Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

HỌC CÁCH YÊU THƯƠNG- ST



3 ĐIỀU GIÁ TRỊ



• Ba điều trong đời một khi đã đi qua không thể lấy lại được : 

- Thời gian

- Lời nói 
- Cơ hội

• Ba điều trong đời không được đánh mất : 
- Sự thanh thản
- Hy vọng
- Lòng trung thực

• Ba thứ GIÁ TRỊ NHẤT trong đời : 
- Tình yêu 
- Lòng tự tin
- Bạn Bè

• Ba thứ trong đời kHÔNG bao giờ BỀN VỮNG được: 
- Giấc mơ
- Thành công
- Tài sản

• Ba điều làm nên giá trị một con người : 
- Siêng năng
- Chân thành
- Thành đạt

• Ba điều làm hỏng một con người : 
- Rượu
- Lòng tự cao, 
- Sự giận dữ
...





- Khi bạn :
• Mất liên lạc với một ai đó...
• Hay như chia tay một ai đó...
• Dù bạn vẫn còn tình cảm với người
ta...
• Rời xa một ai đó cho dù bạn không hề muốn...
• Có nghĩa là định mệnh đã muốn điều
đó xảy ra... - Vậy thì bạn :
• Đừng quá cố gắng kiếm tìm những
thứ đã mất...
• Đừng quá cố gắng níu kéo những
thứ đã được an bài...
• Đừng quá cố gắng lưu luyến những thứ nằm ngoài tầm với...
• Đừng tự mình đắm chìm thêm trong
đau khổ buồn rầu...
• Đừng tự để bản thân bị bủa vây bởi
sự cô đơn và bóng tối... - Nếu có thể :
• Bạn hãy dành thời gian của mình...
• Cho những người thân yêu khác...
• Đang hiện hữu xung quanh bạn mỗi
ngày...
• Nếu có duyên, nhất định sẽ gặp lại... • Nếu không có duyên, bạn cố gắng
cũng chỉ vậy mà thôi... - Cuộc đời ngắn lắm...
• Nhưng nó sẽ là đủ dài...
• Nếu bạn biết cách yêu thương


******



Mẹ cho bạn đôi mắt . . .
• Để nhìn cuộc đời đẹp tươi .. .
• Chứ không phải để khóc. . .
• vì những người không yêu bạn.!
...(ღ)...
Mẹ cho bạn đôi chân. . .
• Để bước đi và khám phá. . .
• Chứ không phải khi vấp ngã. . .
• mà chẳng chịu đứng lên !
...(ღ)...
Mẹ cho bạn đôi tay. . .
• Để làm những điều kỳ diệu. . .
• Chứ không phải để níu giữ.. .
• những thứ không thuộc về mình !
...(ღ)...
Mẹ cho bạn nụ cười. . .
• Để thể hiện niềm vui. . .
• Chứ không phải khi cười. . .
• để che giấu niềm đau !
...(ღ)...
Mẹ cho bạn cuộc sống. . .
• và mong bạn được hạnh phúc
• Đừng vì một chút niềm đau.. .
• mà bỏ quên tất cả, bạn nhé!!!

******



Anh sẽ chẳng bao giờ dạy em



Càng ngày, anh càng thấy nhiều những người đàn bà to mồm đòi quyền bình đẳng với đàn ông



Càng ngày, anh càng thấy nhiều những thằng đàn bà đôi co với những con đàn bà ấy



Càng ngày, anh càng thấy nhiều những bài viết kiểu kiểu “đàn ông phải làm đàn bà phục, đàn ông thông minh dạy vợ bằng trái tim chứ không phải nắm đấm,…blah blah blah”



Anh không muốn đánh giá, anh cũng chẳng phải kẻ học rộng hiểu nhiều, để mà đánh giá



Anh chỉ thấy, theo lẽ thường, những kẻ hay hô hào sẽ làm ngược lại những điều chúng nói. Bố mẹ anh sống với nhau 18 năm, anh chỉ thấy bố anh đánh con vì cãi mẹ, chứ chưa bao giờ thấy bố anh nặng nhẹ với mẹ bao giờ



Anh chỉ thấy mẹ anh trông hàng nấu cơm rửa bát, bố anh lấy hàng lau nhà giặt quần áo chăm con, chưa bao giờ thấy bố mẹ đôi co việc nhà với nhau nửa lời. Anh không biết bố anh dạy mẹ anh thế nào, chỉ biết bố tôn trọng mẹ cũng nhiều như mẹ tôn trọng bố



Anh biết người ta vẫn yêu nhau theo nhiều cách, có điều, vì anh được nuôi dạy theo cách ấy, cho nên anh yêu cô gái khiến anh nể trọng, anh coi sự bình đẳng trong tình yêu, trong gia đình là thứ không được phép thỏa thuận, không cần phải nói thành lời, anh coi thường những lời hô hào, những bài học, những triết lý sống rỗng tuếch.



Con người ta cần đọc bao nhiêu quyển “quà tặng của cuộc sống”, “hạt giống tâm hồn” để trở thành một người tốt? Cần đọc bao nhiêu bài học như thế để có một gia đình yên vui?



Anh sẽ chẳng bao giờ dạy em. Bởi vì anh không đứng trên em để dạy em. Bởi vì, yêu thương là đủ. Bởi vì, khi người ta yêu thương nhau thật lòng, tình yêu sẽ tự biến thành trách nhiệm, cảm thông, và sự sẻ chia


Bởi vì có em, anh đã rất may mắn rồi

CHỌN CÁCH NHÌN CUỘC SỐNG
Có một vị Giáo Sư rất dí giỏm, luôn làm cho các học viên của mình cười trong suốt buổi học. Và vì vậy, ông được các bạn yêu mến vô cùng. Một bạn đứng lên hỏi:
- Thưa Thầy, sao trông Thầy lúc nào cũng vui vẻ như thế?
Vị Giáo Sư vui vẻ trả lời:
- Mỗi sáng thức dậy, bạn có quyền chọn lựa cách nhìn cho cuộc sống của mình ngày hôm ấy. Tôi chọn cho mình cách nhìn vui vẻ.
- Thưa Thầy, cách nhìn vui vẻ là như thế nào ạ?
- Ví dụ như sự việc ngày hôm qua của tôi chẳng hạn. Ông cười rồi nói tiếp:
- Sáng hôm qua tôi đi dạy, khi cách trường còn khoảng hai cây số, bỗng dưng xe của tôi bị hỏng. May sao có một hiệu sửa xe ngay gần đó. Nhưng xe của tôi bị hỏng quá nặng, không thể sửa xong ngay được. Không thể để lỡ việc dạy, tôi đành để xe lại đó và đi bộ nốt quãng đường còn lại. Tới cổng trường tôi gặp chị lao công, chị hỏi tôi:
"- Xe của anh đâu? Có chuyện gì với anh vậy?"
"- HÔM NAY LÀ MỘT NGÀY MAY MẮN CỦA TÔI, XE BỊ HỎNG CÁCH ĐÂY KHÔNG XA".
"- Xe của anh bị hỏng mà lại là may mắn sao?"
"- Nhà tôi cách đây mười mấy km, xe của tôi có thể chết máy bất kỳ chỗ nào trên đường. Nhưng đến tận gần trường mới bị hỏng. Tôi lại gặp hiệu sửa xe ngay gần đó nên có thể gửi xe ở đó ngay. Chị thử nghĩ xem, nếu nó bị hỏng ở xa hơn hoặc không có hiệu sửa xe gần đó thì chẳng phải tôi đã muộn giờ lên lớp sao?"

Đúng vậy, đau khổ hay hạnh phúc là do cách nhìn của mỗi người về cuộc sống. Thông thường thì chúng ta nhìn vào sự việc không may trong cs theo hướng tiêu cực, và thái độ ứng xử của ta theo đó cũng tiêu cực. Nếu chọn cách nhìn theo hướng tích cực thì ứng xử với nó cũng sẽ tích cực. Từ đó, cs ta sẽ nhẹ nhàng hơn, nhiều niềm vui hơn.
 -------------------theo QTCS (VTV3)----------------------


27



Này con gái! Nếu con giống mẹ…











Nếu con giống Mẹ, hãy cho Mẹ biết lý do gì khiến con quên cho mọi người thấy má núm của mình

Bố Mẹ tặng riêng con gác mái và sẽ vờ như không biết chốn đó, cứ cất giữ dỗi hờn ở đó cho đến khi con thật sự không muốn ích kỷ cả những buồn đau ấy, hãy gõ cửa phòng Bố Mẹ, chúng ta luôn ở đó và sẵn sàng đuổi hết sợ hãi dọa dẫm con. Ngay cả khi đó là Mụ phù thủy trong cuốn truyện Grim của Bố, hay từ chuyện ở lớp học – thế giới có bạn bè, thầy cô, vắng đi những người luôn nuông chiều con mỗi ngày, nơi con phải rất khó khăn tập quên đi thói quen mè nheo, vòi vĩnh. Vì con là con gái mà…

Nếu con giống Mẹ, Mẹ không giận khi con gẩy Violin như với Guitar, không bắt con phải vẽ nỗi buồn bằng than chì hay sơn dầu, không cản khi con muốn chơi môn thể thao nào đó, không yêu cầu gì về kiểu tóc hay quần áo con chọn, những bản nhạc con nghe,…
Nhưng Mẹ chờ những câu hỏi của con, mong con lắng nghe những gì Bố Mẹ nói với con hàng ngày về giá trị của cuộc sống, về sự rộng lớn của tâm hồn, về vẻ đẹp thật sự của một cô gái.

Nếu con giống Mẹ, đừng trêu đùa Bố Mẹ bằng sự ương bướng của mình, con biết thế là chẳng ngoan đúng không? Nếu cần lựa chon hay quyết định điều gì hãy lại gần Bố Mẹ nhé. Không phải chỉ vì đã có nhiều năm sống và trải nhiệm trước, mà sinh ra con, biết con mang nhiều điều từ chúng ta, biết con chịu đựng được gì, giỏi giang hay yếu đuối ở đâu, và đẹp bởi những gì.

Nếu con giống Mẹ, hãy mở tròn đôi mắt, thật rộng hàng mi nếu con có thể, để hôn lên bầu trời bằng tia cười ấy. Hãy nhìn cuộc đời lỗi lầm này bằng vị tha và luôn thú tội bằng đôi mắt ấy, chúng không biết nói dối và không muốn làm điều đó. Dù cho tất cả không bao giờ theo ý con, dù tất cả như trêu ngươi và thách thức con, thì con sẽ có quà nếu biết cách cố gắng và kiên nhẫn, khi đó cuộc đời là kẻ thua cuộc, phải không ?

Nếu con giống Mẹ, khi yêu, hãy cứ mù quáng nếu con thấy cần, hãy bao dung với trái tim muôn đời dại dột.
Đừng tặng vết thương cho mình và đừng làm tổn thương ai.
Thật lòng ngay cả khi con nhận được sự dối trá.
Hãy yêu cho đến khi chỉ còn một giây nữa thôi con được sống.
Tin Mẹ nhé, tình yêu là điều kỳ diệu nhất trên thế gian này.
Biết thứ tha nhưng cũng nên biết ích kỷ.
Nên hãy trân trọng người đàn ông của mình, hãy yêu như đó là người đàn ông duy nhất, ngoài Bố, người con đã tin tưởng và muốn có hơn tất thảy.
Ừ, vì con là con gái của Mẹ mà ^^.



Một kiếp sống, một cuộc đời thật ra là quá ngắn ngủi với Mẹ, nên hãy đến sớm nhé.
Mẹ sắp 23 tuổi, sẵn sàng cho con biết lý do Mẹ muốn con đến thật nhanh rồi.


S. phát hiện người yêu đi lăng nhăng, khi anh ta thú nhận mọi việc với cô, câu đầu tiên cô hỏi anh là “Anh có yêu cô ta không?”

Anh chàng ra sức lắc đầu.

Chính lúc ấy cô đã tha thứ hết cho anh.

Bởi vì anh nào có yêu người đó, nên tất cả những việc anh ta làm đều có thể tha thứ được.

Điều cô quan tâm nhất không phải lý do tại sao anh lừa dối cô, mà là anh ta có yêu cô kia không.

Anh không yêu người kia, vậy là cô cảm thấy an ủi rồi, cảm thấy mình vẫn thắng thế.

Chúng ta có phải đang tự lừa dối mình không...







27

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét