạn chế ngự nỗi sợ hãi và ngày càng tự tin hơn trong cuộc sống đấy! Ngoài ra, các bài tập thiền, yoga, điều hòa hơi thở cũng khiến bạn xua đuổi những hình ảnh tiêu cực và thư giãn cơ thể nữa. Bởi việc cảm xúc phát triển mạnh dẫn đến sự gia tăng căng cứng cơ thể, và sự căng cứng này lại góp phần thúc đẩy cảm xúc lớn mạnh hơn. Như vậy, sự thư giãn cơ thể sẽ dẫn đến thư giãn tâm lý, và thư giãn tâm lý sẽ giúp bạn vượt qua được những nỗi sợ nhanh chóng!


Tìm kiếm sự giúp đỡ

Chấp nhận và rút lấy kinh nghiệm từ sự giúp đỡ của người khác không phải là thất bại. Bởi một khi bạn quá sợ hãi, đầu óc bạn sẽ không còn tỉnh táo như “người ngoài cuộc” nữa. Bạn cần một “chất xúc tác” lạ khác có thể dễ dàng kéo bạn ra khi cơn mê sợ hãi đang “dìm” bạn xuống. Tuy nhiên, hãy chỉ thực hiện điều này khi bạn đã quá mệt mỏi, quá bế tắc vì nó dễ gây tâm lí dựa dẫm, phụ thuộc vào người khác, bạn nhé!

+Nga Xí Muội Collapse this post

TRẦN VỸ- PHÁP SƯ ĐƯỜNG TAM TẠNG

Sự thật về Thầy Trần Huyền Trang
tức "Đường Tam Tạng" đi Tây Phương thỉnh kinh
Mọi người Việt Nam chúng ta, ai ai cũng đã từng được nghe kể lại, hoặc đọc truyện Ông Đường Tam Tạng đi Tây phương thỉnh kinh trong truyện Tây Du Ký Diễn Nghĩa. Trong lịch sử tiểu thuyết Trung Quốc, bộ Tây Du Ký Diễn Nghĩa có cái đặc điểm ngộ nghĩnh là trẻ nhỏ đọc thì mê theo trẻ nhỏ; người lớn đọc thì lại say sưa theo người lớn. Trẻ nhỏ thì thích Tây du diễn nghĩa thần thông quảng đại, có bảy mươi hai phép biến hóa, Có Trư Bát giới chọc cười duyên dáng .... Còn người lớn thì say mê vì những ý nghĩa thâm trầm, trào lộng.

So với các bộ tiểu thuyết danh tiếng khác như Hồng Lâu Mộng, Thủy Hử v..v... phạm vi phổ biến của Tây Du diễn nghĩa còn rộng hơn nhiều. Căn cứ theo bộ truyện Tây du diễn nghĩa, thì thầy trò Tam tạng gồm bốn người (Tam tạng, Ngộ không, Ngộ năng, Ngộ tịnh) và một con ngựa (bạch mã) tướng tinh là rồng mắc đọa. Cả đoàn đi qua Tây phương ròng rã 14 năm trời, khi thỉnh được kinh trở về có tám vị Kim Cang đằng vân theo hộ tống đưa về Trường an, vừa khứ hồi trở lại Tây phương cõi Phật chỉ mất có tám ngày vãng phản. Truyện kể bốn thấy trò và một ngựa ngày đêm vượt rừng trèo núi, gặp yêu dẹp yêu, gặp phước làm phước, gian nan không sờn, tử sanh chẳng nệ, trải qua tám mươi mốt nạn lớn, nào là Bàn Ty động quyến rũ, nào là Hỏa diệm sơn đỏ hực, Tiểu lôi kinh khủng v..v... mới đến được Tây phương.

Trong truyện vì việc làm của Tam Tạng là khó, không ai làm được, nên muốn cho dân chúng dễ tin, phải thêm thắt và thi vị hóa cuộc hành trình bằng bao nhiêu yêu tinh đón đương, lớp đòi ăn thịt Đường Tăng, lớp cám dỗ (chuyện bảy con nhện cởi truồng tắm sông có Bát giới tắm hùa, còn khêu gợi gấp mấy chuyện ngày nay in hình khiêu dâm). Thực sự, Tây du diễn nghĩa là một bộ truyện thần thoại, hầu hết sự kiện, tình tiết đều là bịa đặt.


Nhưng chuyện thầy Trần Huyền Trang (Tam Tạng) đi từ Đông Độ qua thỉnh Kinh Tây Phương lại là chuyện lịch sử có thật. Trần Huyền Trang là một nhân vật có thật trong lịch sử nhà Đường. Ông tên thật là Trần Vỹ, sanh vào năm thứ 16 đời Tùy Văn Đế Dương Kiên (596 sau TL) tại huyện Câu Thi (hiện là Huyện Yêm Sư) Tỉnh Hà Nam. Và chuyện thỉnh kinh Tây Phương cũng là chuyện có thật, đã được chính Huyền Trang thuật lại rất cặn kẽ trong bộ "Đại Đường Tây Vực Ký". Thầy chính là một nhân vật sống đã vào lịch sử một cách vinh quang. Thầy từng làm tôi cho vua Đường Thái Tôn (Lý Thế Dân) là bậc minh quân đem lại hiển vinh cho lịch sử Trung Quốc.
***
Sự thực thầy Huyền Trang chỉ đi một mình, cỡi một con ngựa già làm chân. Ông đi và ở suốt 17 năm bên Tây phương, gồm 2 năm đi, 2 năm về và 13 năm ở lại du học tại Ấn Độ. Đi từ năm 629 mãi đến năm 645 (sau TL) mới về đến thành Trường an (Trung quốc). Tính ra Huyền Trang đã rời Đại Đường đến 17 năm, đi trên năm vạn dặm đường, qua 128 quốc gia lớn nhỏ. Khi về, ông đã mang về:

- 150 Xá Lợi tử ( Tinh cốt của Như Lai).

- 2 tượng Phật gỗ đàn tô ngân cao 4 thước

- 3 Tượng Phật bằng đàn hương : Cao 3th5, 2th9, 2th3

- 657 bộ Kinh, chia làm 520 hiệp

- Cùng một số bảo vật khác nữa, và phải dùng voi, lạc đà và 24 ngựa mới chở hết.

Trên thực tế, đường đi không có gặp yêu tinh cản trở (có chăng là bọn mọi dữ thích ăn thịt người) nhưng những khó khăn trở ngại cản trở lẫn vật chất và tinh thần lại hết sức nhiều và lớn, nếu là người khác ắt vô phương vượt khỏi. Có lúc Thầy Huyền Trang nhịn đói nhịn khát suốt bảy tám ngày ròng rã giữa một trảng sa mạc trời nắng chang chang, không một bóng cây, cũng không một bóng người qua lại. Nhưng ý chí của Thầy thật là sắt đá. Có lần đói khát khổ quá, bụng tính quay trở về phía đông để tìm chỗ xin nước uống đem theo rồi sẽ đi nữa, nhưng vừa quày ngựa trở về hương đông đi đặng một đoạn đường thầy lại tự nhủ: "Trước kia, đã thề nếu qua không đến Ấn Độ, quyết không trở về Đông một bước. Nay thà đi về hướng Tây mà chết, chớ lẽ nào đi về Đông để sống hèn".

***
Một lần khác, thầy gặp bọn mọi ăn thịt người (Tức bọn yêu tinh kể trong truyện Tây Du). Thầy Tam Tạng sẵn lòng hiến thân cho bọn quỷ khát máu ấy. Nhưng giữa lúc bàn tính, xảy có mưa to sét lớn. Bọn người rừng kinh sợ vì cho rằng trời không bằng lòng. Chúng lật đật giục thầy lên đường, nhưng thầy khăng khăng một mực nài bọn kia: hoặc hãy "ăn thịt Thầy" nếu quả thật thầy có phép làm cho bọn nó sống lâu muôn tuổi, hoặc nếu bọn chúng muốn cho thầy lên đường thì phải ăn năn sám hối, chừa thú tánh, chừa ăn thịt người từ đây. Và rốt cuộc Tam Tạng cải hóa được bọn chúng. Hơn một ngàn ba trăm năm trước đây dám một người một ngựa vượt suối trèo non, băng sa mạc, càn rừng sâu đi đến xứ Ấn Độ huyền bí xa xăm, Trần Huyền Trang quả là một nhà du thám vĩ đại trong lịch sử. Kỳ công đó, tinh thần nghị lực đó, người đời sau không thể không nghiêng mình bái phục.

Trong thời gian mười ba năm lưu trú tại Ấn độ, thầy đi viếng hầu hết các di tích của đạo Phật, đặc biệt nhất là thầy ở lại chùa Na Lan Đà, học đạo trong sáu năm. Tất cả những kinh điển của phái Đại Thừa, Tiểu Thừa, Kinh Phệ đà (Veda), các sách thuốc, sách thiên văn, địa lý, kỹ thuật v v... đều tập trung tại chùa này. Chùa do pháp sư Giới Hiền chủ trì và pháp sư có đến trên mười ngàn tín đồ theo học đạo.

Sau sáu năm học tập, Huyền Trang trở nên một trong ba người học trò giỏi nhất của vị cao tăng Giới Hiền. Theo sách khảo cứu Pháp văn, chẳng những là một nhà sư đạo đức, Huyền Trang còn tỏ ra là một học giả uyên thâm, một nhà du thám kỳ tài, một nhà sử học uyên bác, một nhà địa lý học chơn tài, một nhà ngôn ngữ học xuất chúng, nhứt là một nhà phiên dịch giỏi không ai bằng. Lúc còn ở Tây Phương, đi đến đâu, thầy cũng nghiên cứu kỹ lưỡng tình hình từng địa phương. Khi về Trường an, thầy viết lại thành bộ Đại Đường Tây Vực Ký, gồm 12 quyển, trong ấy ghi lại đầy đủ lịch sử, địa lý, phong tục, tập quán v.v. của 128 nước đã trải qua hoặc từng trú ngụ. Ngày nay, những tài liệu của Thầy để lại vẫn còn giúp ích rất nhiều cho các chuyên gia khảo cổ Ấn Độ và bất kỳ ai ngày nay cũng công nhận những điều nghe thấy và ghi chép của Thầy Huyền Trang rất là đích xác.

Từ ngày về Trường an, thầy Huyền Trang bắt tay vào công việc phiên dịch. Suốt mười chín năm ròng rã (từ 645-644) thầy dịch được tất cả bẩy mươi lăm bộ kinh, gần một ngàn ba trăm ba mươi lăm quyển từ Phạn tự dịch qua Hán tự và một bộ (Đạo đức Kinh) và một bản dịch "Đại Thừa khởi tín luận" từ chữ Hán ra chữ Phạn, cùng để lại cho đời một bộ "Đại Đường Tây Vực ký" .

Trưa ngày mồng 5 tháng 2 năm 664, Thầy Huyền Trang gác bút nghìn thu tại chùa Ngọc Hoa, vì bịnh hoạn và già yếu. Thọ 69 tuổi. Ngày 14 tháng 4 thi hài Huyền Trang được an táng tại Bạch Lộc Nguyên. Ngày cử hành tang lễ có đến một triệu người ở Trường An và các vùng lân cận qui tựu để tiễn chân thầy về nơi Cực Lạc. Đám táng xong, có đến ba vạn người cất lều cư tang gần mộ phần. Từ xưa đến nay chưa có vị đế vương nào được ngưỡng mộ sùng bái bằng vị Thánh Tăng có một không hai này.

Vương Hồng Sển
(Trích "Con ngựa già của Đường Tam Tạng" )
Trích: Đặc San Quán Thế Âm, số 2, 1995. Quán Thế Âm Ni Tự, 128 Nollamara Avenue, Nollamara. WA 6061. AUSTRALIA

* Tượng Pháp sư Đường Tam Tạng (bên dưới)


Tượng Pháp sư Đường Tam Tạng