BIẾT LỠ RỒI SAO TÔI VẪN YÊU EM
(Puskin)
Biết lỡ rồi sao tôi vẫn yêu em!
Bóp chặt tim mình, tôi mỉm cười: Chúc em hạnh phúc
Tôi chúc em mà lòng tôi nhói buốt
Đó là điều em không thể biết đâu
Tôi nhận về tôi tất cả những nỗi đau
Để em được yêu trong tình yêu nồng cháy
Vì quá yêu em, nên tôi không muốn
Em quá bận lòng, vì tôi quá yêu em
Mối tình đầu tôi tự nhủ sẽ quên
Không quên được tình yêu là ngọn lửa
Bao nhọc nhằn thời gian không thể
Xóa nổi hình em trong sâu thẳm hồn tôi
"Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em"
Câu thơ cũ đã trở thành mong ước
Nhưng tôi biết không bao giờ có được
Một người nào như tôi đã yêu em
Nên biết lỡ rồi, sao tôi vẫn yêu em...
"TÌNH YÊU BẤT DIỆT LÀ Ở TRÁI TIM - TÂM HỒN
MÀ THỜI GIAN KHÔNG THỂ LÀM NÓ PHAI MỜ HAY GIÀ CỖI"
CÓ BAO ĐIỀU NHIỀU NHƯNG VẪN THIẾU
Có bao điều nhiều nhưng vẫn thiếu
triệu vần thơ lắng đọng đôi lời.
Có bao điều nhiều nhưng vẫn thiếu
bao la bầu trời, ngột ngạt đó thôi?
Có bao điều nhiều nhưng vẫn thiếu
ba phần tư trái đất, nước sạch cạn rồi.
Có bao điều nhiều nhưng vẫn thiếu
như nụ cười luôn nở trên môi....
Có bao điều nhiều nhưng vẫn thiếu
tình yêu thương giữa những Con Người.
Biết bao điều nhiều nhưng vẫn thiếu
cho mỗi cuộc đời thêm đẹp tươi!
Lâm Hải Phong
Trời ơi, đêm ấy mình sao ngốc
Nghe em kêu lạnh, đưa em về
Có lửa trên môi sao chẳng đốt
Để mất em rồi mới tái tê.
Duy Khoát
Có bao điều nhiều nhưng vẫn thiếu
triệu vần thơ lắng đọng đôi lời.
Có bao điều nhiều nhưng vẫn thiếu
bao la bầu trời, ngột ngạt đó thôi?
Có bao điều nhiều nhưng vẫn thiếu
ba phần tư trái đất, nước sạch cạn rồi.
Có bao điều nhiều nhưng vẫn thiếu
như nụ cười luôn nở trên môi....
Có bao điều nhiều nhưng vẫn thiếu
tình yêu thương giữa những Con Người.
Biết bao điều nhiều nhưng vẫn thiếu
cho mỗi cuộc đời thêm đẹp tươi!
Lâm Hải Phong
Trời ơi, đêm ấy mình sao ngốc
Nghe em kêu lạnh, đưa em về
Có lửa trên môi sao chẳng đốt
Để mất em rồi mới tái tê.
Duy Khoát
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét