TỰ HÁT
-----Xuân Quỳnh------
Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay
Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em
Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khong cách của yêu tin
Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu
Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Di đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh
Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn
Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh có khi chết đi rồi
CỔ TÍCH BIỂN VÀ SÓNG
Có một thời biển và sóng yêu nhau
Người ta bảo biển là tình đầu của sóng
Sóng dạt dào ôm bờ cát trưa nóng bỏng
Biển rì rào hát mãi khúc tình ca
Rồi một lần sóng nông nổi đi xa
Bao kẻ đến và tỏ tình với biển
Biển sợ sóng không về vĩnh viễn
Nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng
Sóng trở về, thế là biển ăn năn
Đâu phải vô tình mà biển xanh vô tội
Tình chỉ trọn khi không còn gian dối
Và bỏ đi kể từ đó không về
Có một lần anh đã nói em nghe
Chuyện tình yêu nước mình không đơn giản
Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn
Với thời gian thề hẹn cũng mong manh
Sóng bạc đầu từ đó phải không anh?
Còn ngàn năm biển vẫn xanh huyền bí
không đâu em biển chẳng hề chung thủy
Dẫu sóng bạc đầu mà vẫn mãi thủy chung
Anh nắm tay em bên sóng biển muôn trùng
Nghe dã tràng kể chuyện thời xa vắng
Dẫu chẳng phải tình đầu anh trong trắng
Chỉ van em thuộc lòng chuyện cổ tích ngày xưa.
(ST)
Mỗi cuộc tình đi qua, chúng ta mỗi
người mất đi trong mình một chút.
Anh mất đi một chút niềm tin. Em
mất đi một chút hồn nhiên.
Rồi những cuộc tình đi qua… Em
lại mất thêm nữa một chút an yên.
Anh mất đi đôi phần ảo vọng.
Chẳng ai vẹn tròn sau mỗi lần nát
vụn tim yêu…
Một lần khẽ nắm hờ bàn tay là vụt
bay tất cả. Có những thứ ngỡ đơn
giản, nhưng kiếm tìm được nó, giữ
gìn được nó, lại là cả một chặng
đường lắm khúc quanh co.
Em được gì sau mỗi cuộc chia
ly? Anh được gì sau một câu tạm
biệt?
Em bớt hồn nhiên. Còn Anh mỏi
mệt. Nước mắt chảy tràn trong
những giấc mơ sang...
***
Rồi một ngày mình sẽ lại
yêu. Không yêu nhau, nhưng sẽ
yêu người khác. Và trái tim đã loạn
đi vì cuộc tình trước. Sẽ đập,
nhưng chẳng còn vì nhau...
Ngày xưa cũ ùa về như một bản
đàn úa tàn những rêu phong. Em
đếm những tình yêu, những nhớ
thương gần như hơi thở.
Có những cuộc tình em ngỡ thuộc
về em.
Có những người tình em ngỡ là của
em…
Nhưng rồi, vẫn chẳng trọn yêu
thương nào có được…
Những giọt nước mắt đêm đến bao
giờ mới chịu ngủ ngoan trong kí ức
ngày xưa?
Thân thuộc như tình yêu, xa xôi
như tình yêu.
Ngọt ngào như tình yêu,
Đắng đót, cũng như tình yêu.
“Có một ngày đường phố chỉ một
chiều
Em không phải ngược đường để
yêu anh như thuở trước
Gió sẽ không quất vào mặt người
những lằn roi đau buốt
Mà khe khẽ thì thầm những bản
tình ca!
Có một ngày
Ngày ấy sẽ không xa
Em không ngược phố giờ tan tầm
Che mình râm bóng nắng
Không ngược trái tim tự bao giờ
chai lặng
Kể cho anh nghe điều thì thầm
những ước mơ xanh!
Em sẽ không như cô bé năm nào đã
ngược nắng yêu anh
Mà sẽ nói cùng anh rất nhiều khi
phố chỉ một chiều
Mùa rụng lá...
Để rồi tựa vào vai anh yên ả
Đêm sẽ không buồn
Nghe em kể chuyện ngày qua!
Có một ngày
Ngày đó sẽ không xa
Phố xá rộng thênh thang
Anh nắm chặt tay em một chiều
trên phố
Nhắc lại chuyện ngày xưa, thời của
người đông và bụi đỏ
Có một người nông nổi ngược thời
gian!”
Em gói yêu thương, cất sâu vào
ngăn tủ quá khứ
Gạt nước mắt, khép lại một cuộc
tình
Đứng dậy, mỉm cười, rồi mọi thứ sẽ
qua!
người mất đi trong mình một chút.
Anh mất đi một chút niềm tin. Em
mất đi một chút hồn nhiên.
Rồi những cuộc tình đi qua… Em
lại mất thêm nữa một chút an yên.
Anh mất đi đôi phần ảo vọng.
Chẳng ai vẹn tròn sau mỗi lần nát
vụn tim yêu…
Một lần khẽ nắm hờ bàn tay là vụt
bay tất cả. Có những thứ ngỡ đơn
giản, nhưng kiếm tìm được nó, giữ
gìn được nó, lại là cả một chặng
đường lắm khúc quanh co.
Em được gì sau mỗi cuộc chia
ly? Anh được gì sau một câu tạm
biệt?
Em bớt hồn nhiên. Còn Anh mỏi
mệt. Nước mắt chảy tràn trong
những giấc mơ sang...
***
Rồi một ngày mình sẽ lại
yêu. Không yêu nhau, nhưng sẽ
yêu người khác. Và trái tim đã loạn
đi vì cuộc tình trước. Sẽ đập,
nhưng chẳng còn vì nhau...
Ngày xưa cũ ùa về như một bản
đàn úa tàn những rêu phong. Em
đếm những tình yêu, những nhớ
thương gần như hơi thở.
Có những cuộc tình em ngỡ thuộc
về em.
Có những người tình em ngỡ là của
em…
Nhưng rồi, vẫn chẳng trọn yêu
thương nào có được…
Những giọt nước mắt đêm đến bao
giờ mới chịu ngủ ngoan trong kí ức
ngày xưa?
Thân thuộc như tình yêu, xa xôi
như tình yêu.
Ngọt ngào như tình yêu,
Đắng đót, cũng như tình yêu.
“Có một ngày đường phố chỉ một
chiều
Em không phải ngược đường để
yêu anh như thuở trước
Gió sẽ không quất vào mặt người
những lằn roi đau buốt
Mà khe khẽ thì thầm những bản
tình ca!
Có một ngày
Ngày ấy sẽ không xa
Em không ngược phố giờ tan tầm
Che mình râm bóng nắng
Không ngược trái tim tự bao giờ
chai lặng
Kể cho anh nghe điều thì thầm
những ước mơ xanh!
Em sẽ không như cô bé năm nào đã
ngược nắng yêu anh
Mà sẽ nói cùng anh rất nhiều khi
phố chỉ một chiều
Mùa rụng lá...
Để rồi tựa vào vai anh yên ả
Đêm sẽ không buồn
Nghe em kể chuyện ngày qua!
Có một ngày
Ngày đó sẽ không xa
Phố xá rộng thênh thang
Anh nắm chặt tay em một chiều
trên phố
Nhắc lại chuyện ngày xưa, thời của
người đông và bụi đỏ
Có một người nông nổi ngược thời
gian!”
Em gói yêu thương, cất sâu vào
ngăn tủ quá khứ
Gạt nước mắt, khép lại một cuộc
tình
Đứng dậy, mỉm cười, rồi mọi thứ sẽ
qua!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét