Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013

Truyện cười

NÓI NĂNG LỊCH SỰ
 
Thầy giáo đang dạy cách cư xử lịch sự và hỏi một sinh viên: "Nếu em đang hẹn với một nguời phụ nữ trong một tiệm ăn mà cần đi vệ sinh, em sẽ nói với nguời phụ nữ như thế nào?"
"Đợi tí, anh phải đi tè! "
"Thật là quá bất lịch sự ! Còn em sẽ nói sao?" Thầy giáo hỏi sinh viên thứ hai.
"Xin lỗi, tôi phải vào nhà vệ sinh".
"Đỡ hơn một chút, em vẫn còn sử dụng chữ nhà vệ sinh bên bàn ăn. Còn em, em sẽ nói sao đây?" Thầy giáo hỏi sinh viên thứ ba.
"Em sẽ nói: Xin thứ lỗi cho tôi mấy phút, tôi cần phải bắt tay với một nguời bạn rất thân mà tôi hy vọng chị sẽ gặp anh ấy sau"


 
Xe có ma
Vào lúc 11g tối, có một anh chàng chạc tuổi 20 đứng giữa một cánh đồng trống để đón xe buýt về thành phố. Anh ta đứng mãi mà chẳng thấy mộtchiếc xe nào chạy ngang. Đến đúng 1g sáng có một chiếc chạy đến, anhta vội ngoắt xe xin được đi nhờ vào thành phố. Anh ta leo lên xe vàngủ thiếp đi vì mệt mỏi. Trời mưa rất to và một tiếng sét đánh xuống nghe chói tai đã làm cho anh chàng tỉnh giấc. Anh ta mất hồn khi không nhìn thấy tài xế lái xe mà xe vẫn chạy, anh ta đã la lớn: "MAAAAAAA!!!!".
Bất ngờ có tiếng đằng sau nói lại: "Ma cái mả cha mày chứ ma, tao đẩy xe chết mẹ luôn!!!"

Chữ tình và chữ hiếu
Có một thanh niên, một ngày nọ quyết định đạp xe dẫn cô bạn gái lên núi ngắm cảnh. Giữa đường cậu ta thấm mệt và không thể tiếp tục, vì thế bạn gái của cậu ta nói:
- Anh ơi, thôi mình xuống đi bộ cũng được.
Cậu ta từ chối:
- Trời ơi, thương em mấy sông anh cũng lội, mấy đèo anh cũng qua, cái đồi này thấm thía gì.
Rồi anh ta cũng cố gắng đạp xe lên núi.
Ít lâu sau, người mẹ cũng muốn anh ta dẫn lên núi ngắm cảnh. Giữa đuờng quá mệt, không thể tiếp tục đạp xe được nữa, anh ta bảo mẹ:
- Má à! Con mệt quá, mình xuống đi bộ đi.
- Mày thật là! Hôm qua mày chở gái đi chơi ngon lành lắm mà, hôm nay chở tao có chút xíu mà đã than mệt.
- Vậy chứ con hỏi má, chữ tình với chữ hiếu, chữ nào nặng hơn?
- Tất nhiên là chữ hiếu rồi!
- Vậy đó má, chữ hiếu nặng hơn nên con không chở nổi má...


Khi bác sĩ kiện Nhà Đèn
Tại Tòa Án hôm nay rất đông người đến dự khán phiên xử vụ ông bác sĩ kiện ông Điện Lực.
Bác sĩ thưa:
- Trước mặt quý Tòa là Nam bệnh nhận mà tôi chữa trị làm chứng. Hôm đó bệnh nhân "nằm sấp" để tôi xem xét bệnh "trĩ", sau đó tôi đến tủ thuốc lấy thuốc thì bị cúp điện. Đối với bệnh này việc chữa trị không có gì khó khăn, cứ dùng thuốc bôi vào "cục trĩ" là xong, vài ngày sau tự nó rụng mất.
- Vậy có gì mà kiện ông Điện Lực?
- Khi điện cúp, bệnh nhân tưởng ngưng chữa bệnh…
- ???
- Bệnh nhân "nằm ngửa…"
- !!!
- Tôi bôi thuốc vào chỗ đó…


Alzheimer hay Sida?
Chuông điện thoại reo, bà chủ nhà nhấc máy.
- A lô, phải bà Sanders đó không?
- Phải, tôi đây, ai ngoài đầu dây đó?
- Ðây là bệnh viện thành phố, tôi là bác sĩ Jones. Hôm nọ bà có gửi mẫu máu của chồng bà để thử nghiệm, vấn đề là cùng ngày đó chúng tôi nhận được một mẫu khác, cũng họ Sanders!
- Thế rồi sao?
- Chúng tôi lỡ tay, không biết kết quả khám nghiệm của ai nữa! Nhưng quan trọng là cả hai kết quả đều... không tốt lắm!
- Thế là thế nào?
- Một mẫu bị Sida, còn mẫu kia bị Alzheimer!
- Úi giời, có chắc không? Có thể thử nghiệm lại được không?
- Ðược chứ, nhưng đắt lắm, và bảo hiểm chỉ trả một lần thôi!
- Thế bây giờ bác sĩ bảo tôi phải làm sao?
- Công ty bảo hiểm khuyên bà là tối nay bà chở ông ra ngoài phố bỏ đâu đó.
- Thế là thế nào?
- Ơ! Nếu mà ông tìm được lối về thì tốt nhất là bà cho ông ấy ngủ riêng...

CHUYỆN LẠ HY HỮU

MỘT CÂU CHUYỆN VỪA HAY, VỪA VUI, VỪA BUỒN... CƯỜI!

bởi Hoàng Đình Quang (Ghi Chú) viết vào ngày 30 tháng 4 2013 lúc 8:36

Một lính Mỹ sống trong núi rừng Tây Bắc suốt 45 năm qua

(Dân trí) - Bộ phim tài liệu “Unclaimed” kể câu chuyện về một cựu binh Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam. Trung sĩ John Hartley Robertson được khẳng định là đã chết vào năm 1968 nhưng suốt 45 năm qua, ông đã sống như một người Việt bản địa trong núi rừng Tây Bắc.

Ông John Hartley Robertson và đồng đội cũ - Tom Faunce
Trung sĩ John Hartley Robertson thuộc lực lượng đặc nhiệm mũ nồi xanh. Sau khi sống gần 45 năm trong núi rừng Tây Bắc Việt Nam, ông đã quên mất thứ ngôn ngữ từng được coi là tiếng mẹ đẻ của mình – tiếng Anh.
Khi cuộc chiến tranh tại Việt Nam kết thúc, ông Robertson vẫn ở lại núi rừng Tây Bắc Việt Nam, không trở về Mỹ. Sau nhiều năm, khả năng nói tiếng Anh của ông gần như đã mất nhưng trong ký ức, ông vẫn biết mình sinh ra ở bang Alabama. Chiếc máy bay do ông lái bị bắn hạ trên địa phận Lào trong quá trình ông đang thực hiện một nhiệm vụ bí mật được giao vào năm 1968. Khi còn ở Mỹ ông đã lập gia đình và có con nhỏ.
Nhà làm phim Michael Jorgensen trong bộ phim tài liệu mang tên “Unclaimed” (tạm dịch: Không đòi hỏi) đã ghi lại hình ảnh trung sĩ Robertson năm xưa – giờ đây đã là một cụ già 76 tuổi, lưng hơi còng nhưng vẫn rắn chắc và khỏe mạnh. Ông Robertson sống trong một bản làng xa xôi ở miền rừng núi Tây Bắc. Ông không còn nhớ nổi ngày sinh của mình hay tên của những đứa con đang sống ở Mỹ. Ông chỉ còn nói được tiếng Việt.
“Unclaimed” sẽ được công chiếu tại Liên hoan phim tài liệu ở Toronto đúng ngày 30/4 này.

Trung sĩ John Hartley Robertson năm xưa
Ông Robertson nhớ lại máy bay của ông đã bị quân du kích bắn rơi ở khu vực núi rừng phía Bắc Việt Nam, sau đó họ đã bắt gọn ông. Một nữ y tá người Việt Nam đã chăm sóc cho ông khi bị thương, sau khi lành lại, ông được thả ra, Robertson quyết định kết hôn với cô nữ y tá và bắt đầu gây dựng cuộc sống gia đình tại Việt Nam.
Đạo diễn Jorgensen đã gặp phải rất nhiều cản trở trong quá trình thực hiện bộ phim này, đặc biệt trong việc liên hệ với gia đình cựu binh Robertson.
“Unclaimed” được sản xuất sau khi một cựu binh Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam – ông Tom Faunce trong một chuyến hoạt động tình nguyện của mình ở khu vực Đông Nam Á hồi năm 2008 đã tình cờ được nghe kể câu chuyện về trung sĩ John Hartley Robertson - một người anh em trên chiến trường của ông năm xưa. Trước đó, ông Faunce vẫn đinh ninh rằng Robertson đã tử trận.
Ông Faunce đã lặn lội đi tìm Trung sĩ John Hartley Robertson năm xưa, ông quyết định phải làm gì đó để giúp đỡ người đàn ông đã bị lãng quên trong suốt thời gian qua.
“Khi nghe kể câu chuyện về một cựu binh Mỹ vẫn còn sống trong rừng già Tây Bắc Việt Nam, Faunce đã tới tìm gặp Robertson. Dù ban đầu rất nghi ngờ, nhưng sau khi gặp mặt, Faunce đã khẳng định đây chính là người đồng đội của mình năm xưa”, nhà làm phim Jorgensen kể lại.
Câu chuyện về Trung sĩ Robertson thật khó tin. Chính Jorgensen thoạt tiên cũng không tin khi Faunce liên lạc với ông vào năm 2012 để thuyết phục ông làm một bộ phim tài liệu về Robertson với hy vọng giúp Robertson được đoàn tụ với gia đình ở Mỹ.
Robertson đã được mời tới Đại sứ quán Mỹ để lấy dấu vân tay từ năm 2010. Faunce sau đó nhận được kết luận rằng: “Không có đủ chứng cứ để chứng minh đây là John Hartley Robertson”. Faunce liền hồi đáp lại: “Các ông cũng không có đủ chứng cứ để chứng minh đây không phải là anh John Hartley Robertson”.
“Unclaimed” là một bộ phim tài liệu thuyết phục. Bản thân đoàn làm phim đã đưa ra những bằng chứng xác thực về nơi sinh của Robertson, bộ quân phục còn lưu lại, cuộc gặp xúc động giữa Robertson và một người lính từng do ông huấn luyện vào năm 1960, cuộc đoàn viên giữa Robertson và người chị gái duy nhất còn sống của ông – bà Jean Robertson-Holly năm nay 80 tuổi... Phim đã khiến những khán giả được xem tại buổi chiếu thử nghiệm ở Toronto phải lau nước mắt.
Bà Jean – chị gái của Robertson nói: “Không nghi ngờ gì nữa. Tôi chắc chắn đó chính là em trai tôi. Tôi đã dám chắc điều đó từ khi xem đoạn băng ghi hình nhưng khi tới tận nơi để gặp, tôi đã có thể khẳng định đó chính là em trai tôi”.
Về việc thử DNA, bà Jean nói rằng điều đó là không cần thiết vì cảm nhận của bà đã nói lên tất cả. Về phần vợ con của Robertson tại Mỹ, ban đầu họ đồng ý làm kiểm tra DNA nhưng sau đó lại bất ngờ từ chối.
Đạo diễn Jorgensen cho rằng: “Có lẽ con gái của Robertson không muốn biết liệu đó có phải cha của chúng hay không. Đó là một cuộc chiến tranh phi nghĩa bị phản đối, vả lại, cũng đã quá lâu rồi. Tất cả chúng ta đều muốn mọi chuyện trôi đi êm đẹp. Tôi không biết nữa. Điều gì khiến những đứa con không muốn biết liệu đây có phải cha đẻ của chúng hay không?”
Anh Hugh Tran, một cảnh sát người Mỹ gốc Việt đã cùng với đoàn làm phim tới Việt Nam để làm vai trò thông dịch viên. Anh nhận định Robertson phát âm như một người Việt bản địa và không có bất cứ một dấu hiệu nào cho thấy Robertson là người nước ngoài nếu không nhìn thấy dáng vóc, khuôn mặt ông.
Jorgensen cho biết: “Ký ức đôi khi vẫn bất ngờ hiện ra trong đầu Robertson. Ví dụ như khi ông đoàn tụ với chị gái Jean của mình, ông đã quay ra nói với anh rể Henry – A, tôi nhớ rồi, ông làm việc trong một hiệu thuốc.”
Về phần Robertson, ông quyết định sống tại Việt Nam và không trở về Mỹ. Ông chỉ có một mong muốn duy nhất là được gặp lại những người thân trong gia đình ông ở Mỹ - gồm vợ và các con gái một lần cuối trước khi ông qua đời.
 
Bích Ngọc
Theo The Star
BÌNH LUẬN:
- Một câu chuyện, một sự kiên hiển nhiên như thế mà chính quyền của ta
từ Trung ương đến địa phương đều không hay biết gì? Giả sử như đây là một "gián điệp nằm vùng" thì cơ sự sẽ ra sao nhỉ?
- Chính quyền của ta ở mọi cấp đều rất chặt chẽ, đến xóm ấp, lại có nhiều tổ chức chính tri: Cấp uỷ Đảng, Đoàn, Hội... đặc biệt vấn đề "lính Mỹ", "Phi công Mỹ" sôi sục nhiều năm qua, mà câu chuyện vẫn im ắng, cho đến khi chính người Mỹ phát hiện ra...

Trung sĩ John Hartley Robertson năm xưa

Nguyễn Hiến Lê đã viết...

Đa tài thường nhiều tật ; nhất là các nghệ sĩ phương tây ở thế kỉ XIX , thế kỉ lãng mạn , đam mê ,cuồng loạn thì lại càng nhiều tật vì không khí chung của thời đại.

Nhưng họ có tài , cảm xúc sâu sắc hơn ta , tưởng tượng dồi dào hơn ta , phô diễn được nỗi lòng cùng tư tưởng một cách tinh tế hơn ta ,miêu tả thiên nhiên một cách chân xác , bóng bẩy hơn ta . Họ vừa là những đại biểu của nhân loại - vì là người thường như chúng ta , có tâm tư của chúng ta - vừa là những vì sao lấp lánh ,những bông hoa rực rỡ tô điểm cho vũ trụ.

và ngay cả những kẻ nhiều tật nhất , tâm hồn cũng có một vài điểm khả ái : Chateaubriand về già chịu nghèo để giữ thanh danh ,Goethe rất khiêm tốn nhận rằng đã mang ơn rất nhiều của tiền nhân cũng như của người đồng thời ...

Đáng quí hơn cả là hết thảy đều có đức chung này : càng có tài lại càng trau dồi cái tài , cần cù làm việc suốt đời , chỉ nhắm mỗi mục đích là lưu lại cái đẹp cho hậu thế .

Goethe bỏ ra non sáu chục năm viết kịch Faust.

Chateaubriand đã xếp bản thảo tập hồi kí vào thùng , niêm phong lại ,giao cho một chưởng khế rồi mở ra sửa lại trước khi mất.

Maugham chịu đói rét mười năm để luyện cây viết,sáu mươi lăm tuổi mới nghỉ vì không muốn làm "dơ thêm những bức họa cũ" của ông.

Disney coi tiền bạc chỉ là phương tiện để làm việc , kiếm được bao nhiêu đem dùng hết vào việc cãi tiến nghệ thuật , không hưởng thụ một chút gì .

Còn Balzac thì suốt đời " bị cực hình vì bút và mực" uống cà phê đậm ngâm chân vào nước hột cải để viết ngày viết đêm ,sửa bản thảo cả chục lần ,tới khi đau bác sĩ bảo phải nghỉ , ông đáp : " Nghỉ !Ai mà chẳng biết toa thuốc đó ! Nhưng làm sao mà nghỉ được? "

Ôi ! họ thật đáng phục mà cũng đáng thương.

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

Thái độ sống- TS tâm lý Huỳnh Văn Sơn



Sống...
Một thái độ tích cực sẽ xua tan đi tất cả sự mệt mỏi, căng thẳng thậm chí là tâm hồn u tối của chính mình

Thay đổi chính mình
Hãy nhớ rằng tôi không phải là người giỏi nhất nhưng tôi sẽ cố gắng có thái độ tích cực để tạo ra sự hài lòng của chính mình cũng như của mỗi người

Để im...
Những ấn tượng của quá khứ hãy để nó trở về quá khứ. Đừng day dứt hay mong muốn thay đổi vì “Nếu như mọi thứ nếu như đều xảy ra thì người ta có thể thay đổi cả thế giới”

Yêu
Yêu - không chỉ thực hiện bằng cảm xúc, bản năng mà còn bằng trí tuệ cảm xúc và cả nhận thức...

Thích
Hãy cho mình những cơ hội "vui" với công việc, bạn sẽ thích nó như bắt đầu yêu...

Kỳ diệu...
Mỗi giờ khắc đều có thể biến thành điều kỳ diệu nếu bạn biết làm chủ nó...

Áp lực
Nếu bạn cho rằng dường như chúng ta không thể vượt qua được nhiều nhiệm vụ... thì bạn đang bị áp lực đấy! Tuy nhiên, nếu hiểu rằng bạn có thể khống chế nó và bạn đang làm được thì áp lực cũng chỉ là thử thách mà thôi...

Đối thủ
Niềm vui có thể đánh đuổi nỗi buồn?
Không hẳn thế! Chỉ có sự "TĨNH LẶNG" được kiểm soát mới làm nỗi buồn không có cơ hội đến. (Sự tĩnh lặng ở đây xuất phát từ ở tâm hồn tích cực...)

Cảm ơn đời
Cảm ơn cuộc đời đã cho một cơ hội để làm công việc có ích và là công việc chúng ta yêu thích...
Nhưng nếu bạn chưa yêu công việc khi việc đã chọn bạn, thì hãy tìm hiểu, hết sức thì đến lúc nào đó bạn cũng thương mà thôi...

Tiến Sỹ Tâm Lý Huỳnh Văn Sơn

PHTA postedCollapse this post

NHỮNG NGƯỜI ĐẸP ĐƯỢC CẢ THẾ GIỚI KHAO KHÁT


Megan Fox là kiều nữ xinh đẹp nóng bỏng được nhắc đến nhiều ở Hollywood. Cô sở hữu nhiều nét đẹp khiến người khắc phải ghen tị, đáng kể nhất là đôichân mày  đen sậm rất cá tính.


Đôi lông mi cong vắt đầy gợi cảm của Kim Kardashian khiến người đối diện không thể rời mắt. Thật hiếm có phụ nữ nào có được cặp lông mi đẹp đến vậy.






 Mũi của Natalie Portman được nhiều phụ nữ thèm muốn nhất.


Nhiều người cho rằng Anne Hathaway trông xinh đẹp hơn nhiều trước khi xuống tóc với mái tóc tém, nhưng thực ra kiểu tóc tém này đang được nhiều chị em ưa thích như một mốt thời thượng. Mới đây, kiểu tóc này còn được một tờ báo bình chọn là mái tóc đẹp nhất trên phim.


Jennifer Lopez sở hữu làn da hồng hào từ nhiều năm nay.






 Hiếm có ai có được đôi môi gợi cảm như Angelina Jolie.





 Bất cứ ai cũng phải mê nụ cười tỏa nắng của Julia Roberts.

Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

Bài sưu tầm về yêu

Xin được phải lòng nhau
Rộn ràng như tia nắng
Để mỗi ngày tĩnh lặng
Không buồn vì cách xa

Nụ hôn yêu hiền hoà
Là tình yêu trong sáng
Thẹn thùng và lãng mạn
Lần đầu nụ hôn trao

Xin được phải lòng nhau
Âm thầm và lặng lẽ
Đi qua bao dâu bể
Còn tìm mãi người ơi!

Thắm đượm những môi cười
Tình vu vơ bày tỏ
Để ngẩn ngơ cơn gió
Gửi gắm cành hoa trao

Đã rằng phải lòng nhau
Hãy chân thành người nhé
Để mãi còn có thể
Nhớ vị mặn bờ môi

Ta đi giữa giòng đời
Thèm một làn hơi ấm
Nồng nàn bàn tay nắm
Một thưở phải lòng nhau...

Cách Sống

Khi tôi nhìn những con đường đầy những bông hoa dại, tôi lo ngại đám cỏ ấy sẽ phá đi mảnh vườn của mình

Đám trẻ thì lại tìm hái những bông hoa ấy tặng mẹ và vui đùa với những bông cỏ may…

Khi tôi gặp một kẻ say khướt đang mỉm cười, tôi chỉ ngửi thấy mùi rượu và sự kinh tởm , những kẻ khiến tôi phải quay mặt.

Nhưng đám trẻ của tôi thì nhìn và mỉm cười lại với họ.

Khi tôi nghe những đoạn nhạc mà mình thích tôi chẳng để tâm chút gì, chỉ ngồi lì và lắng nghe .

Đám trẻ nhà tôi lại nhún nhảy theo nhịp điệu, hát to lên dù chỉ với những lời mà chúng tự nghĩ ra.

Khi gió thổi qua mặt, tôi thu người lại, bực mình vì chúng làm rối mái tóc của mình và những bước chân thêm khó khăn .

Lũ trẻ thì nhắm mắt lại, dang hai tay như bay lên cùng với chúng, sau đó thì phá lên cười.

Khi tôi gặp một vũng bùn, tôi cố bước qua nhanh, lo sợ chúng sẽ làm bẩn giày và day lên những tấm thảm.

Ŀám trẻ thì ngồi quanh lại, chúng cố xây các đập nước, các dòng sông và nô đùa với những con giun.

Khi cầu nguyện , tôi luôn mong Chúa sẽ ban cho mình nhiều thứ.

Lũ trẻ thì khẽ nói : “Chúa ơi, cám ơn vì đã cho con đồ chơi và nhiều bạn bè. Con cũng chưa muốn lên Thiên đàng với Người vì con nhớ ba và mẹ con lắm!”

Phải chăng chính trẻ con mới là những nguờ chỉ cho chúng ta cách sống, và có lẽ vì thế những thiên thần luôn ở bên chúng.

Và hãy tận hưởng những quà tặng dù nho nhỏ của cuộc sống. Một ngày nào đó, khi nhìn lại bạn sẽ nhận ra rằng đấy mới chính là những khoảnh khắc đích thực của mình!


 

Hãy Yêu Thương Khi Còn Có Thể.

Ngày đẹp trời, một cặp vợ chồng khoảng 70 tuổi đến văn phòng luật sư. Họ muốn làm thủ tục ly hôn.

Lúc đầu vị luật sư vô cùng ngạc nhiên, nhưng sau khi nói chuyện với đôi vợ chồng già, ông đã hiểu ra câu chuyện.

Hơn 40 năm chung sống, cặp vợ chồng này luôn cãi nhau suốt cuộc hôn nhân của họ và dường như chẳng bao giờ đi đến quyết định đúng đắn.Họ chịu đựng được như vậy đến tận bây giờ là vì những đứa con. Giờ con cái đã lớn, đã có gia đình riêng của chúng, đôi vợ chồng già không còn phải lo lắng điều gì.
Họ muốn được tự do sau những năm tháng không hạnh phúc. Cả hai vợ chồng đều đồng ý ly hôn.

Hoàn tất thủ tục ly hôn cho cặp vợ chồng này, với vị luật sư, là điều không hề dễ. Ông thực sự không hiểu vì sao, sau 40 năm chung sống, đến tuổi 70, đôi vợ chồng ấy vẫn muốn ly hôn.Vừa ký các giấy tờ, người vợ già vừa nói với chồng:

“Tôi thực sự yêu ông, nhưng tôi không thể chịu đựng hơn được nữa. Tôi xin lỗi”.

“Không sao mà, tôi hiểu…”

- Ông chồng già đáp lời.
Bên bàn ăn, một không khí im lặng đến khó xử.Món ăn mang ra đầu tiên là gà quay. Ngay lập tức người chồng gắp một miếng đùi gà cho vợ: “Bà ăn đi, đó là món bà thích mà”. Nhìn cảnh này, vị luật sư nghĩ “vẫn còn cơ hội cho họ”. Nhưng người vợ đã cau mày đáp lại:

“Vấn đề ở đấy đấy. Ông luôn đề cao mình quá và không bao giờ hiểu cảm giác của tôi. Ông không biết tôi ghét đùi gà thế nào à?”.

Nhưng người vợ không biết, bao nhiêu năm qua, người chồng luôn cố gắng để làm hài lòng bà.

Bà không biết, đùi gà là món yêu thích của ông, cũng như ông không biết, bà chưa bao giờ nghĩ rằng ông hiểu bà. Ông không biết bà ghét đùi gà, mặc dù ông chỉ muốn dành những miếng ngon nhất, những điều tốt nhất cho bà thôi.

Đêm đó cả hai vợ chồng già đều không ngủ được. Sau nhiều giờ trằn trọc, người chồng không thể chịu đựng được nữa, ông biết rằng ông vẫn còn yêu bà và không thể sống thiếu bà. Ông muốn bà quay trở lại. Ông muốn nói lời xin lỗi, muốn nói “tôi yêu bà”.

Ông nhấc điện thoại lên và bắt đầu bấm số của bà. Tiếng chuông không ngừng reo, Ông càng không ngừng bấm máy.

Đầu bên kia, bà vợ cũng rất buồn. Bà không hiểu điều gì đã xảy ra sau tất cả những năm tháng sống cùng nhau đó. Ông ấy vẫn không hiểu bà. Bà vẫn rất yêu ông nhưng bà không thể chịu đựng cuộc sống như vậy nữa.Mặc cho chuông điện thoại reo liên hồi, bà không trả lời dẫu biết rằng đó chính là ông.

Bà nghĩ “Nói làm gì nữa khi mọi chuyện đã hết rồi. Mình đòi ly hôn mà, giờ đâm lao phải theo lao, nếu không mất mặt lắm”. Chuông điện thoại vẫn cứ reo và bà quyết định dứt dây nối ra khỏi điện thoại.

Bà đã không nhớ rằng ông bị đau tim…

Ngày hôm sau, bà nhận được tin ông mất. Như một người mất trí, bà lao thẳng đến căn hộ của ông, nhìn thấy thân thể ông trên chiếc đi văng, tay vẫn giữ chặt điện thoại. Ông bị nhồi máu cơ tim trong khi đang cố gắng gọi cho bà.

Bà đau đớn vô cùng. Một cảm giác mất mát quá lớn bao trùm lên tâm trí.Bà phải làm rõ tất cả tài sản của ông. Khi bà nhìn vào ngăn kéo, bà thấy một hợp đồng bảo hiểm, được lập từ ngày họ cưới nhau, là của ông làm cho bà.Kẹp vào trong đó, bà thấy có một mẩu giấy ghi rằng: “Gửi người vợ thân yêu nhất của tôi. Vào lúc bà đọc tờ giấy này, tôi chắc chắn không còn trên cõi đời này nữa. Tôi đã mua bảo hiểm cho bà.

Chỉ có 100 đô thôi, nhưng tôi hy vọng nó có thể giúp tôi tiếp tục thực hiện lời hứa của mình khi chúng ta lấy nhau. Tôi đã không thể ở cạnh bà nữa. Tôi muốn số tiền này tiếp tục chăm sóc bà. Đó là cách mà tôi sẽ làm nếu như tôi còn sống. Tôi muốn bà hiểu rằng tôi sẽ luôn luôn ở bên cạnh bà. Yêu bà thật nhiều”.
Nước mắt bà tuôn chảy. Bà cảm thấy yêu ông hơn bao giờ hết. Bà muốn nói lời xin lỗi, muốn nói “tôi yêu ông”. Nhưng ông đã không thể nghe được nữa.

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

Cờ Tổ Quốc

CÓ AI ĐÃ BAO GIỜ TỰ HỎI RẰNG: Ý NGHĨA CỦA QUỐC KÌ VIỆT NAM LÀ GÌ ???

Hỡi những ai máu đỏ da vàng
Hãy chiến đấu dưới cờ thiêng Tổ quốc
Nền cờ thắm máu đào vì nước
Sao vàng tươi, da của giống nòi
Đứng lên mau hồn nước gọi ta rồi
Hỡi sỹ nông công thương binh
Đoàn kết lại như sao vàng năm cánh.

Ai cũng biết Quốc kỳ của Việt Nam là một lá cờ đỏ sao vàng, hình chữ nhật, chiều rộng bằng 2/3 chiều dài, nền đỏ, ở giữa có ngôi sao vàng năm cánh. Nhưng không phải ai cũng hiểu hết ý nghĩa của Quốc kỳ.

Lá cờ đỏ sao vàng xuất hiện lần đầu tiên trong cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ chống thực dân Pháp (23/11/1940). Tác giả sáng tạo ra lá cờ nền đỏ, ở giữa có ngôi sao vàng năm cánh này là đồng chí Nguyễn Hữu Tiến (sinh ngày 5/3/1901 tại Hà Nam, bị địch bắt và bị xử bắn ngày 28-8-1941 cùng các chiến sĩ Nam Kỳ khởi nghĩa tại Hóc Môn, trong đó có cả Nguyễn Thị Minh Khai, Võ Vǎn Tần, Hà Huy Tập...). Tâm huyết của tác giả khi sáng tạo ra lá cờ Tổ quốc được khắc họa rõ nét trong bài thơ của ông
Hỡi những ai máu đỏ da vàng
Hãy chiến đấu dưới cờ thiêng Tổ quốc
Nền cờ thắm máu đào vì nước
Sao vàng tươi, da của giống nòi
Đứng lên mau hồn nước gọi ta rồi
Hỡi sỹ nông công thương binh
Đoàn kết lại như sao vàng năm cánh.

Tháng 5/1941 tại Khui Nậm, Cao Bằng, Lãnh tụ Hồ Chí Minh chủ trì hội nghị Trung ương VIII quyết định thành lập tổ chức Việt Nam độc Lập đồng minh - đoạn mở đầu chương trình Việt Minh ghi rõ: "Sau khi đánh đuổi đế quốc Pháp, Nhật, sẽ lập nên Chính phủ nhân dân của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, lấy cờ đỏ sao vàng 5 cánh làm Quốc kỳ". Đây là văn bản đầu tiên, chính thức quy định Quốc kỳ của nước Việt Nam là cờ đỏ sao vàng.

Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, Quốc hội khóa đầu tiên nước Việt Nam dân chủ cộng hòa năm 1946 đã ghi vào Hiến pháp: "Quốc kỳ Việt Nam dân chủ cộng hòa hình chữ nhật, chiều rộng bằng hai phần ba chiều dài, nền đỏ, ở giữa có ngôi sao vàng năm cánh".

Sau ngày 30/4/1975, miền Nam được hoàn toàn giải phóng, non sông Việt Nam đã liền một dải. Từ ngày 24/6 đến 3/7/1976, Quốc hội nước Việt Nam thống nhất họp tại Thủ đô Hà Nội, đã thông qua nhiều Nghị quyết quan trọng, trong đó công nhận Quốc kỳ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam nền đỏ, ở giữa có ngôi sao vàng năm cánh.

Cũng có ý kiến cho rằng ý nghĩa là cờ thể hiện trong nền đỏ tượng trưng cho cách mạng, màu vàng là màu truyền thống tượng trưng cho dân tộc Việt Nam, và năm cánh sao tượng trưng cho năm tầng lớp sĩ, nông, công, thương, binh cùng đoàn kết trong đại gia đình các dân tộc Việt Nam.

Lá cờ đỏ sao vàng năm cánh - đó là hồn nước, là niềm tự hào, là biểu tượng thiêng liêng bất khả xâm phạm của bản sắc dân tộc Việt Nam.
---------------

CHIA SẺ NHIỀU HƠN ĐỂ TẤT CẢ MỌI NGƯỜI CÙNG BIẾT NÀO CẢ NHÀ !!!
From FB
Post by +Võ Như Quỳnh Collapse this post

Khóc và cười

Khóc và Cười !

Sẽ thế nào nếu một con người chỉ biết cười mà không biết khóc? Vì người ấy đã chịu quá nhiều nỗi đau...

Có khi khóc là lúc ta cảm thấy buồn khổ, khóc để giải toả cảm xúc

Có khi khóc là lúc ta quá hạnh phúc, hạnh phúc không diễn tả được bằng lời, chỉ có thể diễn tả bằng nước mắt

Có khi khóc là đôi khi ta nhận ra những điều nhỏ nhen, bất công, tầm thường của cuộc sống. Ta không khóc cho ta

Có khi khóc đơn giản chỉ vì những lý do đáng yêu vì hơi cay của hành. Mắt ta khóc mà miệng ta mỉm cười và tự trách mình sao quá ngốc nghếch

Có khi cười là khi ta thấy yêu đời, muốn cười lên để thông báo cho cuộc đời rằng ta rất lạc quan

Có khi cười là khóc thầm, ta ngậm nỗi buồn và bật nó thành tiếng cười.Chua chát. Gượng gạo

Có khi cười là để ta vượt qua nỗi đau mà sống tiếp, ta cười nhưng liệu lòng ta có cười ?

Có khi cười là để giải thoát, quên hết phiền muộn và đón chào sự tươi mới.Nụ cười của ngày mai

Có khi cười vì ta thấy được những điều giản dị mà đẹp đẽ: sự quan tâm, sẻ chia, sự yêu thương... Trái tim đang cười phải không?

Khóc không phải lúc nào cũng buồn, cười không phải lúc nào cũng vui

Sẽ thế nào nếu một con người chỉ biết cười mà không biết khóc? Vì người ấy đã chịu quá nhiều nỗi đau, hoặc người ấy luôn lạc quan, người ấy có mạnh mẽ

Sẽ thế nào nếu một con người chỉ biết khóc mà không biết cười? Vì người ấy yếu đuối, vì người đa cảm, vì người ấy không biết thế nào là cười

Thực ra, cả hai kiểu  đều không tốt chút nào. Cuộc sống cần cả nụ cười và nước mắt, vì nó là biểu hiện của cảm xúc

Chỉ là, sẽ nên cười lúc nào, và nên khóc lúc nào đây ?

+Anh Hà  Collapse this post
19
+66
29 comments
NguyetMinh Pham10:56 PM
hay qua..
khanh linh Tran11:02 PM
cuộc sông thương đựoc viet tat la c/s= cry/smile . chuan men

Bí quyết của sự thành công


truyện ngắn - BÍ QUYẾT CỦA SỰ THÀNH CÔNG
ta đọc hết sách vở nhưng nghèo vẫn hoàn nghèo - tay ta ko động - não ta không tư duy - chân ta ko đi - lưng ta không cúi - khó ta bỏ - dễ ta làm - *ame : NÊN NGHÈO <--- phải hem

Có một chành thanh niên rất ngưỡng mộ thành công của một nhà triệu phú, nên anh đã đến hỏi nhà triệu phú đó rằng, bí quyết gì đã giúp ông thành công đến vậy?

*

Sau khi hiểu rõ câu hỏi của chàng thanh niên, ông ta chẳng nói gì, mà đi thẳng vào bếp và lấy ra một quả dưa hấu. Người thanh niên nhìn thấy vậy cảm thấy rất khó hiểu, không biết ông ta định làm gì, anh ta mở to mắt để nhìn thì thấy nhà triệu phú bổ quả dưa làm ba phần to nhỏ không bằng nhau.

"Nếu như mỗi miếng dưa hấu đại diện cho một lợi ích nhất định, cậu sẽ chọn như thế nào?". Nhà triệu phú vừa nói vừa đưa những miếng dưa hấu ra trước mặt chàng trai.

"Đương nhiên là tôi sẽ chọn miếng to nhất!" - Chàng thanh niên trả lời không chút chần chừ.

Nhà triệu phú cười và nói rằng: "Được! Xin mời cậu ăn!"

Thế rồi ông ta cho chàng thanh niên miếng dưa hấu to nhất, còn mình thì ăn miếng bé nhất. Khi chàng thanh niên còn đang tận hưởng hương vị dưa hấu từ miếng dưa hấu rất to, thì nhà triệu phí kia đã ăn xong, tiếp đó ông ta cầm nốt miếng còn lại và ăn tiếp, ông ta còn cố ý lắc qua lắc lại miếng dưa hấu trước mặt chàng trai trước khi đưa vào miệng.

Thực ra miếng dưa hấu nhỏ nhất và miếng dưa hấu cuối cùng nếu hợp lại, nó sẽ nhiều hơn miếng dưa hấu to nhất mà chàng thanh niên đã ăn. Chàng thanh niên kia chợt hiểu ngay ra ngụ ý mà nhà triệu phú kia muốn truyền đạt đó là: Tuy lúc đầu ông ta ăn miếng nhỏ nhất, nhưng cuối cùng số dưa mà ông ta ăn được lại nhiều hơn mình, mặc dù lúc đầu mình đã chọn miếng to nhất.

Nếu như mỗi miếng dưa đại diện cho một giá trị lợi ích nhất định thì, tổng số lợi ích nhà triệu phú đó có được sẽ nhiều hơn lợi ích của chàng thanh niên kia nhiều.

Thông qua việc ăn dưa, nhà triệu phú đã truyền đạt tư tưởng và kinh nghiệm thành công của mình, cuối cùng ông ta nói với người thanh niên một cách rất chân thành rằng: "Nếu muốn thành công, đầu tiên hãy học cách từ bỏ, chỉ khi chúng ta từ bỏ những lợi ích nhỏ trước mắt, mới có thể có được những lợi ích lâu dài và lớn hơn, đó chính là kinh nghiệm thành công của tôi".

Sưu tầm

Sự trăn trở của kẻ lười biếng- các nhà giáo dục nghĩ gì?

Clip mang tên “Sự trăn trở của kẻ lười biếng” dài hơn 1 tiếng được quay bởi một nam sinh tự xưng là học sinh lớp 12, trong đó bày tỏ những quan điểm về việc học tập, về những bất cập, yếu kém của giáo dục Việt Nam.


Được đăng tải trên Youtube vào ngày 13/4, clip này đã nhận được hơn 60.000 lượt like, hàng nghìn lượt bình luận, được chia sẻ ở nhiều trang web khác, đồng thời thu hút rất nhiều tranh luận trái chiều từ người xem.

clip, giáo dục, Việt Nam, tiêu cực, thành tích, yếu kém, nam sinh, lớp 12, sự trăn trở của kẻ lười biếng
Ảnh cắt từ clip
Mở đầu “bài diễn thuyết” của mình, nam sinh này nói: “Tôi là một học sinh lớp 12. Ở Việt Nam thì đây là giai đoạn khắc nghiệt nhất trong đời mỗi học sinh. Và chính sự khắc nghiệt này khiến cho những câu hỏi tích tụ qua bao tháng ngày dài sẽ phải bật ra ngoài thành những quan điểm…”
Với giọng lưỡi chất chứa đầy bức xúc, ngôn ngữ cơ thể sinh động, nam sinh này cho rằng “những gì mà chúng ta đang gọi là giáo dục là hậu quả không hề tươi sáng với bất kỳ thành phần nào của xã hội”.
Thừa nhận rằng tất cả những kiến thức đang được giảng dạy trong nhà trường hiện nay là những kiến thức nên biết, tuy nhiên nam sinh này cho rằng những kiến thức đó cần thiết ở mức độ nào đối với mỗi người thì lại là một vấn đề khác. “Con người ta sinh ra là khác nhau, tại sao tất cả lại phải phát triển theo cùng một hướng giống nhau?” – cậu học trò này đặt câu hỏi.
Giống như nhiều phân tích khác về chương trình sách giáo khoa hiện nay, người thuyết trình khẳng định rất nhiều kiến thức phải học hiện nay “chẳng hề cơ bản chút nào” và thực sự “không cần thiết”.
Chỉ cần học hết lớp 9 là đủ?
Phát ngôn “gây sốc” nhất của cậu là “chỉ cần học đến lớp 9 là đủ”, bởi theo cậu, ở tuổi 14, 15, nhiều người đã biết xác định được khả năng và lối đi riêng cho mình. Cậu khẳng định không nghề nào cần đến toàn bộ kiến thức THPT. Vậy mà học sinh lại phải đáp ứng bài tập, bài học của hơn một chục môn học?
Cậu khẳng định, trong một cộng đồng, không cần đến một thế hệ con người biết đầy đủ mọi điều, mà cộng hưởng với nhau để cùng phát triển một cách tốt nhất.
Tiếp đó, nam sinh này chỉ ra bệnh thành tích và hình thức của giáo dục hiện nay, bởi hầu hết học sinh học là để thi, để kiểm tra, để không bị tách rời khỏi đám đông, để được an toàn…. chứ không phải xuất phát từ mong muốn học để lấy kiến thức.
“Nếu sáng mai không kiểm tra thì hôm nay bạn có học không? Nếu mai được nghỉ mà ngày kia cũng chẳng kiểm tra môn gì thì bạn có mở sách ra để học không? Nếu không có bất cứ một khái niệm nào trong thi cử, bạn có mở sách ra để làm giàu cho bản thân mình không?”. Cậu đặt ra những câu hỏi khiến không ít người giật mình.
Nam sinh lớp 12 cũng cho rằng nguyên nhân khiến học sinh sợ các kỳ thi là do “điểm số” bởi “điểm số là khái niệm đầy bất cập”. Điểm số có thể bị ảnh hưởng bởi cảm tính, bị thay đổi bởi gian lận – và thứ được cho là thước đo ấy đã mất đi sự minh bạch. Theo nam sinh tự nhận là “kẻ lười biếng” này thì IQ chỉ là một phần nhỏ để đánh giá một cá nhân. Vậy thì cớ gì mà điểm số giữ được tính sáng suốt của nó? Cũng từ đó, cậu chỉ ra điểm số gây ra sự bất bình đẳng, sự tự phụ, tự ti, tị nạnh… - một điều không đáng có, đặc biệt là ở cấp tiểu học.
Không chỉ đưa đề xuất “học đến lớp 9 là đủ”, hay “không nên tạo ra điểm số”, cậu còn đưa quan điểm các cơ quan, doanh nghiệp không nên tuyển người qua bằng cấp. Một người lãnh đạo giỏi ắt sẽ biết đánh giá năng lực của người khác, và chỉ có những “thằng ngu” mởi tuyển dụng nhau bằng bằng cấp, học hàm, học vị.
Kết thúc bài thuyết trình, nam sinh này khẳng định muốn đánh giá một cá nhân, hãy nhìn vào những giá trị sản phẩm mà họ tạo ra. “Sản phẩm có ảnh hưởng lớn là có giá trị cao, không có ảnh hưởng là đồ vô dụng. Những thứ có giá trị ảnh hưởng không bao giờ là những thứ có sẵn bày ra như đáp án trong bài kiểm tra".
 Nguyễn Thảo - Anh Tuấn (Nguồn clip: Youtube)

NHỮNG ĐIỀU NHỎ BÉ LÀM NÊN CUỘC ĐỜI Ý NGHĨA.


















Có thể bạn đã biết (4)

by genderchats

  1. Kéo khóa phéc mơ tuya xuống thường nhanh hơn kéo lên, cởi cúc luôn dễ hơn đóng cúc. Kéo khóa cho người khác khoái hơn kéo khóa cho mình, cởi cúc thường sướng hơn đóng cúc. Thế nhưng trước khi cởi hay kéo cái gì xuống, phải tính đến lúc đóng và kéo cái đó lên, kẻo có ngày lại chẳng còn gì bên trong mà đóng với chả mở.
  2. Thầy giáo dạy bạn nhiều nhất trong khóa học làm cha mẹ chính là con bạn, không phải bố mẹ bạn hay sách vở.
  3. Khi chồng gọi bạn là “Bà cụ thân sinh ra các con tôi”, là khi anh ta thật sự gắn bó với bạn. Không “gắn” thì làm sao có con được, có con rồi mà không bị “bó” mới lạ.
  4. “Bao nhiêu tiền?” là câu hỏi đàn ông dùng nhiều nhất. “Bao lâu?” là câu hỏi đàn bà dùng nhiều nhất. Tôi biết bạn đang nghĩ gì, nhưng điều đó không đúng đâu. Ý tôi là đang nói đến nỗi khổ của những ông chồng phải theo vợ đi mua đồ và những bà có chồng thường xuyên đi phượt.
  5. Định nghĩa về “người yêu” và “vợ” của đàn ông ngày càng cách xa theo số năm hôn nhân, lý do là càng về sau, khả năng hai đối tượng này sống ở hai ngôi nhà cách xa nhau càng cao.
  6. phụ nữ càng khó bảo thường càng dễ bị lừa, phụ nữ càng có vẻ dễ bị lừa càng có khả năng là thợ săn cao thủ. Vấn đề là ở chỗ, họ có khoái bị lừa hay đi lừa hay không thôi.
Phạm Việt Hà
Tháng 4 năm 2013

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

NCT bệnh hoạn

Những “cuộc tình bệnh hoạn” phá nát quốc gia!

Bùi Hoàng Tám
Thứ năm ngày 18 tháng 4 năm 2013 2:56 PM

Một thể chế chính trị thao túng bởi những con buôn không thể là nền chính trị tử tế.
Nếu không chặn đứng ngay lập tức, những “cuộc tình” này sẽ phá nát quốc gia.
Ngay 5/4 vừa qua tại Đà Nẵng đã diễn ra hội thảo về “Mối quan hệ không bình thường giữa một bộ phận cán bộ, đảng viên có chức, quyền với doanh nghiệp để trục lợi” do Ủy ban Kiểm tra Trung ương tổ chức.
Trước hết phải nói mối quan hệ giữa doanh nghiệp và chính quyền là mối quan hệ khăng khít, gắn bó và cần thiết. Nó đã mang lại những hiệu quả rất tốt đẹp cho cả hai phía. Không có một doanh nghiệp nào có thể phát triển tốt nếu không có mối quan hệ mật thiết với chính quyền địa phương và ngược lại, cũng không có một địa phương nào có thể phát triển nếu như không có mối quan hệ thân mật với doanh nghiệp.
Đó là một thực tế.
Thế nhưng điều đáng  bàn ở đây là ở cái mối quan hệ gắn thêm 3 chữ: “không bình thường”. Nói trắng ra, đó là sự bắt tay của doanh nghiệp với một số quan chức và ngược lại, sự bắt tay của một số quan chức với doanh nghiệp vì lợi ích cá nhân. Từ đó, hình thành các “nhóm lợi ích” và “lợi ích nhóm”.
Theo Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng (UBKTTƯ) Lê Hồng Liêm, hiện có một số cán bộ, đảng viên có chức quyền câu kết làm “sân sau” cho một số doanh nghiệp để trục lợi dưới nhiều hình thức, thủ đoạn. Ông Liêm nói: “Đang có những quan chức quyền hành như “thái thượng hoàng”, nói gì cấp dưới phải nghe răm rắp, tự ý bố trí nhân sự, đất nông nghiệp sờ sờ ra đó nhưng vẫn chuyển sang đất chuyên dùng để thu lợi cho doanh nghiệp hàng trăm tỉ đồng, còn DN thì lại quả vài căn nhà tiền tỉ cho quan chức”.
Nâng đỡ doanh nghiệp này thì ngược lại, tất nhiên sẽ gây khó dễ cho doanh nghiệp khác. Ông Bùi Văn Tiếng, Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy Đà Nẵng cho rằng để “lại quả” cho những khoản chung chi, họ sẽ là “rất nhẹ tay trong khâu thẩm định dự án, sẵn sàng cho qua những bất cập nhãn tiền. Ngược lại, cố tình gây khó khăn đến mức làm nản lòng các doanh nghiệp khác”.
Còn ông Trần Văn Tư, Chủ nhiệm UBKT Tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND tỉnh Đồng Nai thì lo ngại “nạn chị hai, chị ba…”: “Đang có hiện tượng “quan bà” - phu nhân của quan chức cùng làm ăn với doanh nghiệp để doanh nghiệp lấy làm bình phong. Tôi thấy một số bà suốt ngày cứ kè kè bên doanh nghiệp. Các doanh nghiệp khác họ nhìn vào cũng nghi ngại, e dè vì thấy một số doanh nghiệp toàn đi với chị hai, chị ba...”.
Ông Nguyễn Văn Thạnh, Chủ nhiệm UBKT Thành ủy Cần Thơ, cho rằng cần phải hết sức lưu ý đến những quan chức có vợ con tham gia kinh doanh, lập doanh nghiệp “sân sau”. “Nói là vợ con làm nhưng thực ra ông này điều hành là chính. Dạng quan chức có vợ con kinh doanh kiểu này nhiều lắm. Khi doanh nghiệp đứng tên vợ con, người thân thì họ dễ đưa dự án, công trình về nhà lắm” - ông Thạnh nói.
Có thể nói tất cả những phát biểu của các vị lãnh đạo các UBKT các tỉnh thành trên đều chính sách đến 100% nhưng người dân thì không lạ. Bởi hình như nó diễn ra hàng ngày ở tất cả mọi nơi, mọi lúc và mọi cấp.
Thế nhưng có 2 ý kiến thì không khỏi giật mình.
Đó là phát biểu của Phó Chủ nhiệm Lê Hồng Liêm về hiện tượng doanh nghiệp bỏ tiền ra mua chức cho “quan”: “Có thực tế là nếu doanh nghiệp không có mối quan hệ lợi ích với một số cán bộ, đảng viên có chức, có quyền thì khó có thể nhận được các dự án. Từ đó hình thành các nhóm lợi ích không chỉ về kinh tế mà cả về chính trị. Thậm chí có doanh nghiệp còn bỏ tiền mua phiếu cho quan chức leo cao hơn”.
Ý kiến thứ hai nói về phía ngược lại. Đó là phát biểu của ông Bùi Văn Tiếng, Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy Đà Nẵng: “… có những cán bộ, đảng viên vì nhóm lợi ích còn tạo thế chính trị cho một số doanh nhân hữu danh vô thực, thông qua việc đỡ đầu để họ trực tiếp tham chính vào cấp ủy hoặc các cơ quan dân cử”. 
Nguy hiểm. Rất nguy hiểm!
Khi doanh nghiệp bỏ tiền ra mua “ghế” cho quan chức tức là quan chức tự biến mình thành công cụ của doanh nghiệp, làm “tôi tớ” cho kẻ bỏ tiền. Tôi bỏ tiền “mua chức” cho anh thì anh phải có trách nhiệm phục vụ tôi. Đó là qui luật tất yếu của cuộc sống và không thể nói khác.
Khi bỏ tiền mua chức cho quan, những doanh nghiệp này thực thi công việc của một con buôn đang kinh doanh một mặt hàng có tên là “quan chức”. Và đương nhiên, họ sẽ thao túng nền chính trị để kiếm lợi cho cá nhân mình. Cổ nhân có câu “Buôn vàng, buôn bạc không bằng mua quan bán chức”.
Bài học của Lã Bất Vi khi xưa lại tái hiện khi những quan chức đó lại đem chính quyền lực của mình ra để “đỡ đầu” cho những “doanh nhân con buôn” này “vào cấp ủy hoặc các cơ quan dân cử” như lời của ông Bùi Văn Tiếng, Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy Đà Nẵng.
Một thể chế chính trị thao túng bởi những con buôn không thể là nền chính trị tử tế.
Nếu không chặn đứng ngay lập tức, những “cuộc tình” này sẽ phá nát quốc gia.
Bùi Hoàng Tám

Yêu Chầm chậm

Yêu chầm chậm

Phải chăng càng lớn người ta càng ít kiên nhẫn để theo đuổi một mối tình nên lúc còn trẻ chúng ta thường vội vàng sống, vội vàng yêu? Càng ngày, chúng ta càng làm mòn đi giá trị của tình yêu bởi những lời yêu hời hợt, bởi những cuộc hẹn hò chóng vánh, bởi những lời hứa mông lung và những cái kết chẳng còn dư vị.

*

Chúng ta yêu như để cho có người yêu, để bằng bạn bằng bè, để đỡ cô đơn, đỡ buồn tủi, đỡ hiu hắt. Chúng ta bước từ tình yêu này đến tình yêu khác một cách nhẹ nhàng, không vướng bận, không ràng buộc nhưng dường như không mặn mà.

Càng chóng vánh, vết thương càng sâu. Càng nhạt nhòa, những mối tình đi qua càng không để lại một điều gì cả.

Hãy cứ yêu chầm chậm thôi...



Nếu tình yêu vừa mang đến cho ta một vết cứa sâu hoắm, hãy cứ từ từ để chữa lành những đau thương ấy, đừng tìm vội một người để lấp đầy chỗ trống, để xoa dịu nỗi đau nhanh chóng bằng cách nhận lời một tình yêu khác. Hãy cứ yêu chầm chậm thôi, dành thời gian suy nghĩ về mối tình đã đi qua, những sai lầm vấp phải, những nuối tiếc cho những ngọt ngào bỗng dưng tan vỡ.

Nếu tình yêu lặng yên trong những lời thầm kín, hãy cứ yêu chầm chậm thôi, để mỗi ngày đi qua nhìn nụ cười người ấy cũng trở thành hạnh phúc, nhìn những niềm vui của người ta cũng hóa của mình, những giọt nước mắt lăn cũng thành nỗi đau khó tả. Cứ chầm chậm thôi để biết tình cảm mình dành cho người ấy đến đâu, là thật lòng hay chỉ là cảm xúc thoáng qua.

Đôi lúc tình yêu không đến ồn ào và rực rỡ như một cơn mưa pháo hoa, mà chỉ là một bước chân thật khẽ qua thềm...

Nếu tình yêu còn chưa cập bến trái tim, hãy cứ bình thản và chờ đợi. Đừng thúc ép bản thân phải gắn bó với một nửa không phải của mình. Cứ đợi một tình yêu chầm chậm, để cảm nhận đủ trọn vẹn cuộc sống độc thân, của sống của riêng mình.

Yêu chầm chậm thôi, để cuối cùng ta sẽ gặp một tình yêu, một người mà ta và họ đều muốn cùng dừng lại. Đó là tình yêu với một người ta muốn thức dậy cùng mỗi sáng. Không phải vì khi thức dậy người ấy sẽ chuẩn bị cho ta một bữa cơm ngon cùng nụ cười tỏa nắng, không phải vì ta biết người đó có một ngôi nhà lớn, một tài khoản đủ lo cho ta, một công việc ổn định và tặng ta nhiều món quà đắt giá. Không phải vì tình yêu của người đó lớn hơn bất kỳ một thứ gì khác trên thế giới này.

Mà ta dừng lại bởi người đó là người mà khi ở cạnh ta thấy mình muốn nhỏ bé, là người làm ta thấy mình đủ và cố gắng để làm tất cả cho niềm vui của người ấy. Là người mà ta luôn cảm thấy thiếu vắng khi họ không ở bên. Là người làm ta rơi nước mắt mỗi lần quên bẵng đi một cuộc hẹn, một món quà dù chỉ là nho nhỏ.



Người đó là người không hoàn hảo, là người có nhiều khuyết điểm, là người mắc nhiều sai lầm và làm ta tổn thương. Là người mà ta sẽ luôn tha thứ cho những lỗi lầm họ mắc phải. Là người mà ta muốn nhìn thấy khi thức dậy, và mở cửa cho ta lúc chiều tà.

Đó là người ta muốn già đi cùng họ, yếu mềm và mạnh mẽ trước họ, đau khổ hay hạnh phúc không cần giấu diếm.

Ta không biết tình yêu ấy tồn tại đến bao lâu, có lẽ cũng chẳng là mãi mãi. Rất có thể một ngày tình yêu sẽ không ở lại.

Nhưng kệ đi, hãy yêu chầm chậm cho đến khi mắt mờ chân run, đến khi cả hai cùng móm mém, dựa vào nhau cũng thấy hạnh phúc ngập đầy...

CÁM ƠN TÌNH YÊU lời bài hát

 Lặng yên nghe con tim với yêu thương nồng say như chơi vơi, nếu như đây là mơ xin cho tôi dừng thêm phút giây này. Niềm vui khi bên nhau với bao nhiêu buồn lo tan đi mau, những phút giây buồn đau sẽ qua nhanh, nghẹn ngào ko nói nên lời. Hạnh phúc trào dâng, lời hát xin cám ơn tình yêu và cho chúng ta 1 đêm, phút giây còn mãi, hát lên, lời hát xin cám ơn tình yêu và cho chúng ta 1 đêm nhớ mãi.
Đêm hôm nay bao nhiêu yêu thương ta trao, bao nhiêu yêu thương giây phút ngất ngây, hát cho tình yêu và xin cám ơn tình yêu. Đêm hôm nay như mơ, bao nhiêu yêu thương ta trao cho nhau, giây phút hát vang, hát cho tình yêu và xin cám ơn tình yêu mãi mãi.

Hạnh phúc trào dâng, lời hát xin cám ơn tình yêu và cho chúng ta 1 đêm, phút giây còn mãi, hát lên, lời hát xin cám ơn tình yêu và cho chúng ta 1 đêm nhớ mãi.

Cảm Ơn Tình Yêu - Uyên Linh (Studio Version)

860
Để dính vào tình yêu,
Kể ra không phải khó.
Thực sự khó hơn nhiều -
Thoát khỏi tình yêu đó.

Vì vậy, không ngẫu nhiên,
Mới yêu thật hạnh phúc.
Mọi đau khổ, ưu phiền
Nằm ở phần kết thúc.


Thái Bá Tân


• Tình yêu giống như 1 cơn gió...
- Đến chậm rãi và ra đi rất nhanh...
..nhưng sẽ bất ngờ quay trở lại.!
• Một khi tình yêu đã gõ cửa trái tim bạn...
..thì bạn phải biết cách trân trọng & giữ gìn tình yêu đó.!
* Đừng để khi mất đi rồi mới h
iểu nó thật sự quan trọng...
* Đừng để khi yêu thương tan vỡ mới tìm cách hàn gắn thì đã quá muộn màng...




XIN NGƯỜI



Xin người đừng ném vào tôi
Cái nhìn lúng liếng, chơi vơi cặp mày


Xin người đừng lỡ chạm tay

Để tôi lơ lửng mây bay phương nào?

Xin đừng hờ hững yếm đào
Gió lay e ấp bồng đào núi đôi

Xin người đừng lỡ buông lời
Trúc xinh câu hát người ơi! Đừng về

Xin người đừng tặng câu thề
Đến ngày hội ấy có về tìm em?

Tay mềm cánh phượng khéo têm

Nhớ em anh đến tìm… đêm hội về.
 .....


CA KHÚC TÌM EM TRONG CHIỀU HỘI LIM







TS Tâm lý Huỳnh Văn Sơn

Ghen
Người ta có thể làm cho người khác ghen chỉ vì sự thiếu kiên quyết của chính mình trong ứng xử... Nhưng cũng có thể người khác ghen vì mình quá ích kỷ và thiếu tự tin...

Cớ sao
Đừng hỏi vì sao người ta hết yêu mình trước mà hãy tự hỏi rằng mình đã làm gì để người ta tin tưởng và yêu mình bền chặt, mãnh liệt đầu tiên...

Đúng hay sai
Trong ứng xử, đôi lúc không hẳn là đúng hay sai mà vấn đề là có lý hay có tình và thực sự có làm cho mối quan hệ bị rơi vào thế bi kịch hay không thực sự là điều cần thiết...

Lựa chọn
Nếu trả lời được câu hỏi vì sao ta chọn nhau thì tình yêu đã mất đi tính lãng mạn, thi vị và bí ẩn của nó...

Làm chủ
Sếp không hẳn là chủ. Hãy làm chủ bạn thay vì để một người khác hay tình yêu làm chủ bạn...

Tưởng
Người ta tưởng rằng mình đã hết lòng khi yêu nhưng thực sự rất nhiều người chủ quan về nhận định ấy...

Chuyện ngày mai sẽ kể...
Bạn không quý trọng những gì quan trọng nhất của đời mình. Nhưng khi mất đi thì bạn mới đau lòng, hối hận, dằn vặt khôn nguôi...

Cuộc sống
Quan trọng nhất trong cuộc đời là bạn cần thích ứng với những điều hài lòng và những điều không giống sự mong đợi của bạn

Ước
Chúng ta có thói quen ước gì quay lại tuổi thơ... Nhưng sao không ước và sống vui vẻ nhất, thanh thản nhất và tốt nhất với độ tuổi mà ta đang sở hữu...

Sáng
Sau khi khóc, người ta thường tỉnh táo và sáng suốt vì lúc ấy đã "sáng mắt" hơn..

Hồi...
Hãy nhìn trẻ em để nhớ rằng bạn từng vui như thế... Hãy nhìn người lớn để bạn thấy mình sẽ như thế...

Chen
Người ta có thể chen nhau khi biết mình có thể nhẹ nhàng tiến lên phía trước... Nhưng nếu ai cũng biết kiểm soát mình để hành vi có văn hóa thì mọi sự sẽ ổn ngay... Nhưng cuộc đời vẫn có người thích phá rào... Vậy thì cũng cần có người mạnh mẽ nhắc nhở hay can thiệp...

Nhẹ nhõm
Có những lúc bạn nặng trĩu một lo âu... Nhưng đến một lúc nào đó, bạn cũng sẽ nhận ra rằng mình cần thực hiện một hành động nào đó để giải tỏa... Từ thiện, quan tâm đến người thân, tự vấn chính mình... cũng có thể là những cách hữu hiệu

Cấm...
Sự toan tính không có chổ đứng trong tình yêu chân thật

-----------------------------------------------------------------------------------------------------
Hãy luôn kết thúc một ngày với suy nghĩ tích cực. Dù mọi việc có tồi tệ thế nào thì ngày mai vẫn là một cơ hội mới để khiến nó tốt đẹp hơn.

Bạn là tác giả viết nên chính Quyển sách về cuộc đời mình.
Vì thế đừng lúc nào nhường "cây bút" đó cho người khác nhé

https://www.facebook.com/TSTLHuynhVanSon

Tản văn - Phạm Việt Hà


“Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu?”
Suốt những năm tuổi trẻ, tôi yêu mùa hè Hà Nội theo kiểu cậu trai mười bảy thầm thích cô bạn xinh tươi cùng lớp: nôn nao, bồng bột , vụng về. Đó là thứ tình yêu khiến cậu chàng kiêu nhất lớp trèo cây bằng lăng góc trường bẻ nguyên tán hoa tím sẫm tặng người ta, là kiểu phải lòng phải dạ hâm hâm của  cậu trai sáng sáng núp bên cầu Trung Tự nhìn trộm người ta đạp xe đến lớp mà chẳng dám lên tiếng làm quen.  Cái kiểu hớn hở vứt xe tung dép chạy tưng bừng hét hò sung sướng dọc phố Hàng Bài khi người ta nhận lời cùng đi sinh nhật thằng bạn hẩu. Mùa hè xa cũ của tôi, chưa từng có áo dài trắng đạp xe trên phố, nhưng có nguyên con phố dài rợp  phượng đỏ nghiêng ngả ướt sau mưa.
Mùa hè, nước hồ Tây thổi gió mát làm nguội chiều tà, cho Đường Thanh Niên đông những cặp tình nhân ngồi hôn nhau và hóng gió. Mùa hè làm người ta ít ngủ hơn và muốn sống nhiều hơn, nên các bà các cụ ra công viên Thống Nhất tập thể dục đông hơn hẳn. Mùa hè, cái nóng hầm hập ban ngày làm người ta biết quý những  sớm mai hay chiều muộn nhiều hơn, cho Bách Thảo đông hơn những gia đình cho con đi chơi  cuối tuần, cho bọn trẻ nấn ná đá bóng mỗi chiều và ríu rít đi bơi mỗi sáng.
Sáng sớm, chạy ra đầu Đội Cấn cắt Ngọc Hà mua lạng hoa nhài về ướp trà. Bà cụ vẫn quần lụa đen, áo cánh trắng, móm mém vừa bán hàng cho khách quen, vừa ca cẩm lưng giờ đau không hái được hoa đều, toàn phải nhờ thằng cháu, rồi tiện tay thêm cho cô khách nắm lá dứa thơm để đun với râu ngô giải khát. Trời mát thật là mát, lòng mong sáng tháng 5 tháng 6 nào cũng vẫn được thấy cụ ở đầu phố bán hoa nhài, cười móm mém.
Ngày hè Hà Nội, nóng thiệt tình là nóng, nắng chói mắt nhìn, nắng cháy da, nắng chảy đường nhựa. Các bà các chị văn phòng điệu đàng từ phòng máy lạnh nhà đến phòng máy lạnh cơ quan, qua cái siêu thị máy lạnh mua đồ ăn sau giờ làm, rồi lại vội vàng quay về ngôi nhà mát rượi ro ro máy lạnh. Họ than thở trong giờ ăn trưa về trời nắng quá, xạm hết cả da, họ kêu mệt- than buồn nghe thảm lắm. Ngoài kia, cả thành phố như cái chảo cát rang hạt bí trên lò than tổ ong bốc hỏa, đâu có ai than thở. Những người chân lấm tay bùn mặt phơi dưới nắng, vẫn buôn bán ngoài chợ, kẽo kẹt xe giao hàng khắp thành phố, trèo lên tầng 5 của giảng đường đại học hầm hập mà lên lớp, trần lưng ngoài công trường ầm ầm tiếng xe tiếng máy cọc nhồi,, chịu nóng, chịu khô, chịu khát để mưu sinh.
Đêm hè Hà Nội dịu dàng đặc biệt, bởi mùi Ngọc Lan và Hoàng Lan trải khắp những con phố cũ. Những trận mưa rào xối xả, gột sạch bụi trên lá cây, thúc mầm hoa mau chín. Ngọc Lan ở Sài Gòn cũng có, nhưng hình như chỉ Hà Nội mới có Hoàng Lan, thứ hoa vàng cánh dài như cánh lá, thơm dịu dàng, âm thầm và rất khẽ khàng dọc phố Vạn Phúc, dọc những con đường dạo trong công viên Thống Nhất, trong những khu biệt thự Hồ Tây, ẩn mình trong vườn, bên những ngôi chùa cũ. Cây Hoàng Lan và những ngôi và tường rêu phủ, quán cà phê Kinh Đô trước nhà thờ Lớn, món bún ốc cổ chua dịu phố Mai Hắc Đế, là mùa hè hiện tại, là Hà Nội rất Hà Nội của tôi.
Thi thoảng, những lúc đạp xe thật chậm dọc phố về nhà vào một tối đầu hè lộng gió, tôi nghe lòng mình cười thật khẽ, như mùa hè đang chầm chậm nở hoa.
Phạm Việt Hà
Đầu hè 2013

Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013

ĐỌC “LỤC BÁT TRĂNG”, TẬP THƠ CỦA HỒ XUÂN TỊNH


 Một hôm tôi tình cờ vào trang blog của thầy dạy văn hồi tôi còn học phổ thông ở Điện Bàn, bây giờ thầy bỏ nghề giáo để chuyển sang làm báo. Trong một bài viết của thầy, có nhắc blog Tư Cận. (Hồ Xuân Tịnh) vừa xuất bản thơ. Thế là tôi với tâm trạng háo hức mở mạng ra xem sự tình ra làm sao.Tôi vào blog của Tư Cận và cái thông tin người thầy cũ của tôi là rất chính xác. Cảm giác đầu tiên của tôi là rất vui và thầm chúc mừng cho anh Hồ Xuân Tịnh, mặc dù giữa chúng tôi chưa một lần gặp mặt.

         Tôi liền ghi ngay mấy dòng chúc mừng ở phần coment trong một bài viết của anh. Hôm chủ nhật ngày 8 tháng 7 năm 2012, tôi gặp anh Hồ Xuân Tịnh ở quán cà phê “Ngày Mới” nằm trên đường Nguyễn Văn Thoại, Sơn Trà. Trong niềm vui xen lẫn sự bỡ ngỡ vì lần đầu chúng tôi gặp nhau. Có một điều thật lạ là cả nhóm xem tôi như người đã quen lâu ngày gặp lại, nên rất thân tình. Họ cùng gọi tên tôi: Hà Chương đấy à?

         Hồ Xuân Tịnh không khác gì trong ảnh là mấy. Vẫn đôi kính cận dày cộm với dáng người tầm thước, trông anh như một học giả. Các bạn khác cũng thế, tôi thấy rất quen vì tôi “gặp” họ mỗi ngày kia mà. Người Quảng mình thật thà và hiền lành đến thế. Hôm ấy chúng tôi vui lắm. Vui vì anh Tịnh vừa xuất bản tập thơ đầu tay và vui vì tôi là thành viên mới nhập hội của nhóm. Chúng tôi ngồi nói chuyện rất cởi mở và thân tình. Anh Tịnh tặng mỗi người một tập thơ mang tên “Lục Bát Trăng” vừa xuất bản. Chúng tôi cầm quyển thơ và cùng nhau chụp ảnh lưu niệm, hàm ý chúc mừng ngày vui của anh Hồ XuânTịnh…

         Lục Bát Trăng là “đứa con tinh thần đầu lòng” của Hồ Xuân Tịnh, do Nhà xuất bản Đà Nẵng ấn hành tháng 5 năm 2012. Hồ Xuân Tịnh tự giới thiệu và tự vẽ bìa. Sách được trình bày trang nhã, giản đơn mà thật ấn tượng. Khác với một số người xuất bản thơ, kể cả nhà thơ là thường tự lăng xê về những “thành quả cá nhân” hay nhờ người có tên tuổi trong làng thơ lăng xê cho mình! Anh Hồ Xuân Tịnh khiêm nhường và tự bạch:

     Tôi không phải là thi sĩ mà là chỉ là một người làm nghề khảo cổ yêu thơ. Cảm xúc trong phút lãng đãng phiêu du, những suy ngẫm về cuộc đời được ghi lại bằng vần thơ lục bát giản đơn, nhẹ nhàng như lời ru của mẹ mà tôi hằng được nghe từ thuở ấu thơ… 

       Tôi nói về Hồ Xuân Tịnh ở một vị trí của người làm nghề khảo cổ và người thơ, còn vị trí một nhà quản lý ngành văn hóa thì để sau này, biết đâu khi anh trở thành thi sỹ có tiếng thì lúc đó người ta sẽ nói lai lịch của anh. Tôi chỉ đơn giản là người bạn trên blog của anh, đã từng cảm nhận và yêu mến thơ anh hơn hai năm nay.

       Lục Bát Trăng là kết quả của phút lãng đãng phiêu dunhư lời tự bạch của tác giả, tôi đồng cảm một phần với sự khiêm nhường của Hồ Xuân Tịnh. Nhưng khi đọc Lục Bát Trăng, ta thấy tác giả đã chuyển tải cái hồn của thi sỹ và thi sỹ đã nói lên được nhiều hơn thế. Chúng ta đều biết, thơ lục bát là thơ của dân tộc, thoát ra từ dân ca, ca dao mang đậm hồn Việt. Từ cái thuở hồng hoang đến thời đại văn minh, tiếng ru của bà ru cháu, của mẹ ru con, của chị ru em…bên vành nôi trẻ thơ và trở thành nếp văn hóa đặc trưng của dân tộc Việt. Hồ Xuân Tình sinh ra từ miền quê có con sông Vu Gia thơ mộng hiền hòa, với những câu hát dân ca ngọt ngào vang theo ngút ngàn miền bãi ngô, nương dâu ven sông, những cánh diều tuổi thơ, những chuyến ghe miền biển mang hàng lên đầu nguồn... đã đi vào tuổi thơ anh, đi vào máu thịt của anh...

Ai về nhắn với bạn nguồn

Mít non gửi xuống, cá chuồn gửi lên


Ngó lên Hòn Kẽm Đá Dừng

Thương cha nhớ mẹ quá chừng bạn ơi



Sông Vu gia giang hai tay chào đón

Quê tôi lắm bạc nhiều vàng

Chiều về vọng tiếng hò khoan thắm tình

Lòn bon Ba ngã Lộc Ninh

An Bằng ngọt nước chè xanh đầu nguồn

Trăng tàn thuốc lá Đại Hồng

Chùa Ôm đá dựng núi Tùng gió reo…

                                       ( Dân ca)

           Trong khuôn khổ 93 bài thơ lục bát hình thành nên Lục Bát Trăng với chủ đề: Tình yêu của anh dành cha mẹ, cho quê hương nơi anh được sinh ra lớn lên bằng giọt phù sa của con sông Vu Gia; cho người bạn đời thủy chung; cho những bóng hồng cố nhân giờ chỉ còn trong hoài niệm và những trãi nghiệm của cuộc đời Hồ Xuân Tịnh.Bài thơ đầu của tập thơ, anh thưa với Cha mình, người đã đi vào cõi thiên thu với lời tri ân kính cẩn, ngợi ca:

Vút cao hơn cả đỉnh non

Tình cha như ánh trăng tròn đêm thu

Soi đường con nẻo viễn du

Để con sống tốt đời dù chông gai

                         
Ánh trăng-LBT

       Để rồi,với những thành quả trên bước đường đời anh thu hái được, kể cả gian nan vất vả, anh thưa Cha mình với lời khẳng khái như một sự báo công:

Tang bồng ngang dọc chí trai

Phải vừa dũng cảm vừa tài, trí, nhân

                                    
Ánh trăng-LBT

        Và cuối cùng anh tỏ lòng biết ơn công sinh thành, dưỡng dục đối với cha mình. Cha không còn trên đời này nữa, ánh trăng ngần là hình ảnh thanh cao là hiện thân của bóng hình cha đi theo anh suốt những đoạn đường đời gập ghềnh anh đã đi qua, của ngày hôm nay và mãi về sau:

Tình cha là ánh trăng ngần

Theo con đi suốt đường trần gian nan

                                 
Ánh trăng-LBT

Với thân mẫu, chỉ một món ăn: cá lóc canh chua mẹ nấu cho anh ăn thôi, anh gói gọn trong bốn câu trong bài Canh Chua, qua đó anh đã tỏ lòng biết ơn đối với công lao trời biển mà mẹ đã nuôi anh lớn khôn thành người. Chỉ có thế thôi, ta đã hiểu được tấm lòng hiểu thảo của anh đối với mẹ

Cá lóc mẹ nấu canh chua

Đậm đà hương vị chẳng thua sơn hào

Lòng con yêu mẹ biết bao

Canh chua cá lóc ngọt ngào tình thâm

Tình yêu của anh dành cho người vợ yêu quý cũng thật đằm thắm trong Huế Yêu. Huế yêu cũng có thể hiểu là Em yêu, một nửa của cuộc đời anh. Anh thật tinh tế khi liệt kê bằng thơ những địa danh quen thuộc của cố đô Huế, quê hương của vợ mình, anh dàn trải lòng mình với tình cảm thật chân thành ,anh biết ơn xứ sở này đã cho anh người bạn đời yêu thương chung thủy

Cố đô ơi nhớ năm nào

Tìm người trong mộng đưa vào Hàn giang

                                               Huế yêu-LBT

Với quê hương Đại Lộc, chỉ một Vu Gia thôi, ta thấy Hồ Xuân Tịnh đã nặng lòng với nơi anh được sinh ra và lớn lên nhưng bây giờ chỉ còn lại trong anh là những hoài niệm một thời tuổi thơ. Con sông Vu Gia, con sông của một miền dân ca và miền thơ ca, nó hiền hòa và duyên dáng đến lạ thường, với những bãi bồi bốn mùa xanh tốt ngô dâu, đã gắn với những quãng đời lam lũ của người quê. Nhà thơ Thanh Quế không phải là đứa con quê hương Đại Lộc, vậy mà trong khói bom chiến tranh, đứng trước Vu Gia thơ mộng, ông đã viết những vần thơ thật hay về dòng Vu Gia như một dòng sông của thi ca

Trước nhà em sông Vu Gia

Sau nhà em cũng lại là dòng sông

Anh đi giữa một cánh đồng

Ngóng trông nên nọ, ngóng trông bên này


    “Trước nhà em sông Vu Gia -TQ”

      Hồ Xuân Tịnh, mặc dù bây giờ anh sống nơi thị thành, nhưng Vu Gia ấy chính là quê hương đã có trong máu thịt của anh rồi, để anh viết những câu thơ trải lòng mình nhưng không thiếu sự tinh tế, hay đến nao lòng

Con sông bên lở bên bồi

Vu Gia đó tuổi thơ tôi ngọt ngào

Dừng chân bến nước lao xao

Biển dâu, bãi bắp rì rào ban trưa

                              Vu Gia-LBT

Anh yêu quê hương đã đành, nhưng trong niềm yêu thương ấy, anh yêu thương cả tuổi thơ và anh nuối tiếc tuổi thơ như chưa thể đi qua bao giờ

Yêu thương nói mấy cho vừa

Một thời mưa nắng như chưa xa rời

Thuyền rời bến cũ ra khơi

Biển không sóng cũng chơi vơi giữa dòng


                                       Vu Gia-LBT

      Có một tình yêu nào sâu nặng hơn thế! Để rồi chính sự nặng lòng với quê hương, với dòng Vu Gia yêu thương ấy, anh vừa dặn lòng vừa khẳng định trong thi phẩm Vu Gia và Chiều quê

Thị thành dẫu sống thong dong

Quê hương ấy mãi nặng lòng người đi

                               
Vu Gia-LBT

Lá vàng một chiếc nhẹ rơi

Quê hương dù đã xa rời chẳng quên

                            Chiều quê-LBT

      Về thơ tình yêu, Lục Bát Trăng, ta thấy thấp thoáng những bóng hồng xưa còn ngự trị trong anh. Thơ tình của Hồ Xuân Tịnh cũng rất riêng, nó không vồ vập hay ồn ào, đó là những vần thơ đầy ý nhị mang nỗi niềm nhớ nhung nuối tiếc. Nhẹ nhàng mà sâu lắng, có lúc âm ỉ cháy, có lúc vỗ về, thôi thúc hồn anh. Hình ảnh một nụ cười, một ánh mắt, một gót hài. một mái tóc dài...Tất cả hình ảnh đó là của một thời dấu yêu làm sao anh quên được chứ! Để rồi trong bộn bề của đời sống thường ngày, anh đã dành những phút giây cho khoảng lặng sâu kín trong tâm hồn, và chỉ cần ngồi trước một cây đàn ghi ta, một ly rượu đắng, hay một mình cô đơn trước một ngày sang mùa, trước hoàng hôn, trước biển đêm, trước trăng chiều... tất cả những gì đẹp nhất, đáng nhớ nhất đã hiện về trong anh. Tôi quả quyết những lúc như thế, Hồ Xuân Tịnh là một chàng thi sỹ lãng mạn thật sự.

Đêm dài một khúc nhạc thưa

Vẫn trôi đi mãi vì chưa quên người

                                 Trôi-LBT

Bao năm lòng vẫn tơ vương

Vườn xưa nở đóa vô thương cho ai

                    Tơ vương - LBT

Hạ về ngỡ tuổi đôi mươi

Mây hồng chợt nhớ nụ cười xa xăm

                            Hạ hồng-LBT

     Đứng trước Vườn Xuân hay trở về lại Vườn xưa, anh cũng dành cho bóng hình người xưa sự nhớ nhung thầm kín

Vườn xuân ngập ánh bình minh

Đóa hồng vừa hé như tình em trao

Dấu yêu tựa mới hôm nào

Nụ hôn vội vã bên rào ban trưa

                   Vườn Xuân-LBT



Hoàng hôn mây dệt thành thơ

Giữa khuya trăng sáng đợi chờ Hằng Nga

Cỏ non đọng giọt sương sa

Vườn xưa xào xạc người xa trở về

                           Vườn xưa-LBT


                
       Hồ Xuân Tịnh còn là người tình cao thượng và nhân hậu, ta không thấy “hận tình” trong thơ anh. Nhưng ai chắc cuộc đời tình duyên của anh không bị một ai đó phụ rẩy bội bạc. Nhưng với em của ngày xưa, anh mong em luôn được bình yên và được phúc lành



Đầu xuân gửi riêng một người

Lộc non mơn mởn thắm tươi đầu cành

Vô ưu vẫn tuổi xuân xanh

Từ bi một đóa phúc lành cho em 

                            Vô ưu-LBT

Dẫu không đi hết bốn phương

Cũng xin chọn một con đường em đi

Yêu em lòng đã từ bi

Cõi người chợt thấy vô vi lạ thường

                              Vô vi-LBT

    
Ngôn ngữ trong Lục Bát Trăng

     
Hồ Xuân Tịnh là nhà khảo cổ học, đó cũng là lợi thế của anh khi đi tìm ngôn ngữ riêng cho thơ anh. Ta thấy anh không xa rời quá cái đời thường, nhưng ta thấy thơ anh có cái rất riêng. Cái riêng ấy là vốn sống, cái chất trong anh và do tính chất công việc anh đang làm, hình thành nên hồn thơ Hồ Xuân Tịnh thực thực hư hư và pha màu huyền bí. Cũng đúng thôi, cái nghề của anh là cái nghề khoa học, mà khoa học khảo cổ. Anh đã tìm lại hồn cho đất, cho đá, cho tượng, cho tháp cổ… của các nền văn hóa xa xưa. Trong chúng ta, nếu ai quan tâm đều sẽ biết, những công trình nghiên cứu và sản phẩm vô giá từ khảo cổ, là các di tích khảo cổ và các di vật có liên quan đang ngày càng có vai trò to lớn trong việc giáo dục lịch sử, đạo đức, thẩm mỹ và cung cấp nền tảng kiến thức cho mọi thế hệ, trước hết là cho các cộng đồng địa phương và sau đó là cho các cộng đồng rộng lớn hơn…Mỗi chúng ta đều được hưởng thụ thành quả của công việc khảo cổ đem lại, có khi ta vô ý hoặc vô tâm không nhìn thấy được giá trị về vật chất và giá trị nhân văn!

      Trong khuôn khổ của bài viết này, tôi không có tham vọng và không có khả năng đi sâu vào từng “ngõ ngách” của Lục Bát Trăng, mà tôi muốn nêu khái quát theo cảm nhận và sự yêu mến của tôi về tập thơ. Quay lại nêu ngôn ngữ trong Lục Bát Trăng, mảng thơ tình yêu dành cho quê hương, cho cha mẹ, cho người người bạn đời của anh, thì tâm tình, thủ thỉ, tôn kính, thì những bài thơ anh viết về cuộc đời, về những trải nghiệm đời sống, về cảm nhận tôn giáo, cảm nhận về vũ trụ… ta thấy một Hồ Xuân Tịnh với những ngôn từ triết lý trừu tượng, siêu thực, phảng phất phiêu bồng. Phải chăng từ trong phút thăng hoa, anh lạc vào trong thế giới nghìn năm của người xưa. Anh cảm thông với sự tàn vong của một vương quốc, với nền văn hóa rực rỡ Chiêm Thành.

Từ trong gạch đá rêu phong

Vẳng nghe nức nở tiếng lòng Chiêm nhân

Đời người như thể phù vân

Nhìn lên tháp cổ mấy tầng ưu tư

         
Như lời tự bạch của Hồ Xuân Tịnh, anh nói anh không phải là thi sĩ. Nhưng khi tôi đọc Lục Bát Trăng, thì tôi đã có cảm nhận của riêng tôi. Từ sự cuốn hút bởi những thi phẩm của một tâm hồn nhạy cảm trước tình đời, tình người của Lục Bát Trăng, tôi khẳng định đây là lời tâm tình của một thi nhân lãng mạn theo đúng nghĩa của nó. Tôi không phải là nhà phê bình văn học, tôi chỉ là người yêu thơ thuần túy và cũng thích đọc phê bình văn học. Bởi vì sao tôi khẳng định như thế, có lẽ tôi không phải chứng minh thêm nữa, mà để dành cho bất cứ ai nếu có dịp một lần đọc qua Lục Bát Trăng, một lần thôi thì tôi tin sẽ đồng cảm với tôi.
     
        Hồ Xuân Tịnh đã vào tuổi năm mươi, cái tuổi đúc kết của sự từng trải, và những chiêm nghiệm về cuộc đời mà anh đã dấn thân trên con đường hoàn thiện chính anh với những bước thăng trầm, những buồn vui đời người. Lục Bát Trăng ra đời như thế là quá muộn, tôi chắc rằng nó đã được phôi thai từ lâu lắm rồi. Bởi thế, với Lục Bát Trăng hình như tác giả quá thận trọng do chuẩn bị kỹ lưỡng. Thơ Hồ Xuân Tịnh rất đời, nhưng cũng phảng phất chất bảng lảng phiêu bồng như những bước phiêu du hòa vào vũ trụ, hòa vào bốn mùa, hòa vào gió, hòa vào mây… và ý thức vô thường của kiếp con người. Ở chủ đề nào, ta cũng thấy anh rất nghiêm túc và chính xác đến độ chuẩn, nhưng không thiếu sự bay bổng và lãng tử trong từng thi phẩm. Thơ anh không sa vào ca dao, dân ca thuần túy.

       Ngay lúc này đây, Đà Nẵng đang chìm trong một màu ánh sáng bàng bạc của một đêm trăng thượng tuần huyền ảo. Ngoài đầu gành kia, sóng vẫn vỗ êm êm, rì rào vang lên tiếng của muôn đời. Vũ trụ đang nhòm ngó cái loài người nhỏ nhén tội nghiệp kia mà cảm thông cho một kiếp phù vân, nên mới ban phát cho cuộc sống những điều thật kỳ diệu. Con người biết yêu thương nhau và biết nói với nhau những điều đẹp đẽ, mà một trong những điều tuyệt diệu đó là thi ca. Trong giây phút dồn dập cảm xúc như thế này, tôi chợt nhớ đến một chàng thi sĩ và đang hình dung ra chàng đang ôm đàn ghi ta, móc lên những âm thanh bập bùng, vang vọng khúc ru đời huyền diệu:

Ru đời một khúc ca đêm

Nhẹ như sương khói êm đềm giấc mơ

Mai sau dẫu có mịt mờ

Vẫn còn giọng hát bâng quơ ru đời

                              "Ru đời - LBT"


                                  Đà Nẵng, một đêm mùa hè 2012
                                                      Hà Chương