Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

Khi người ta không còn yêu


Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Nụ cười xưa, nay gượng gạo mất rồi
Đôi mắt nhìn không còn men sóng sánh
Bên cạnh một người mà cứ dõi xa xôi.

Khi người ta không còn yêu nhau nữa.
Câu hỏi thăm cũng đã trở nên thừa,
Sự quan tâm nay trở thành khó chịu
Như sợi dây nào níu giữ cánh diều bay…

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Kỷ niệm qua như gió cuối chân trời
Mười năm hẹn, vàng theo mùa hoa cải
Để con bướm vàng, ai đó rong chơi.

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Con đường quen xa ngái đến lạ lùng
Người không tới, hay đi hoài không tới
Giọt mưa chiều rơi xuống giữa mông lung.

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Nụ cười xưa, nay gượng gạo mất rồi
Đôi mắt nhìn không còn men sóng sánh
Bên cạnh một người mà cứ dõi xa xôi.

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Duyên nợ, số trời, người lấy để biện minh
“Mình không hợp,thôi chia tay người nhé?
Rồi mai sau, gặp người khác hơn mình”.

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Cứ tự nhủ mình phải cứng cáp đứng lên
“Người đổi thay đâu phải người có tội
Can cớ gì mà nghĩ Nhớ hay quên?”

Post by +Nga Xí Muội Collapse this post
Em trở về im lặng giữa niềm đau
Không thể khóc không thể yêu hơn nữa
Anh mãi mãi vẫn chỉ là một nửa
Nửa của người chứ đâu phải của em

Anh vẫn là nỗi day dứt trong tim
Anh vẫn luôn ở bên em dù thành công hay thất bại 
Anh ra đi có ngoái đầu nhìn lại 
Giọt nước mắt nào rớt xuống ngàn hoa

Dẫu đêm về có xoa dịu nỗi xót xa 
Dẫu mùa này lá không vàn như trước
Dẫu có lần trong tay người con trai khác
Vẫn thảng thốt giật mình bởi hơi ấm trong tay anh!

****

Tháng năm mà sao trời còn lạnh 
Em nghe như thu mới trở về 
Nhớ lắm anh ơi ngày tháng gọi 
Đi giữa nỗi buồn đỏ cơn mê 

Mùa thu chợt dài lắm yêu đương 
Ai dỗ cho em giấc mộng thường 
Ông trời nỡ bắt tình hai đứa 
Mình cách xa nhau một đại dương 

Tháng năm mà ngỡ mùa thu sầu 
Em biết tìm anh ở nơi nao 
Mùa mưa em đến đường xưa khép 
Chôn dấu em về có nỗi đau 

Tháng năm lại đến thật tình cờ 
Con đường lá đổ chiều nay mưa 
Có giọt mưa nào không nhớ hết 
Nỗi nhớ ru em cả bốn mùa.


***

Lỗi nhịp rồi nên trả hết những nhớ nhung
Trả hết những hẹn hò tình yêu xưa vụng dại 
Có hai kẻ lao vào trò chơi ngốc nghếch 
Biết đâu ngờ hạnh phúc vuột tầm tay 

Đến bây giờ em vẫn ngửa lòng tay 
Ôm kỷ niệm sưởi ấm mình trong cô độc 
Long lanh cháy trong tim thành tiếng khóc 
Có một thời hai đứa… yêu nhau


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét