Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013

THƠ HÙNG võ


PHÚT GIÂY TỈNH LẶNG

Thật tỉnh lặng hít sâu vào trong phổi
Nhẹ nhàng thôi biết nhịp đập trái tim
Tâm nhận nghe luồng hơi thở của thiền
Sẽ cãm nhận từng phút giây an lạc

Thở hơi ra trãi rộng tâm bàng bạc
Môi mĩm cười niềm hoan lac từ bi
Đời khổ vui nào có nghĩa lý gì
Hơi thở thật tràn tâm không ngăn ngại

Mọi suy tưởng sẽ không còn quái ngại
Tất cả đều tịch lặng với hư không
Suối khe nguồn trăm ngã cũng về sông
Cũng từ đó ngàn nhánh sông xuôi biển

Ghì thật chặc tự tâm không bất biến
Thương ghét hờn như một phiến tơ bay
Quán cho thâm từ trong xác thân này
Chỉ giả tạm mang hình hài bất tịnh

Cãm thọ đến hãy hướng về chánh định
Hạt kim cương thường trụ trước vô thường
Sẽ chói lòa tâm thức trước đài gương
Xin hồi hướng cho mười phương pháp giới
GOT2

SƯƠNG PHỤ

Khi trống vắng nhìn thấy tình yếu đuối
Lúc xa rồi mới biết thật yêu thương
Có khổ đau mới biết nỗi đoạn trường
Tim tê tái vì thương người dưng lạ

Cửa đã khép sao hồn còn nắng lóa
Đêm quấn mền chốt lại ngã thương yêu
Những cơn mơ thác lũ bỗng loạn cuồng
Về vỡ đập hôn mê chườm giấc ngủ

Tay nào lạnh che nỗi buồn sương phụ
Chúa vẫn còn đi tìm cõi bình yên
Đã yêu nhau thì cho nhận vui buồn
Dây trói buộc điêu linh và nghiệp chướng

Đường thương yêu không cùng nhau tìm đến
Chia tay rồi quay mặt để mà quên
Tôi xin người đừng khoác áo màu đen
Bởi tôi vẫn chưa quên người sương phụ
GOT2
1



DỐI NỖI BUỒN TÔI ( I )

Dối buồn tôi lại nhìn gương
Từ hoang liêu ấy bóng sương phụ về
Tro tàn một nhúm hôn mê
Giòng tôi từ cõi bộn bề thoát thai
Chảy về chốn cũ trần ai
Hồn còn níu một dáng đài xa xôi
Gió buồn tiễn chiếc lá rơi
Lá ơi rơi có về nơi cội nguồn
Nửa phần xác nửa phần hồn
Chiều nghiêng núi dựng mây tròn dáng cong
Tóc mây thả đỉnh phiêu bồng
Này truân chuyên lại kia phong ba về
Dấu hằn chân quá Tào khê
Níu hoàng hôn chậm quay về vọng lâu
GOT2

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét