Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

VĂN- CHƯƠNG ...Trích đoạn từ Blog KTL


LỜI VĂN: KHỔNG TƯỚC LINH BLOGGER

"Văn", hay còn gọi là "văn chương", là một lĩnh vực nghệ thuật mà ở đó người ta dùng ngôn ngữ là chất liệu chính duy nhất để biểu đạt tư tưởng, suy nghĩ, để xây dựng hình tượng hoặc tái hiện đời sống. Tóm lại, "văn" hay "văn chương" là một môn nghệ thuật ngôn từ. Người ta hay nhầm lẫn giữa "văn chương" và"văn học", vì "văn học" là một môn khoa học nghiên cứu "văn chương" chứ không phải hai lĩnh vực đó là một.

Ngôn từ - cách người ta dùng chữ viết để tập hợp từ nhằm nói lên một ý nghĩ nào đó. Nghệ thuật ngôn từ - là môn nghệ thuật mà người ta dùng từ ngữ một cách đa dạng, biến hóa, súc tích, chặt chẽ và đẹp nhất - đó được gọi là văn chương. Nên văn chương, dù nhằm mục đích gì, chủ đề nào cũng đều phải đẹp. 

Muốn viết văn hay và đẹp thì người ta phải học, phải trau chuốt thường xuyên mới mong có "văn hay chữ tốt". Văn còn thể hiện mức độ trí thức và kiến thức của một người dưới những góc độ nhất định nào đó, vì vậy mà từ ngàn xưa cho đến nay con người luôn chú trọng và phát huy khả năng văn chương của toàn xã hội, của từng cá nhân. 

Nhưng suy cho cùng, ngôn từ cũng chỉ là chất liệu, là công cụ cho con người truyền tải những ý nghĩ của mình dưới một môn nghệ thuật "văn chương", nên những gì con người viết ra cũng phần nào thể hiện phẩm chất của người đó. Tuy vậy, khi người ta có thể sử dụng ngôn từ thành nghệ thuật, tức là họ giỏi về văn chương, thì khả năng biến hóa của người đó là vô cùng, khó ai nhận biết được, thậm chí họ có thể dùng kỹ năng của mình để truyền tải ý nghĩ của người khác tốt hơn chính người mang ý nghĩ đó trong đầu.

Văn chương là bất tận, ngôn từ là huyền ảo, khi đạt một mức nào đó thì tất cả trở thành những viên đá quý lấp lánh mà đứng ở mỗi góc bạn lại thấy nó lóe lên một cách khác nhau. Chính thế mà những bài thi môn Văn hầu như không bao giờ có điểm tuyệt đối, bởi bản thân ngôn từ là một trạng thái vô cực, chúng ta không bao giờ chạm tới tận cùng của nó được.

Chủ Nhật, 23 tháng 6, 2013

ĐẾN VỚI THIÊN NHIÊN TRONG THẾ GIỚI ÂM THANH VÀ NHẠC ĐIỆU


HÒA NHẬP CÙNG THẾ GIỚI TỰ NHIÊN VÀ ÂM NHẠC





GÁI NGOAN DẠY CHỒNG


18

Ngày xưa có một người đàn ông giàu, vợ chết sớm, chỉ có độc một người con trai . -Đứa con vốn người xấu nết, đần độn, lại là tay chơi bời lêu lổng không chịu học hành hay làm ăn gì cả.

Thấy con không lo nối nghiệp nhà, người nhà giàu rất buồn phiền, biết rằng của cải của mình sẽ có một ngày đội nón ra đi mà thôị Bởi vậy, ông bèn tính chuyện kiếm cho con một người vợ khôn ngoan đảm đang, để may ra nó sẽ ngăn chặn tay chồng, bảo vệ một phần nào cơ nghiệp.

Nghĩ vậy, ông cất công đi khắp nơi tìm kiếm, nhưng đi đã nhiều nơi mà vẫn chưa thấy một người nào vừa ý.

Một hôm, đến một vùng kia, nhân mỏi chân, ông nghỉ lại một gốc đa bên đường. Ông bỗng thấy ở một cây táo gần đấy có một bọn trẻ đang tranh nhau trẩy ăn . Một chốc sau, một cô gái tuổi chừng đôi tám, cũng đến trẩy táọ Ông mới lân la lại gần hỏi xin ăn .

Lúc này, táo chín đã bị bọn người trước trẩy hết, chỉ còn những quả xanh, nhưng cô gái cũng cố chọn lấy những quả ương ương đưa cho khách.

Thấy cô gái tốt bụng, ông ta nghĩ : "Sởi lởi, trời gởi của cho, quăn co, trời gò của lạị Chỉ có người nào tốt bụng với mọi người mới xứng đáng được hưởng giàu có sung sướng".

Bởi vậy, ông mới tìm đến nhà cô gái, giả làm một người lỡ độ đường, xin nghỉ trọ một tốị Và rồi ông được gia đình cô gái ân cần tiếp đãị

Để thử xem cô gái có khôn ngoan không, ông lân la làm quen với nàng. Khi biết cô sắp đi chợ, ông đưa ra một quan tiền nhờ mua hộ cho mình "một nắm gió, một bó lửa". Cô gái chẳng nói chẳng rằng, mua về cho ông một cái quạt và một con dao đánh lửạ Thấy thế, ông thầm khen ngợi, nhưng vẫn định thử thêm cho biết.

Qua ngày hôm sau, ông dậy sớm, giở tay nải đưa cho cô mấy bát gạo nếp, nhờ nàng thổi giúp cho mình một nồi vừa cơm vừa bánh để ăn và đem đi ăn đường. Cô gái không từ chối, vội lấy gạo ra vo . Trước khi cho vào nồi, nàng bớt lại một ít giã làm bột vắt bánh rồi hấp luôn vào cơm . Khi nàng bưng ra, ông già lấy làm vừa ý, cho là con người đó đủ cả đức hạnh, khôn ngoan, đảm đang ít có. Bèn quyết định trở về sửa soạn lễ hỏi cho con trai làm vợ.

Đứa con trai của ông từ ngày có vợ lại càng lêu lổng ; hắn thường bỏ nhà đi đánh đàn, đánh đúm với bọn vô lại, làm cho ông hết sức buồn. Và điều làm ông lo lắng nhất là hắn thỉnh thoảng lại trộm tiền của ông, khi dăm bảy quan, khi một vài vác, tung vào cuộc đỏ đen . Mặc dù ông đánh đập, mặc dù vợ hắn khuyên lơn, nhưng hắn chứng nào vẫn tật ấỵ Dần dần ông buồn phiền thành bệnh. Một hôm, biết mình sắp chết, ông gọi con dâu đến bên giường dặn nhỏ :

- Này cha đã gần đất xa trờị Chồng con là một thằng "Phá gia chi tử", cơ nghiệp này chỉ còn một sớm một chiều mà thôi . Cha rất thương con xấu số. Từ lâu cha làm ăn dành dụm, có để được một hũ vàng chôn ở sau vườn. Vậy cha cho riêng con hũ vàng đó, đừng cho chồng con biết. Sau này chồng con có thật sự ăn năn hẵng giúp cho nó làm lại cuộc đờị

Đứa con trai ông sau khi người cha qua đời, lại càng chơi bời mặc sức. Vợ hết khuyên lơn đến cầu khẩn, hắn chẳng những đã không nghe lại còn phũ phàng với vợ. Mỗi lần thua bạc, hai người lại càng xô xát. Nhiều lần vì vợ cản trở, hắn đánh đập vợ không tiếc tay và làm nhục nàng trước mặt mọi ngườị Một hôm để khỏi vướng, hắn viết giấy cho vợ đi lấy chồng khác rồi đuổi nàng ra khỏi cửạ

Từ đó, hắn phỉ chí tung hoành không một ai dám cản. Quả như lời đoán của bố hắn, mấy chục mẫu ruộng đều lần lượt "nướng" vào sòng bạc. Hết ruộng vườn tới nhà ở, chẳng bao lâu tất cả cơ nghiệp mấy đời lưu truyền lại đều sạch sành sanh . Cuối cùng không một đồng dính túi, không một nghề cầm tay, hắn đành bỏ làng mạc quê quán, đi lang thang khắp đầu đường xó chợ, ngửa tay xin ăn qua ngàỵ

Còn về người đàn bà sau khi bị chồng đuổi, mới đổi tên, tìm đến trấn thành mở một ngôi hàng nước. Sau ít lâu, kiếm được một số nhỏ, nàng bắt đầu buôn hàng tấm. Số vốn của nàng ngày một lớn dần. Một hôm, gặp hai em bé gái mồ côi đi ăn xin, nàng thương tình đưa về nuôi làm con, coi như ruột thịt. Cuộc đời dần dần nở hoa trước mắt nàng. Trong một dịp đi tìm kiếm củi, hai con nàng nhặt được một khúc gỗ mục, về chẻ ra thấy có mấy thoi vàng. Có vốn lớn lại có tài kinh doanh, nên chẳng bao lâu, nàng trở nên giàu có, nổi tiếng trong trấn. Tiền bạc tuôn về như nước. Tuy sống sung sướng nhưng nàng vẫn ở một thân một mình. Thấy nàng giàu có, nhiều kẻ ngấp nghé muốn "gá nghĩa Châu Trần", nhưng người đàn bà ấy nhất thiết từ chối mọi lời đường mật. Mặc dù người chồng bạc bẽo và mặc dầu mười lăm năm xa cách, nàng vẫn không quên được tình xưa nghĩa cũ. Đã nhiều lần nàng thuê người lần đi các chợ búa phố phường dò hỏi nhưng tin tức của chồng càng hỏi, càng bặt tăm .

Năm ấy, sau mấy tháng hạn, lúa khoai chết mòn trên những cánh đồng nứt nẻ. Giá gạo cứ lên vùn vụt. Ngoài đường, người đi xin ăn kéo từng đoàn. Người đàn bà lúc này đã là bà chủ hiệụ Bà xin phép quan trên cho mình đem tiền gạo ra phát chẩn cho kẻ khó. Làm như thế, nàng còn mong một khi thấy yết thị dán khắp thôn xóm thì chồng mình tất sẽ lần mò về, nếu hắn còn sống. Y như thế thật, ngày bắt đầu phát, nàng đã thấy bóng dáng của chồng ngồi ở hàng cuối đội quân lĩnh chẩn. Đúng là hắn. Từ ngày bắt đầu cầm bị gậy đến nay, hắn vẫn chưa có cách gì để sống khá hơn và đỡ hèn hạ hơn trước. Bây giờ nghe nói có phát chẩn, hắn vội mò đến đây và ngồi đầu hàng về phía tả. Thế nhưng khi phát, những người giúp việc cho bà chủ hiệu lại được lệnh phát từ phía hữu lạị Khi sắp sửa đến lượt hắn thì bọn họ tự nhiên nói lớn :

-- Hôm nay đã hết gạo, mời bà con về đợi đến ngày mai !

Hắn buồn bực trở ra . Qua ngày sau, hắn cố tìm đến thật sớm, ngồi vào đầu hàng bên hữụ Nhưng hắn không ngờ, những người phát chẩn hôm nay lại bắt đầu phát từ phía bên kia . Lúc sắp phát đến hắn thì chúng lại giơ thúng không lên :

-- Hôm nay thế là lại hết gạọ Bà con hãy đợi đến mai .

Hắn thở than cho số đen đủi, lần trở ra về. Qua hôm sau, lại mò đến thật sớm. Lần này hắn len vào ngồi đúng chính giữa đội quân lĩnh chẩn. Trong bụng hắn nghĩ lần nầy thì không để mất phần được. Nhưng đến giờ phát, hắn không ngờ người nhà của bà chủ hiệu hôm nay lại phát hai đầu phát lại và cuối cùng người không được gì cả, vẫn lại là hắn. Ba lần hỏng cả ba, hắn rất ngao ngán, bèn đánh liều tìm đến dinh cơ bà chủ để xin ăn . Gặp hai đứa con gái nuôi của vợ, hắn ngả nón kêu van hết lờị Ở trong nhà ; người đàn bà nhìn ra biết là chồng, đã do mưu của mình mà đến đây, bèn sai người hầu ra hỏi, xem hắn có biết làm việc gì không để thuê mượn. Nghe hỏi thế, hắn vội trả lời :

-- Xin ông bẩm với bà lớn rủ lòng thương, cho tôi được ở hầu bà, rửa bát, quét nhà, mọi việc tôi đều xin hết sức. Chỉ cho tôi ăn ba miếng là đủ rồi !

Người nhà trở ra cho hắn biết bà chủ nhận lờị Từ đó, hắn chăm chỉ làm lụng, cố làm vừa lòng chủ. Nhưng chung quy hắn vẫn không biết chủ chính là vợ cũ của mình. Về phần người vợ cũng không hề để lộ một tí cho hắn biết, chỉ dặn hai con và người nhà đối đãi tử tế mà thôi . Sau một thời gian, thấy hắn chịu khó làm ăn, người đàn bà mừng lắm. Một hôm nàng cho gọi hắn lên nhà hỏi xem có biết chữ nghĩa gì không ! Hắn đáp :

- Tôi lúc nhỏ được đi học có biết ít nhiềụ

- Vậy từ mai trở đi, anh không hầu hạ nữa, cho anh ở gian nhà khách dạy đám trẻ học tôi sẽ trả mỗi năm ba mươi quan .

Nghe nói, hắn tưởng không có gì sung sướng hơn thế nữa, cảm thấy lòng nhân đức của bà chủ đối với mình bằng trời bằng biển, vội nhận lời ngay . Từ đó, hắn đóng vai thầy đồ cố sức làm cho chủ tin cậỵ Nhưng người vợ vẫn thử mãi không thôi .

Một lần, gặp ngày tết, bà chủ sai lấy tiền ra cho kẻ hầu người hạ. Nàng nói :

- Ta cho mỗi người năm quan, hãy mang đi đánh bạc cho vui, nếu hết sẽ cho thêm . Thầy đồ ta cũng được năm quan tiền. Nhưng trong khi mọi người đem tiền nướng vào xóc đĩa, bài mười, thì trái lại, hắn mang nguyên vẹn số tiền đó về gửi cho chủ. Bà chủ hỏi :

- Tại sao anh không thích đánh bạc ? Hắn trả lời :

- Bẩm bà, tôi ngày xưa, vì cờ bạc mà đến nông nỗi nàỵ Cho nên bây giờ buộc chỉ cổ tay thề rằng không đụng đến nó.

Thế rồi luôn miệng, hắn kể hết cho chủ nghe, từ cuộc đời cũ có ruộng nhiều, có vợ ngoan như thế nào, rồi bán ruộng đuổi vợ ra sao, cho đến lang thang đói rách, và ngày nay đã ăn năn hối lỗi v.v... Bà chủ hỏi :

- Anh còn thương vợ nữa không ? Hắn rầu rĩ :

- Tôi đã nhiều lần dò tìm mà không thấỵ

- Nghe anh nói tôi rất thương tình. Vậy tôi cho anh năm quan để anh đi tìm vợ. Nếu hết tiền mà vẫn chưa thấy, anh cứ về đây, tôi sẽ cho thêm mà tìm cho rạ

Hắn mừng rỡ vâng vâng, dạ dạ, mang tiền đi tìm. Nhưng sau ba tháng trở về với bộ mặt thiểu não, hắn cho chủ biết không hề thấy tung tích đâu cả, chắc là vợ hắn đã chết.

Từ đấy, vợ thấy chồng chí tình, lại có lòng tu tỉnh, nên rất mừng. Nhưng nàng vẫn chưa ra mặt vội, chỉ an ủi hắn hãy ở lại đây, may ra sẽ có ngày hội ngộ.

Một hôm, nhân ngày giỗ cha chồng, bà chủ nhờ thầy đồ chép bài văn tế. Hắn ta ngạc nhiên và bội phần mừng rỡ khi thấy bài vị của tổ tiên nhà chủ chính là bài vị tổ tiên mình. Lập tức, hai vợ chồng ôm nhau khóc lóc. Rồi sau khi cúng xong, họ mời làng xóm và người nhà ngồi lại kể rõ sự tình. Ai nấy đều cho là một cuộc tái ngộ hiếm có.

Về sau, hai vợ chồng dựng vợ gả chồng cho hai con nuôi, giao cửa hiệu lại cho chúng cai quản. Sau đấy, họ dắt nhau trở về quê hương xưa, chuộc lại vườn tược nhà cửa cũ. Và sau khi đã sống yên ổn ở quê nhà, vợ mới sai đào hũ vàng bố chồng cho mình ngày xưa lên . Nàng nói :

- Có vàng chưa chắc đã có hạnh phúc. Cho nên trong những cơn túng thiếu nhất, tôi vẫn không cần đến nó.

Nói đoạn, đem số vàng ấy cúng cho đền chùa để bố thí cho người nghèọ Từ đấy, hai vợ chồng sống với nhau đến đầu bạc. Câu tục ngữ : "Làm trai rửa bát quét nhà. Vợ gọi thì 'Dạ bẩm bà tôi đây !'" là do chuyện này mà ra.

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

ĐẶNG THẾ PHONG



Đặng Thế Phong:Tài hoa bạc mệnh.
Thứ Tư, 15 tháng Năm năm 2013 23:22
Tác Giả: Lê Hoàng Long

Suy từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, người tài hoa là người bạc mệnh, kẻ hồng nhan thường đa truân. Nhìn vào làng nhạc, nhạc sĩ Đặng Thế Phong là điển hình rõ nét nhất.
con-thuyen
Đặng Thế Phong sinh năm 1918 tại thành phố Nam Định. Ông là con trai Đặng Hiển Thế, thông phán Sơ? Trước ba. Nam Định. Thân phụ ông chẳng may mất sớm, gia đình túng thiểu, ông phải bỏ học khi đang theo học năm thứ hai bậc thành chung (deuxième année primaire supérieure, nay là lớp bảy cấp hai phổ thông). Vướng vào cái nghiệp văn nghệ từ thủa còn nho? nên ông đã lên Hà Nội theo học trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương (Ecole supérieure de Beanx Arts) với tư cách bàng thính viên (auditeur libre). Đặng Thế Phong đã thực sự lấy nghề nuôi nghiệp: thời gian theo học này, ông đã phải vẽ tranh cho báo Học Sinh (chủ báo là nhà văn Phạm Cao Củng) để có tiền ăn học. Trong một kỳ thi, ông đã vẽ một bức tranh cây cụt, không có một cành nào. Lúc nạp bài, giáo sư Tardieu, thầy dạy ông đã nói rằng có lẽ Đặng Thế Phong không thọ!

Ông đã phiêu du vào Sài Gòn rồi sang Nam Vang vào đầu năm 1941 và mở một lớp dạy nhạc tại kinh đô xứ Chùa Tháp cho đến mùa thu 1941 ông lại trở về Hà Nội.

Cũng giống như Mozart lúc sinh thời, Đặng Thế Phong là một nhạc sĩ rất nghèo, nên cuộc sống của ông chật vật. Ngoài tài làm nhạc, vẽ tranh, ông còn có giọng hát khá hay, tuy chưa được là Ténor nhưng cũng được khán giả hâm mộ. Lần đầu tiên ông lên sân khấu, hát bài Con Thuyền Không Bến tại rạp chiếu bóng Olympia (phố Hàng Da Hà Nội) vào năm 1940, được hoan nghênh nhiệt liệt. Đặng Thế Phong là một thiên tài, nhưng vẫn không có được cuộc sống sung túc giữa cố đô Thăng Long lúc bấy giờ vì nhạc và tranh dù có hay, có đẹp đến mấy chăng nữa cũng chẳng có mấy ai mua. Thời ấy, chính quyền bảo hộ Pháp có mở một phòng triến lãm tranh tại hội Khai Trí Tiến Đức, khu Bờ Hồ Hoàn Kiếm. Sau lễ khai mạc được ông Đốc Lý thành phố Hà Nội đến cắt băng, người ta thấy những người đến xem tranh phần rất lớn toàn là ông Tây, bà đầm, còn người Việt thì đúng là lơ thơ tơ liễu buông mành, nhìn kỹ thấy toàn là các quan ta, những công chức cao cấp, giới trí thức, thượng lưu chứ chẳng thấy một dân thường nào! Ngoài ra, thời bấy giờ chính quyền Pháp có tổ chức mở phòng triển lãm là bảo trợ cho các hoạ sĩ Pháp trưng bày tranh của mình còn hoạ sĩ Việt Nam thì số người lọt được vào, ta có thể đếm trên đầu ngón tay. Đến nhạc thì nếu có in, mỗi lần xuất bản cũng chỉ in nhiều nhất là 500 bản, dân chúng chưa yêu chuộng nhạc cải cách (tân nhạc) nên dù có thực tài thì cũng không thể có được một cuộc sống sung túc nếu nhờ vào sức lao động nghệ thuật!

Đặng Thế Phong phải chịu một cuộc sống khó khăn, chật vật trong "kiếp con tằm đến thác vẫn còn vương tơ" cho đến đầu năm 1942, ông từ giã cõi đời tại căn gác hẹp ở phố Hàng Đồng Nam Định vì bệnh lao màng (tuberculose péritonique), hưởng dương 24 tuổi, tuổi son trẻ, đầy thơ mộng, sắp bước vào thời xây dựng sự nghiệp (tam thập nhi lập).

Cuộc đời của Đặng Thế Phong thật quá ngắn ngủi nhưng đời sống tinh thần của ông rất phong phú và thi vị. Nhờ thế mà tuy sáng tác chỉ có ba bài :

Con Thuyền Không Bến, Đêm Thu, Giọt Mưa Thu

Nhưng bài nào cũng trở thành vĩnh cửu, qua hơn nửa thế kỷ vẫn là những bài hay nhất của làng nhạc Việt Nam. Nhạc hứng chân thành đều phát xuất từ con tim, vì thế mà sáng tác của ông có hồn, đi vào lòng người và sống mãi ! Qua Đặng Thế Phong, ta chứng minh được văn nghệ tính phẩm chứ không tính lượng (quý hồ tinh bất quý hồ đa) . Con người làm văn nghệ viết được một câu để đời đã là khó, được một tác phẩm để đời là đáng mãn nguyện lắm rồi . Với âm nhạc, người chuyên sư? dụng một nhạc cụ cho thật điêu luyện được tôn kính hơn là người biết sử dụng nhiều thứ đàn, chẳng thế nào có được một thứ thật tuyệt hảo. Về sáng tác cũng vậy, làm cho nhiều, cố nặn cho lắm, thê? điệu nào cũng có bài thì dù viết cả ngàn bài chưa chắc đă có lấy một bài có giá trị nghệ thuật và vĩnh cửu! Chỉ sáng tác có ba bài thôi, Đặng Thế Phong đã sống mãi trong lòng mọi người, chắc chắn là hơn người có cả ba trăm bài mà chẳng có một bài nào để người ta nhớ ! ..............................
.............

Với nghệ thuật nói chung, âm nhạc nói riêng, muốn thành công là phải có tài năng thiên phú chứ không thể nhờ vào thời gian, kiên nhẫn, sách vở, trường lớp hay bằng cấp mà đạt được! Vì thế chúng tôi dám tôn vinh Đặng Thế Phong là một thiên tài của làng nhạc Việt, thật không ngoa.

Cuộc đời Đặng Thế Phong đã có được một mối tình thật chung thủy tuyệt đẹp : Khi còn ở Nam Định, Đặng Thế Phong đã đem lòng yêu một thiếu nữ buôn bán ở Chợ Sắt, chợ duy nhất và lớn nhất của thành phố. Cô này không đẹp nhưng lại rất có duyên. Sau nhiều ngày đi chơi chợ, Đặng Thế Phong đã lọt vào mắt mỹ nhân. Cặp tình nhân trai tài, gái đảm đã dìu nhau vào cuộc tình thật trong sáng và cao thượng! Điều đáng ca ngợi là chàng nhạc sĩ tài hoa ho. Đặng không bao giờ đụng chạm đến đồng tiền của người yêu, dù cho người đẹp, tên Tuyết, nhiều lần khôn khéo bày tỏ lòng mình muốn giúp chàng. Những buổi chiều trời quang, mây tạnh hay gió mát, trăng thanh, hai người đều dìu nhau trên những con đường ngoại ô để tâm tình. Thời bấy giờ, nhiều thanh niên rất ngưỡng mô. Đặng Thế Phong, khi biết mối tình của cặp Phong - Tuyết, đều mến trọng và tôn kính là một cuộc tình lý tưởng!

Đặc biệt nhất là mấy cô gái phố Hàng Đồng, gia đình rất khá giả tỏ lòng yêu mến Đặng Thế Phong, nhưng ông vẫn một lòng yêu cô Tuyết, dù cô không đẹp bằng mấy cô kia . Có một hôm, mấy cô kia đang đứng nói chuyện với nhau thấy Đặng Thế Phong đi qua, với lối đi có vẻ vội vã. Thấy bóng ông, mấy cô ngưng bặt, rồi chẳng cô ai bảo cô nào, tất cả ánh mắt đều hướng về ông như dán chặt vào người ông vậy. Khi Đặng Thế Phong vừa bước tới ngang chỗ các cô thì một giọng nói đầy hờn dỗi pha thêm mai mỉa, được nói lớn lên, cố ý cho Đặng Thế Phong nghe thấy:

- Mấy chị đứng dịch ra, người ta đi vội kẻo trễ hẹn.

Đặng Thế Phong nghe rõ nhưng coi như điếc, cứ rảo bước như không có gì xảy ra. Đến nơi hẹn, gặp cô Tuyết đã đứng chờ, Đặng Thế Phong kể cho cô nghe vụ vừa bị chọc ghẹo. Cô Tuyết không nói gì mà chỉ tủm tỉm cười với ánh mắt nhìn người yêu thật là trìu mến. Về nhà, Đặng Thế Phong không nói ra với anh chị em mà thầm thì kể cho ông chú họ, cùng lứa tuổi, là ông Nguyễn Trường Thọ biết thôi . Ngoài ra, ông còn kể cho ông Thọ nghe chuyện cô Tuyết có một chàng thông phán trẻ, đẹp trai, có tiền, có địa vị, làm ơ? Tòa Đốc Lý thành phố theo đuổi, còn nhờ cả hai người mai mối nhưng cô nhất quyết khước từ , bất chấp cả lời dị nghị của mọi người, nhất là gia đình cố ý gán ghép.

Năm 1940, Đặng Thế Phong phải tạm xa cô Tuyết để lên Bắc Giang ít ngày. Ai đã đến Bắc Giang là biết thị xã này có con sông Thương, một con sông có hai dòng nước, bên đục, bên trong. Kẻ viết bài này, lúc bé học ơ? Bắc Giang, vào những ngày hè nóng bức, cùng bạn bè ra sông bơi. Đứng từ trên cầu ra tháp nước khá cao, nhìn thấy rõ hai dòng nước đục trong rõ rệt ! ở Bắc Giang, một buổi tối trăng sao vằng vặc, Đặng Thế Phong đã cùng bạn bè thuê thuyền cấm sào rồi cùng nhau chén chú, chén anh hàn huyên mọi chuyện. Đang lúc đang vui thì có người ra dưa cho Đặng Thế Phong một bao thư. Ông ngưng ngay chuyện trò và vào trong khoang, lấy bao diêm ra đốt lửa để coi thư và đây đúng là thư của cô Tuyết, từ thành Nam gửi lên cho ông. Đọc xong thư, ông có vẻ buồn và suy nghĩ. Bạn bè thắc mắc nên hỏi, được ông cho biết thư báo tin cô Tuyết nhuốm bệnh cả tuần rồi và nhớ ông lung lắm nên có lẽ ông phải về Nam Định gấp! Chính đêm này, lúc đêm sắp tàn, Đặng Thế Phong thao thức không sao chợp mắt được, đã ngồi dậy sáng tác được tác phẩm Con Thuyền Không Bến buồn não ruột:

Đêm nay thu sang cùng heo may
Đêm nay sương lam mờ chân mây
Thuyền ai lờ lững trôi xuôi giòng
Như nhớ thương ai trùng tơ lòng...
.. Lướt theo chiều gió
Một con thuyền theo trăng trong
Trôi trên sông Thương nước chảy đôi dòng
Biết đâu bờ bến?
Thuyền ơi thuyền trôi nơi nao
Trên con sông Thương nào ai biết nông sâu?...

Hai hôm sau Đặng Thế Phong từ giã bạn bè, rút ngắn thời gian để về Nam Định. Được tin Đặng Thế Phong đã về, cô Tuyết thấy bệnh thuyên giảm rất nhanh. Và tối hôm sau hai người hẹn gặp lại nhau. Lúc ấy miền Bắc đang vào Thu, gió heo may kéo về mang cái lạnh. Tối hôm ấy trăng lên muộn, trời tối gió nhẹ làm cho hai người thấy thích thú đi bên nhau đê? sưởi ấm lòng nhau sau bao ngày xa cách. Dìu nhau đến nơi cũ, Đặng Thế Phong ghé sát tai cô Tuyết, hát nhẹ nhàng, giọng rạt rào tình cảm như rót vào tai cô bài Con Thuyền Không Bến mà ông vừa sáng tác trong một đêm trắng trên sông Thương vì thương nhớ cô. Khi hát xong, Đặng Thế Phong phải lấy khăn tay ra nhẹ nhàng lau hai giòng lệ đang từ từ chảy xuống má cô với lòng xúc động không kém! Lúc ra về, Đặng Thế Phong nói: Làm được một bài nhạc nhờ em, nay về được hát cho em là người đầu tiên nghe, thế là anh sung sướng lắm rồi!

Cô Tuyết cũng đáp lại lòng tri kỷ: Là một người đàn bà tầm thường như em mà đã làm cho anh có được một bài hát thì với em đó là một vinh dự , một hạnh phúc thật cao sang, không phải ai ở trên đời cũng có được ! Tình anh trao cho em thật trọn vẹn, thật bất diệt, chắc chắn không bao giờ hình ảnh anh bị phai mờ trong tim trong óc em được, bây giờ và mãi mãi. Đến lúc ấy chi. Hằng mới ló mặt ra dịu dàng nhìn xuống trần thế và chứng giám hai người yêu nhau đang đứng sát bên nhau sau khi đã uống cạn lời nói của nhau. Sau hôm ấy, Đặng Thế Phong mới cho phổ biến rất hạn chế trong đám thanh niên tỉnh nhà bài Con Thuyền Không Bến, được mọi người yêu chuộng nên rất nhiều người biết đến.

Chính vì thế mà có một người ở Hà Nội mới mời Đặng Thế Phong lên Hà Nội để hát tại rạp chiếu bóng Olympia bài hát của mình. Trong buổi ấy, Đặng Thế Phong ra sân khấu hát Con Thuyền Không Bến đầy xúc động vì ngay ở hàng ghế đầu, cô Tuyết đã bỏ hẳn một ngày chợ để lên Hà Nội nghe người yêu hát bài làm vì mình và cho mình! Riêng với Đặng Thế Phong, ông xúc động là phải vì với số khán giả đông đảo không đáng ngại mà là trong lòng ông thầm nghĩ hát hôm nay rất cần và chỉ cần để một người nghe là đủ nên phải mang hết tài trí ra biểu diễn sao cho thành công ! Hát xong, khán giả vỗ tay hoan nghênh nhiệt liệt.

Sau một thời gian ở Bắc Giang, ông nhuốm bệnh. Vì lúc đó bệnh lao là nan y nên ông dấu mọi người, ai biết đều sợ bị lây nhiễm không hiểu sao cô Tuyết biết được. Cô Tuyết rất tế nhị và khôn khéo hỏi Đặng Thế Phong:
- Sao dạo này em thấy anh gầy và xanh lắm, Anh có bệnh gì không mà em thấy sút lắm ! Anh đi nhà thương khám và thuốc men, cho khoẻ để mình còn tính đến tương lai!

Ông ậm ừ cho qua Từ đó cô Tuyết âm thầm tìm mọi cách để giúp người yêu trong lúc nhà nghèo bệnh trọng. Đặng Thế Phong cũng đến nhà thương để khám bệnh. Sau khi dò hỏi, biết bệnh của ông, cô Tuyết nhân quen với một số y sĩ (médecin indochinois) làm ở nhà thương, mua thuốc rồi nhờ ông ta nhận là thuốc của nhà thương, ông lấy cho Đặng Thế Phong.

Thuốc bệnh lao lúc ấy vừa hiếm lại vừa đắt, cô Tuyết không những không ngại tốn kém, mà còn thường xuyên gặp Phong để săn sóc một cách kín đáo, kể cả không sợ bị lây . Về phần Đặng Thế Phong thì ông không hề biết thuốc là của cô Tuyết mua cho mình.

Trong các cuộc tình cao đẹp của văn nghệ sĩ , có hai nữ lưu đáng để người đời ca tụng : cô Tuyết biết người yêu bị bệnh nan y, rất dễ lây, Mộng Cầm biết Hàn Mặc Tử bị bệnh phong cùi, vừa ghê sơ. vừa dễ lây thế mà hai ngườí đã có tình yêu chân thật, chung thủy, không những không sợ mà còn hết lòng chăm sóc, thuốc men cho đến ngày tử biệt ! Thật hiếm hoi và cao quý vô cùng !

Mùa xuân năm 1941, cô Tuyết cùng Phong từ Nam Định lên Hà Nội dể tiễn chân và tạm biệt Đặng Thế Phong vào Sài Gòn (rồi đi Nam Vang). Ở kinh đô xứ Chùa Tháp, ơ? Hòn Ngọc Viễn Đông một thời gian thấy cuộc sống cũng không được thoải mái như ý mong muốn, Đặng Thế Phong trở về Hà Nội . Về lần này, Đặng Thế Phong không về Nam Định mà thuê một căn gác hẹp tường cây, mái lá ở làng trồng hoa Ngọc Hà, vùng ngoại ô thành phố Hà Nội . Đặng Thế Phong ở chung với chú là ông Nguyễn Trường Thọ. Bệnh tình Đặng Thế Phong tái phát ngày một nặng vì người bị bệnh này phải mua thuốc men đầy đủ, phải nghỉ ngơi và ăn uống tẩm bô? tối đa mà những điều phải ắt có và đầy đủ này, với Đặng Thế Phong không thể có được. Chính vì thế mà không tuần nào là cô Tuyết không lên thăm và lo chữa bệnh cho Đặng Thế Phong.

Tháng Bảy mưa ngâu tầm tã, rả rích suốt ngày này sang ngày nọ, tháng này qua tháng khác, gió lạnh kéo về, nhà thì tường cây, mái lá, lạnh buốt lọt xương, cuộc sống kham khổ khiến bệnh tình Đặng Thế Phong ngày càng trầm trọng. Từng cơn ho làm rũ người, tiếp đến những cơn thổ huyết làm cho Đặng Thế Phong ngày một sút hẳn đi . Một mình trên giường bệnh, Đặng Thế Phong nhớ gia đình thì ít mà nhớ người yêu thì nhiều . Thân xác thì bệnh tật khó qua, tâm trí thì luôn luôn phải vật lộn với trăm ngàn ý nghĩ và hình ảnh cuộc tình tươi đẹp nên bệnh mỗi lúc một tăng. Còn đâu những cuộc hẹn hò thơ mộng, quên làm sao được những lời thủ thỉ ân tình và hy vọng gì ở những ước vọng được thành đôi chim nhạn tung trời mà bay, tất cả đã được Đặng Thế Phong ngày đêm day dứt , tiếc thương, muốn níu kéo lại thì cũng chẳng còn gì dể bám víu !

Đặng Thế Phong đã mang lấy nghiệp vào thân thì đời con tằm đến thác cũng còn vương tơ, tránh sao thoát khỏi cái lưới trời thưa mà khó lọt ấy ? Chính vì lẽ ấy mà Đặng Thế Phong đã thực sự thê? hiện được câu các cụ đã dạy cọp chết để da, người ta chết để tiếng, dù cuộc đời ông ngắn ngủi với 24 mùa lá rụng, một cuộc đời ngắn đến nổi đo chửa đầy gang!

Thế rồi, một hôm mưa rơi tầm tã, giọt mưa lộp bộp trên mái lá, thánh thót từng giọt xuống đường, Đặng Thế Phong buồn quá, con tim như thắt lại, máu trào lên để có được một nhạc hứng lai láng, tràn trề khiến ông gượng ngồi dậy viết một hơi điệu nhạc buồn da diết, não nề. Ông viết xong bèn đặt tên cho sáng tác mới ấy là Vạn Cô? Sầu . Chập tối ông Thọ về có thêm dăm người bạn đến thăm, Đặng Thế Phong ôm đàn hát cho mọi người nghe . Nét mặt của mọi người nín thở nghe, đều buồn như muốn khóc. Nghe xong, ai nấy đều khen bài hát thật hay, xoáy vào tim vào óc nhưng cái tên bài bi thảm quá, nên sửa lại thì hơn. Chính vì thế mà Đặng Thế Phong, đổi tên là Giọt Mưa Thu . Có lẽ đây là cái điềm báo trước, là lời di chúc tạ từ nên Đặng Thế Phong lấy mưa ngâu, mùa mưa là giòng nước mắt tuôn chảy lênh láng của Chức Nữ với Ngưu Lang để ví cuộc tình Phong - Tuyết cũng phải cùng chung số phận phũ phàng giống vậy chăng ?

Đến một ngày cuối năm 1941, biết mình khó qua khỏi lưỡi hái của tử thần, Đặng Thế Phong mới ngỏ ý trở về Nam Định để được chết tại quê nhà và muốn ông Thọ dìu ông về. Về nhà, lần này cô Tuyết đích thân đến hàng ngày để chăm sóc, thuốc men cho Đặng Thế Phong, không ngại mệt mỏi và không sợ nguy hiểm đến bản thân mình. Những người quen biết đến thăm, thấy cảnh ấy đều mũi lòng và khâm phục lẫn mến thương cuộc tình cao quý, chung thủy của cặp Phong -Tuyết.

Không biết có phải là tại thần giao cách cảm hay không mà một hôm, nhạc sĩ Bùi Công Kỳ đột nhiên từ Hà Nội về Nam Định thăm Đặng Thế Phong lại vừa đúng lúc Đặng Thế Phong sắp lìa đời . Trên giường bệnh, phút lâm chung, không nói gì được với nhau, Bùi Công Kỳ ôm đàn hát cho Đặng Thế Phong nghe một lần chót bài Giọt Mưa Thu, Giọng hát Bùi Công Kỳ vừa dứt thì mọi người nhìn thấy Đặng Thế Phong mở cặp mắt nhìn như ngỏ lời chào vĩnh biệt rồi nhẹ nhàng trút hơi thở cuối cùng.

Một vì sao Bắc Đẩu của làng nhạc Việt Nam, vừa ló dạng trên bầu trời đã vụt tắt gây niềm xúc động mãnh liệt và niềm thương tiếc vô bờ trong lòng mọi người ! Trong tang lễ, nam nữ thanh niên của thành Nam đã lũ lượt kéo nhau đi , chật cả phố phường đê? tiễn đưa Đặng nhạc sĩ đến nơi an nghỉ cuối cùng với rất nhiều cặp mắt rưng rưng lệ ! Cô Tuyết xin phép và được cả hai gia đình, mặc đại tang, đúng như một người vợ trong tang lễ chồng, thật là cảm động.

Năm 1960, tại Phú Nhuận, tôi được tiếp một thiếu phụ chưa hề quen biết. Sau lời chào hỏi, bà tự giới thiệu tên là Tuyết, người Nam Định, di cư vào Nam hiện ơ? Ban Mê Thuộc. Nhân lần vô tình đọc trên báo Tư. Do, thấy quảng cáo trước cuốn Nhạc sĩ danh tiếng hiện đại (tập II) của tôi sắp xuất bản, viết về năm nhạc sĩ trong đó có Đặng Thế Phong, nên bà về gặp tôi để xin tôi cho bà mượn hình của cố nhạc sĩ, chụp lại để về thờ. Trước kia, bà đã có nhưng lúc sắp di cư tấm ảnh đó bị thất lạc, kiếm mãi không sao thấy . Tôi vội lấy ảnh đưa ngay . Cậu cháu đi theo bà mang ngay ra tiệm hình ở đầu hẻm chụp gấp lấy ngay, xong trở vào gửi trả lại tôi . Trong lúc cậu cháu đi chụp hình, tôi có hỏi bà về chuyện tình tươi đẹp như bài thơ trong sáng như trăng mười sáu thì bà Tuyết xác nhận những điều tôi biết là đúng và còn bổ sung cho tôi thêm ít nhiều chi tiết . Bà cũng không quên nói lên điều thắc mắc là tại sao tôi biết rõ thế ? Tôi nói thật ngay là được ông chú Nguyễn Trường Thọ cho tôi mượn ảnh, kể rành rẽ cuộc đời ái tình của Đặng Thế Phong cho tôi nghe . Bà cười và nói :

- Chú Thọ tuy là chú nhưng cùng tuổi với anh Phong, nên hai người vừa là chú cháu vừa có tình bạn bè nên trong ggia đình chỉ có chú Thọ là được anh Phong tâm sự mà thôi . Thảo nào ông biết quá rõ, quá đúng và quá đủ ! sau lời cám ơn và trước khi ra về, bà Tuyết còn nói với tôi câu cuối cùng, đến nay đã 35 năm rồi, tôi vẫn còn nhớ :

- Cho đến ngày hôm nay, và mãi mãi về sau, tôi tôn thờ anh Phong và đời tôi luôn luôn thương nhớ anh ấy với tất cả cái gì trân trọng nhất.

Viết ra những giòng trên đây, tôi xin được phép coi là nén hương lòng, suy tôn một bậc đàn anh khả kính và khả ái . Tuy anh đã ra người thiên cổ hơn nửa thế kỷ rồi nhưng những Con Thuyền Không Bến, Đêm Thu, Giọt Mưa Thu vẫn là những vì sao tinh tú sáng rực trên bầu trời ca nhạc. Thể xác anh có thê? trở về hư không nhưng tinh anh vẫn còn lại muôn đời với giang sơn gấm vóc này . Cuộc đời con người ta, sinh ký, tử quy đó là luật muôn đời của tạo hoá nhưng khi sống cho ra sống, lúc về được qua Khải Hoàn Môn, khi cất ba tiếng khóc chào đời, mọi người hân hoan cười mừng đón ta, khi nhoẻn miệng cười để lìa đời, mọi người thương tiếc khóc ta, thế mới thật là sống, mới đáng sống ! Anh đã vĩnh viễn ra đi nhưng tất cả những thế hệ hậu sinh, dù chưa được biết anh, khi hát những bài hát bất hủ của anh để lại, đều tưởng nhớ đến anh, một thiên tài mà ta có thể nói anh là một MOZART của Việt Nam, với tất cả tấm lòng kính mến trang trọng nhất !

Tôi cả tin rằng, dưới suối vàng. anh cũng có thể mỉm cười mãn nguyện. Hiển linh, anh về chứng giám và nhận cho nén tâm nhang này.

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

Khát vọng

Khát Vọng

Đóng góp: Tui là tuiHãy sống như đời sông, để biết yêu nguồn cội
Hãy sống như đồi núi, vươn tới những tầm cao
Hãy sống như biển trào, như biển trào để thấy bờ bến rộng
Hãy sống và ước vọng để thấy đời mênh mông.

Và sao không là gió, là mây để thấy trời bao la
Và sao không là phù sa, dâng mỡ màu cho hoa
Sao không là bài ca, của tình yêu đôi lứa
Sao không là mặt trời, gieo hạt nắng vô tư.

Và sao không là bão, là giông, là ánh lửa đêm đông
Và sao không là hạt giống, xanh đất mẹ bao dung
Sao không là đàn chim, gọi bình minh thức giấc
Sao không là mặt trời, gieo hạt nắng vô tư./.


Bức tranh thơ mộng



thước đo tình yêu tính bằng chiều dài nỗi nhớ
                                              chiều rộng của sự quan tâm 
                                                 bề ngang của bao dung
                                                          bề dọc của hết mình....


Người đàn ông thực thụ được khuyên hãy học hỏi thêm về ngôn ngữ cơ thể của một người phụ nữ để luôn có những hành động đẹp làm hài lòng nàng.
Khi bạn bước vào một quán bar hoặc rạp xem phim đều cần hệ thống đèn hiệu riêng để chỉ dẫn, giúp chúng ta tìm đúng ghế ngồi của mình. Trong chuyện tình yêu, đàn ông không có được may mắn như vậy vì chẳng có người phụ nữ nào dùng "đèn" để chỉ dẫn cho họ.

Trong chuyện tình cảm, nam giới được khuyên không nên tin hoàn toàn vào lời nói của nàng. Bạn cần phải dựa vào những tín hiệu khác, tinh tế hơn, chẳng hạn như "ngôn ngữ" cơ thể, quần áo và nét mặt của cô ấy. 
Cô ấy mỉm cười
Cô ấy đang bật đèn xanh cho bạn! "Nếu cô ấy không mỉm cười với bạn, cô ấy không đánh giá cao về bạn", tiến sĩ tâm lý học Glass chia sẻ. Cánh mày râu được khuyên hãy chú ý đến nụ cười của cô ấy, nếu bạn nhận được nó, đừng rụt rè, nàng đã đón nhận bạn.

phunu-1371543382_500x0.jpg
Ảnh minh họa: Alarm.
Vai của cô ấy rướn lên như đang chống đỡ điều gì đó
Bạn nên tạm biệt và chúc nàng ngủ ngon. Có vẻ cô ấy cảm thấy có điều gì đó không an toàn và bạn không thể tiến xa hơn với cô ấy trong buổi tối hôm nay. Nếu cô gái của bạn có hành động và suy nghĩ này, cô ấy thật sự là một gười phụ nữ luôn suy nghĩ cho bản thân, tự tin, và rất tích cực. Hãy dành thêm thời gian để chinh phục cô ấy, cho đến khi cảm thấy thực sự an toàn khi ở cạnh bạn, cô ấy sẽ dành cả trái tim cho bạn.
Cô ấy mặc đẹp và có vẻ hồi hộp
Trang phục của người phụ nữ sẽ cho bạn biết chính xác cô ấy cảm nhận thế nào về bản thân mình và muốn bạn cảm nhận thế nào về cô ấy. "Nếu cô ấy trông thực sự nóng bỏng và gợi cảm, đó là dấu hiệu của việc cô ấy đang nỗ lực để thu hút một chàng trai, và đó là bạn", theo chuyên gia tâm lý Glass. Điều đó không phụ thuộc vào việc cô ấy mặc một chiếc váy sexy và giày cao gót, hay quần bò rách và áo phông khỏe khoắn. Cứ đẹp và gợi cảm là cô ấy đang muốn bạn chú ý.
Tuyên ngôn từ mái tóc
Nếu tóc của cô được kéo xuống mặt và cô ấy chả buồn động chạm đến nó thì bạn nên hành động một cách thận trọng. Ngược lại, khi một người phụ nữ tung, lật, hoặc cuốn mái tóc thành từng lọn nhỏ, đó là dấu hiệu nàng đang hài lòng, thậm chí đang có ý định tán tỉnh lại bạn nữa đó.
Cô ấy đi cùng một người bạn gái đến gặp bạn
"Đa phần phụ nữ thường quá tập trung và hay đa nghi, phức tạp, họ liên tưởng ngay điều mà mắt vừa nhìn thấy với rất nhiều điều khác. Vì vậy, nếu nàng đi cùng bạn, tốt nhất bạn không nên di chuyển hoặc hành động nhiều, hãy lịch lãm và nghiêm túc nhất có thể. Nàng nghĩ rằng, hai phụ nữ cùng nhau nhìn và đánh giá sẽ chính xác hơn là một người.
Dấu hiệu nàng đã "sẵn sàng"
Nếu một người phụ nữ cố gắng thẳng lưng, ưỡn ngực và cong mông trước mặt bạn, đó là một dấu hiệu tốt. Bạn thực sự là một người đàn ông may mắn. Điều đó đồng nghĩa với việc nàng đã sẵn sàng cho một mối quan hệ sâu sắc hơn, thậm chí là sex và sự ràng buộc lâu dài. Hãy tinh ý nhận ra dấu hiệu nàng đã sẵn sàng để không làm cô ấy thất vọng nhé!

Theo Webphunu

10 quy tắc hôn nhân lỗi thời cần loại bỏ

Chị em hãy cùng khám phá 10 quy tắc hôn nhân lỗi thời cần loại bỏ để có cuộc sống gia đình hạnh phúc và ít căng thẳng hơn.
1. Một khi đã kết hôn, bạn không còn cuộc sống riêng của mình
 “Một người vợ vốn vẫn được khích lệ là nên chăm sóc và quan tâm tới các nhu cầu của chồng con trước tiên. Nhưng nếu làm thế, chị em sẽ dần có cảm giác bực bội và oán giận trong lòng”, Dan Beaver, chuyên gia về hôn nhân và gia đình (Mỹ) chia sẻ. Và sau đó, sự oán giận đó sẽ được thể hiện dưới nhiều hình thức như chán nản, cáu gắt và thậm chí là uống rượu quá nhiều.
Chính vì thế, hãy bỏ qua quy tắc lỗi thời này để làm điều gì đó giúp bạn cảm thấy vui vẻ và thoải mái mỗi ngày, dù là đọc sách, ngồi thiền, hay dạo chơi mà không có con cái. “Bạn phải chăm sóc bản thân mình trước thì mới có thể chăm sóc cho người khác”, ông Beaver khuyên.
honnhan-1371617975_500x0.jpg
Ảnh: redbookmag.
2. Hờn dỗi là cách hiệu quả để thể hiện quan điểm
Trước kia, khi đã kết hôn, cả nam giới và nữ giới đều thường bị trói buộc trong những vai trò đã được định sẵn. Họ hiếm khi dám biểu lộ cảm xúc thật của mình khi có vấn đề gì đó vì sợ rằng bạn đời có thể không hiểu hoặc thậm chí tệ hơn là coi thường họ vì điều đó. Tuy nhiên, ngày nay, mọi việc đã thay đổi. “Tôi cố gắng giúp các cặp vợ chồng thể hiện bản thân họ, thậm chí kể cả khi họ lo lắng rằng điều đó khiến họ có vẻ yếu đuối”, Cheryl Gerson, chuyên gia về gia đình (Mỹ) chia sẻ.
Nói cách khác, nếu bạn thấy sợ hãi thì hãy chia sẻ cảm xúc đó với bạn đời của mình. Bạn không cần phải luôn tỏ ra cứng rắn và dũng cảm mọi lúc mọi nơi. “Bạn là con người. Khác với những gì bạn vẫn nghĩ, việc bạn thú nhận sự sợ hãi hay nghi ngờ của mình với bạn đời trên thực tế sẽ giúp hai người gần gũi nhau hơn”, bà Gerson chia sẻ.
3. Không bao giờ trò chuyện về ham muốn tình dục
Khi thói quen yêu đương của vợ chồng bạn vẫn diễn ra bình thường thì bạn có thể không nhận ra rằng vợ chồng mình mới chỉ chạm tới bề nổi của tảng băng trôi đầy tiềm năng của tình dục. Có thể sẽ có một vài cuộc hội thoại ngượng ngùng và lúng túng lúc đầu, và thậm chí có thể đụng chạm tới cái tôi của cả hai nhưng “chuyện yêu” là một hoạt động cần sự khám phá và cởi mở để có thể giữ ngọn lửa đam mê luôn nồng cháy.
Để tránh khiến bạn đời có cảm giác rằng anh ấy đã làm gì sai hoặc anh ấy không thể làm cho bạn thỏa mãn, bạn nên gọi giai đoạn này là “một cuộc thử nghiệm”, hoặc nói với anh ấy rằng: “Em nghĩ tối nay chúng mình nên thử cái gì đó hoàn toàn mới cho vui vẻ anh nhé”. Và hãy thử những điều mà bạn chưa bao giờ thử, hoặc đơn giản là bắt đầu với tâm trạng của một người còn "chân ướt chân ráo" cùng với những gì khiến bạn cảm thấy tuyệt vời nhất vào thời điểm đó – thậm chí là cả những điều vượt qua khỏi “vùng thoải mái” của bạn.
4. Tìm đến chuyên gia tư vấn hôn nhân là dấu hiệu xấu
“Một số cặp vợ chồng nghĩ rằng nếu họ thừa nhận rằng mình đang trải qua một giai đoạn khó khăn trong hôn nhân thì coi như họ thất bại”, Gloria Spitalny, chuyên gia tư vấn hôn nhân (Mỹ) chia sẻ. Tuy nhiên điều này hoàn toàn ngược lại. Nếu bạn không nói về - hoặc là cố gắng giải quyết – những vấn đề mình đang gặp phải thì chúng sẽ ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn.
“Các cặp vợ chồng đang gặp trục trặc càng tìm kiếm giải pháp sớm thì càng dễ giải quyết được vấn đề”, bà Spitalny cho biết. Phần lớn mâu thuẫn giữa các cặp vợ chồng không phải là do không hợp nhau mà là do vấn đề liên quan đến giao tiếp và không thể chia sẻ quan điểm sâu kín nhất. Luôn có cách để nói ra mong muốn và nhu cầu của bạn mà không làm xáo trộn hay tổn thương người khác.
5. Chồng là trụ cột duy nhất của gia đình
Một số nam giới hoàn toàn cởi mở và tự hào ủng hộ tham vọng nghề nghiệp của vợ và muốn nhìn thấy vợ mình thành đạt. Một số khác thì ngoài mặt tỏ ra ủng hộ, nhưng thực tế thì họ đang gây ra những căng thẳng “tinh vi” trước những thành công của vợ, vì sự thành công đó khiến họ cảm thấy cái tôi của mình bị xúc phạm.
Trong tình huống này, từ bỏ công việc để giữ hòa khí trong gia đình không phải là giải pháp hợp lý dành cho chị em, đặc biệt là trong thời buổi kinh tế hiện nay. Hơn thế nữa, việc chị em cảm thấy hài lòng và mãn nguyện với công việc của mình cũng là điều vô cùng quan trọng. Tuy nhiên, khi bạn hiểu rằng chồng mình có thể đang có những cảm xúc như thế và  xử sự tế nhị trong tình huống này là bạn đã giải quyết được một nửa vấn đề rồi. Hỏi xem bạn có thể làm gì để anh ấy cảm thấy dễ chịu hơn và thực sự lắng nghe là những bước đầu tiên giúp bạn hóa giải căng thẳng. Ngày nay, 40% chị em phụ nữ đóng vai trò là trụ cột chính trong gia đình và các cặp vợ chồng đó luôn phải tìm ra cách để hòa hợp trong vấn đề này.
6. Cãi nhau cho thấy cuộc hôn nhân của bạn không hạnh phúc
Phần lớn những người đã kết hôn cãi nhau mỗi ngày – và cho tới bây giờ, chúng ta có thể chắc chắn rằng đó không phải là lý do gây chia rẽ giữa các cặp vợ chồng. Nhưng, sẽ như thế nào khi một trong hai bạn thú nhận những điều gây sốc – ví dụ như chồng bạn thú nhận rằng anh ấy đã không tìm thấy điểm quyến rũ ở bạn trong một thời gian dài bởi vì cân nặng của bạn, hoặc anh ấy có tình cảm sâu đậm với một nữ đồng nghiệp? Thực tế thì đây có thể là bước đầu tiên gây ra sự chuyển đổi lớn trong tình cảm vợ chồng và đưa hai vợ chồng bạn lại gần nhau hơn. Mặc dù không phải tất cả các cuộc hôn nhân trong tình huống này đều có thể cứu vãn, nhưng các chuyên gia cho rằng nếu cuối cùng bạn có thể chấp nhận hoàn toàn sự thật về bạn đời của mình và cùng nhau tìm ra giải pháp để vượt qua khó khăn thì đó là lúc bạn đang trên đường đạt tới một tình yêu vô điều kiện và không thể tan vỡ dù bất kỳ lý do gì. Lúc đầu, cả hai sẽ phải học cách chấp nhận các nhược điểm của nhau, nhưng dần dần, với sự tôn trọng và khéo léo cùng sự hỗ trợ của chuyên gia, không chỉ hôn nhân của bạn mà chính bản thân bạn cũng sẽ trở nên mạnh mẽ hơn. Và đây chính là cách chúng ta tìm thấy sự thú vị trong cuộc sống.
7. Hôn nhân xoay quanh con cái
Trước kia, các bậc cha mẹ thường có xu hướng thả rông con cái nhiều hơn, ví dụ họ có thể nói với con rằng: “con hãy ra ngoài chơi và trở về sau một tiếng”. Trong xã hội ngày nay, các bậc cha mẹ cần cảnh giác hơn; nhưng nếu bạn thấy mình sâu sát từng cử chỉ, từng bước đi của con thì điều đó cho thấy bạn đang sống cuộc đời của mình thông qua con cái; và bạn sẽ trở nên quá cực đoan nếu mỗi bước đi của con bạn đều can thiệp bằng cách điều chỉnh hoặc đánh giá chúng.
Chồng con bạn cũng sẽ cảm nhận được điều này và hậu quả là tất cả mọi người đều bị ảnh hưởng. “Tôi thấy rất nhiều ông chồng bị vợ ‘bỏ rơi’. Hôn nhân của bạn phải là điều được ưu tiên trước hết”, Irina Firstein, chuyên gia về hôn nhân (Mỹ) chia sẻ. Động lực ban đầu là vì tình yêu và mong muốn được bảo vệ con cái. Tuy nhiên, nhiều bậc phụ huynh vẫn tiếp tục có cách hành xử như thế mãi về sau bởi đối với họ, điều đó dễ dàng hơn là cho phép con cái tự do bước đi trên con đường của chúng và mình quay trở lại với cuộc sống của chính mình - nơi mà bản thân họ không biết phải làm gì với nó.
8. Không chia sẻ với bạn đời về công việc của mình
Chắc chắn bạn không nên chê bai và rên rỉ với chồng về từng bức thư mà sếp đã gửi cho bạn ngay khi vừa bước vào cửa sau khi đi làm về. Tuy nhiên, chia sẻ và xả một chút với bạn đời không phải là ý tưởng tồi. “Bạn không thể ngay lập tức quên ngày làm việc của mình khi bạn bước vào tiền sảnh. Bạn cần thời gian để chuyển cảm xúc của mình từ cơ quan sang gia đình”, ông Beaver cho biết.
“Nếu bạn không xả ra thì sự tức giận mang từ cơ quan về có thể ảnh hưởng đến cách bạn nói chuyện và đối xử với chồng trong phòng ngủ”. Tuy nhiên, chỉ dành cho chuyện đó năm phút và hãy khuyến khích ông xã làm tương tự. Nhờ thế, cả hai vợ chồng bạn có thể xả ra hết mọi bực bội và hiểu nhau rõ hơn và sâu sắc hơn.
9. Hôn nhân chỉ là chuyện giữa hai người
Ngày nay, nhiều gia đình trải qua cảnh “rổ rá cạp lại” và chúng ta đang dần quen với xu hướng này. Nam giới và nữ giới thường duy trì tình bạn với người cũ và phát triển những mối quan hệ vui vẻ với con cái của bạn đời mới. Tuy nhiên, điều đó cũng có nghĩa là chúng ta có nhiều việc hơn cần phải sắp đặt, và với vai trò là mẹ kế hoặc tương tự, bạn sẽ phải đối mặt vơi nhiều thách thức mà bạn không hề nghĩ đến khi mới bước vào cuộc. Nếu lũ trẻ đủ lớn thì tốt hơn là hãy thừa nhận những khó khăn ban đầu để nó không trở thành những bức xúc dồn nén khó nói. Và hãy nhớ rằng, không bao giờ nên nói xấu vợ cũ của chồng dù điều đó có sức cám dỗ đến thế nào đi chăng nữa. Thay vào đó, hãy trao đổi riêng tư với nhau về những vấn đề này với những dẫn chứng cụ thể về việc khiến bạn bực bội và tìm ra giải pháp.
10. Ly hôn là điều đáng xấu hổ và thể hiện sự thất bại
Vào đầu thế kỷ 20 thì chỉ có 4% các cặp vợ chồng tìm đến giải pháp ly hôn. Tuy nhiên, tỉ lệ này ngày càng gia tăng nhanh chóng. Đương nhiên là tất cả mọi người luôn mong muốn có được cuộc hôn nhân hạnh phúc kéo dài mãi mãi. Nhưng thực tế là, cuộc sống không hề đơn giản và con người có thể thay đổi. Và khi các cặp vợ chồng gặp phải những vấn đề nghiêm trọng không thể giải quyết được thì nhiều chuyên gia cho rằng việc chia tay trong vui vẻ sẽ tốt hơn là sống bên nhau trong đau khổ. Theo tiến sĩ Becky Whestone, chuyên gia về hôn nhân và gia đình (Mỹ) thì ly hôn – khi mà không có giải pháp nào khả quan hơn – không có gì là đáng xấu hổ.
Thanh Mai (theo redbookmag)

Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013

Cẩm nang BTV

Trích đoạn sau đây dịch từ "Cẩm nang của các BTV và các tác giả" (Gyurcsák János, Nhà xuất bản Osiris, Budapest 1996 - Trang 258-259), một cuốn sách gối đầu giường của nhiều thế hệ BTV và tác giả Hungari, cho thấy một quan điểm khoa học và hợp lý về những nguyên tắc biên tập.

Biên tập bản thảo là hoạt động phức hợp nhất, và cũng có lẽ là hoạt động đòi hỏi trách nhiệm cao nhất của quá trình xuất bản!

Một trong những nghịch lý của công việc biên tập là vấn đề trách nhiệm. Về mặt luật pháp, biên tập viên (BTV) không chịu trách nhiệm về nội dung của sản phẩm in. Trách nhiệm ở đây, trước hết thuộc về tác giả, và ở một mức độ nhỏ hơn, nhiều khi chỉ mang tính gián tiếp, thuộc về nhà xuất bản. Tuy nhiên, chính sự khác biệt giữa một BTV trung bình và một BTV giỏi là ở chỗ BTV giỏi nhất định cần phải có sự can thiệp về nội dung bản thảo và như thế, vẫn có trách nhiệm ở một dạng nào đó khi tác phẩm được in. 

Cố nhiên, BTV không bao giờ được thực hiện những thay đổi, những bổ sung về nội dung và những chỉnh sửa nếu không được sự biết đến của tác giả. Nhưng, một BTV, nếu muốn quan tâm đến những vấn đề nội dung, đòi hỏi phải có sự hiểu biết trong lĩnh vực mà tác giả đả động tới, cho dù có thể không ở mức như tác giả. Có điều, một BTV giỏi không chỉ suy nghĩ được trong bản thảo, mà còn phải suy nghĩ được trong tác phẩm in, nghĩa là sau khi đọc bản thảo, trái với đa số các tác giả, BTV phải có được hình dung về tác phẩm in hoàn chỉnh. 

Thông thường, các tác giả cũng nhận thức được điều này nên họ luôn gắn bó với một vài BTV có tên tuổi. Cố nhiên, uy tín của BTV - ở mọi nơi trên thế giới - kém xa uy tín của tác giả. Và, cũng không thể trả lời được câu hỏi tại sao một BTV xuất sắc lại "cam phận" BTV, mà không trở thành tác giả...

BTV có vai trò môi giới giữa tác giả và độc giả, bởi lẽ đồng thời họ phải suy nghĩ được bằng cái đầu của tác giả và độc giả, nghĩa là, họ cần phải hiểu tác giả thực chất muốn nói gì, mặt khác, cần giúp đỡ người đọc hiểu được điều mà tác giả muốn nói. Trên tư cách người đầu tiên đọc bản thảo, BTV truyền tải cho tác giả những nguyện vọng của các độc giả trong tương lai, vì thế, quan hệ mật thiết giữa tác giả và BTV trong quá trình xuất bản là không thể thiếu được.

Công việc biên tập khó ở chỗ BTV như kẻ khiêu vũ mà bị trói tay: chỉ có thể xuất phát từ dụng ý của tác giả, sự chỉnh sửa và thay đổi không thể vượt quá một giới hạn nhất định. BTV cần phải để ý tới chủ tâm của tác giả khi triển khai kết cấu của tác phẩm in, các đơn vị cấu trúc phải phục vụ điều này. Những giới hạn có thể đến đâu? - không có lời giải đáp xác quyết cho câu hỏi này.

Trên cơ sở những điều đã nói ở trên, BTV phải để ý đến những yếu tố sau:

1. Cấu trúc, trật tự sáng sủa của bản thảo;

2. Ngôn từ cô đọng và phong cách thích hợp của tác phẩm (thuật ngữ, các chữ viết tắt, chính tả, thư mục...);

3. Thống nhất các đơn vị cấu trúc (hệ tựa đề, mục lục...) và loại trừ sự trùng lặp;

4. Gạt bỏ những lỗi logic còn sót lại trong cách diễn đạt;

5. Gạt bỏ những bất hợp lý và lỗi về ngôn từ và phong cách (đặc biệt, trong các tác phẩm nhiều người viết);

6. Sự chính xác và đúng đắn của những dẫn chứng, ghi chép;

7. Kiểm tra các tên tuổi và tựa đề trong tác phẩm và trong thư mục;

8. Kiểm tra sự hiện diện chính xác của các minh họa và những phần phụ (phụ lục, chú giải các tên họ, danh sách các thuật ngữ chuyên môn, bảng chỉ dẫn các đề mục và tên họ...)

BTV không thể bắt ép tác giả phải theo quan điểm của mình. Bởi lẽ, vẫn có thể là tác giả có lý. Và rốt cục, tác phẩm vẫn là của tác giả, lời cuối cùng luôn phải thuộc về tác giả!

Trần Lê dịch
(Theo Nhịp Cầu Thế giới)

Tham khảo 9 cách viết mào đầu hấp dẫn

bởi Hương Tình Yêu (Ghi Chú) viết vào ngày 3 tháng 10 2012 lúc 11:16
Mào đầu tiếp cận thực tế
Một mào đầu mà trong đó, thực tế cuộc sống được đưa ra chân thực như thể tác giả đã bứng một góc cuộc sống để đặt vào, đến nỗi khiến người đọc có cảm giác nhân vật ấy, vấn đề ấy tồn tại đâu đây bên cạnh mình, đó là một mào đầu tiếp cận thực tế.

Để viết được mào đầu này, xin đừng quên một quy tắc cổ điển, đơn giản và khó có thể thay thế được trong báo chí, đó là tạo một mào đầu bằng 5 yếu tố: Ai, cái gì, ở đâu, khi nào và tại sao. Quy tắc này giúp phóng viên có thể đưa ra rất nhiều thông tin hấp dẫn ngay từ mào đầu. Dưới đây là một mào đầu trong bài phóng sự bàn về vấn đề giáo dục từ xa cho trẻ em tiểu học: 

“Jesse, một cậu bé 10 tuổi khá sáng dạ sống tại làng Winter, phía Nam thành phố London (Anh), mỗi tuần đọc 5 cuốn sách. Jesse rất thích đọc sách giáo khoa, say mê các cuốn tiếu thuyết khoa học viễn tưởng nhưng lại ghét đi trời mưa. Cậu thích bơi, thăm các viện bảo tàng, rất yêu cô em gái hai tuổi nhưng rất ghét dọn dẹp phòng riêng.

Trước đây, Jesse theo học tại một trường tiểu học tư thục. Tuy nhiên, từ lớp hai đến lớp bốn, cậu trở thành học sinh học tại nhà. Và mặc dù không hoàn toàn đồng ý với phương pháp giáo dục mới này nhưng hiện tại, mẹ của Jesse là giáo viên duy nhất của cậu”.
 
Thay vì đi thẳng vào sự thật, tác giả kể một câu chuyện gần gũi, đời thường có nhân vật cụ thể với tên, tuổi, cuộc sống, không gian, sở thích. Điều này kích thích trí tò mò của độc giả vì họ cảm thấy nhân vật ít nhiều có những điều gần giống với cuộc sống của chính mình.

Mào đầu dẫn dắt 
Hãy tránh xa cách vào đề theo kiểu sách giáo khoa và hãy thử một mào đầu có tính chất giai thoại, với lối dẫn dắt có đôi chút hư cấu. Loại này ứng dụng rất tuyệt vời với những chủ đề vốn khô khan hoặc các vấn đề khoa học có tính lý thuyết cao. Đây là đoạn mở đầu bài báo nói về những tiến bộ trong ngành khám chữa bệnh thính giác.

“Một vài năm trước đây, một người bạn ngoài 40 tuổi kể với tôi rằng chị bị điếc từ năm lên sáu. Sau một ca phẫu thuật, thính giác của chị trở lại hoạt động bình thường. Xúc động nhất, chị kể, là khi tỉnh thuốc mê, thấy cô y tá mở vòi nước trong phòng tắm, chị có thể nghe được tiếng nước đang chảy. 'Đó là một giai điệu tuyệt vời,' chị nói”.
 
Lưu ý khi viết mào đầu:
 - Dù bài viết của bạn đề cập đến vấn đề gì đi nữa thì điều bạn muốn nói phải được nhận ra ngay trong đoạn mào đầu, thậm chí, nếu có thể, nằm ngay trên tít.
 - Khi bạn đang viết về một tộc người nào đó, cần phải chắc chắn độc giả của bạn có thể biết tộc người đó là ai ngay từ những câu đầu tiên.
 - Hãy viết một mào đầu hấp dẫn nhưng không được phép gây chú ý quá mức so với toàn bộ bài báo vì sẽ khiến độc giả hiểu lầm, đánh giá bài viết là “đầu voi đuôi chuột”, mào đầu hay những càng đọc càng chán.
 - Không sử dụng đoạn mô tả dài dòng ngay trong phần mào đầu.
 - Hãy dùng những câu ngắn và những đoạn văn ngắn. Nếu tác giả dùng mào đầu bài viết để kể về lịch sử của ngành y tế khám chữa bệnh thính giác hoặc tập hợp những thống kê, số liệu khoa học về việc hiện có bao nhiêu người đang bị các bệnh về thính giác… phóng viên có thể sẽ đánh mất độc giả của mình ngay lập tức.

Mào đầu bằng một nhân vật
Chuẩn bị viết một bài báo mà trong tay không có số liệu hoặc chưa đủ các tư liệu cần thiết, bạn hãy liều mình mào đầu bằng một nhân vật có liên quan đến chủ đề. Thực ra, bản thân nhân vật, khi được coi là điển hình, cũng đã là một dạng tư liệu hấp dẫn và đầy sức sống. Sau đây là mào đầu trong một bài viết về trào lưu sống thử trong thanh niên, sinh viên xa nhà hiện nay:

“D, sinh viên trường Nông lâm và Q, sinh viên Ngoại ngữ mới quen được một tuần, đến ngày thứ 8 đã kéo nhau về sống thử như vợ chồng. Từ ăn mặc, chợ búa, mua sắm đến cả việc học hành lẫn “XX” đều không thể không chung”.
 
Tương tự như thế, sau hai đoạn tiếp theo, tác giả lại tiếp tục vẽ ra một bức tranh khác với nhân vật là cặp “vợ chồng sống thử” làm công nhân tại một khu công nghiệp. Cuối cùng, trong đoạn kết, tác giả đưa ra quan điểm của những người ngoài cuộc về vấn đề này. Bài viết hoàn toàn không cung cấp số liệu, chỉ minh chứng bằng nhân vật và đưa ra một số ý kiến do tác giả thu thập được song vẫn khiến người đọc thấy hấp dẫn và tin cậy.

Mào đầu dựng cảnh
Một nhà báo kể lại: Sau khi tiếp xúc với hai người phụ nữ chuyên làm nhiệm vụ giúp việc chăm sóc người cao tuổi, tôi đã quyết định viết về họ. Tôi đã cố gắng thử đi thử lại tới năm, sáu lần viết mào đầu nhưng không thành. Nhân vật, công việc và sự tất bật của họ cứ hiện lên trước mắt mà tôi không biết túm vào đâu để bắt đầu bài viết. Một ý tưởng chợt lóe lên, tôi “bê” nguyên sự bận rộn và nhiệt tình của họ vào mào đầu để chính nó tự nói lên tất cả. Đó là lý do tôi chọn một mào đầu dựng cảnh để có thể diễn đạt được ý tưởng của mình:

“Chuông điện thoại réo vang: Mẹ tôi đang cần đi chụp X-quang. Việc này phải mất tới vài ngày mà tôi đang bận đi công tác, không thể đưa bà đi được. Chị có thể giúp tôi được không?”

“Chuông điện thoại tiếp tục réo: Ông nội tôi…”
 
Sau đó, tác giả liệt kê tiếp hai cuộc gọi nữa, cũng vẫn giữ nguyên hình thức thể hiện và tiếp đó ông viết:

“Mỗi lẫn nhấc điện thoại là một lần họ nói câu đồng ý. Họ luôn vui vẻ và sẵn sàng giúp đỡ. Họ chính là những người giúp việc gia đình tại Thung lũng Lehigh, ở Guthsville, PA”.
 
Mào đầu gây sốc
Chẳng có gì hấp dẫn độc giả bằng một mào đầu gây sốc. Bạn có thể bắt đầu bài báo bằng một lời phát biểu, một hình ảnh sốc. Mào đầu này đặc biệt hiệu quả với những bài viết mang tính cảnh báo:

“Scott chết khi em mới được năm tuổi rưỡi. Em sinh ngày 29 tháng 12 năm 1969. Lúc mới sinh, Scott trông rất kháu khỉnh với mái tóc xoăn vàng nhạt và đôi mắt xanh to. Đặc biệt, em khỏe mạnh, háu ăn và hiếu động.

Nhưng rồi, Scott đã bị nhiễm bệnh Tay-sachs…”.
 
Đây là mào đầu trong bài viết cảnh báo về nguy cơ mắc bệnh Tay-sachs, một loại bệnh di truyền lặn với nhiễm sắc thể thân gây ngu đần và mù ở trẻ em. Căn bệnh này đang gia tăng trong khi nhiều cặp vợ chồng còn thờ ơ và thiếu hiểu biết về nó. 

Đôi khi, muốn gây sốc cho độc giả, bạn có thể sử dụng đại từ nhân xưng để trực tiếp gọi và trò chuyện với độc giả ngay trong mào đầu. 

“Những người cao tuổi nên thận trọng với những lời đường mật của một số tên dược sĩ dởm khi chúng nói rằng đang gửi đến cho các ông bà những thiết bị y tế được tài trợ bởi Chương trình của chính phủ Mỹ về chăm sóc người già trên 65 tuổi”.
 
Đưa ra câu hỏi
Bằng việc đưa ra một câu hỏi, bạn sẽ dẫn độc giả vào sự suy nghĩ và tham gia tìm câu trả lời. Câu hỏi có thể đến ngay trong câu đầu tiên của bài báo hoặc đi sau một vài câu bình luận. Đây là một mào đầu đưa ra câu hỏi trong một bài viết về nạn văng tục, chửi bậy đang trở nên phổ biến trong giao tiếp. Câu hỏi như một cách đặt vấn đề khiến độc giả phải suy nghĩ.

“Bạn đã bao giờ văng tục hoặc khi nghe người khác văng tục, bạn có cảm thấy ngượng ngùng vì phải nghe điều đó chưa?”
 
Dùng câu trích dẫn
Một cách viết mào đầu khá quen thuộc là sử dụng câu trích dẫn của một nhân vật có thế lực kèm theo giới thiệu tên, xuất xứ, chuyên môn của người đó hoặc bối cảnh phát ngôn.

“Ngày 2/10, phát biểu trên truyền hình, Cảnh sát trưởng Ian Blair của thành phố London (Anh) đã xin từ chức với lý do “vì đặt lợi ích của người dân và Sở cảnh sát London lên trên hết”.
 
Dùng đoạn hội thoại
Hội thoại là một trong những nguyên liệu quan trọng mà phóng viên có thể sử dụng để viết mào đầu. Đối với một bài báo mà chủ đề có vẻ mang chút kịch tính thì một mào đầu hội thoại rất hiệu quả. Đây là đoạn mở đầu trong một bài viết về tôn giáo:

“Mẹ, thế là mẹ đồng ý rồi phải không. Con phải từ bỏ mọi thứ con yêu vì Đức cha Moon và niềm tin của người”, Athur, cậu con trai 22 tuổi của tôi đang nói qua điện thoại. “Âm nhạc của con, chiếc trống của con, căn hộ và cả bạn gái con nữa”.

Trong đoạn mở đầu hiện lên hình ảnh hai mẹ con và những tâm tư của họ. Câu mở đầu tạo kịch tính và những cảm xúc khác nhau cho người đọc.

Mào đầu thể hiện quan điểm 
Cuối cùng, nếu bạn không thể sử dụng được một mào đầu nào trong số trên, bạn hãy nghĩ đến việc bắt đầu bài báo bằng việc đưa ra một lời tuyên bố, thể hiện một quan điểm. Mào đầu này đọc có vẻ hơi “thật thà” nhưng bù lại dễ tạo niềm tin với độc giả. Chú ý dùng những câu giản dị, rõ ràng và thẳng thắn. Đây là mào đầu của bài viết “Liệu luật pháp có đối xử sai với phụ nữ”:

“Công việc của tôi là bào chữa cho những người phụ nữ mang tội giết chết những người đàn ông đã lạm dụng tình dục họ. Tôi gặp khách hàng của mình trong nhà tù”.

Mào đầu trên không chỉ là một minh chứng cho tính xác thực của bài báo, bộc lộ quan điểm của tác giả mà còn là một lời mời độc giả bước vào… nhà tù cùng tác giả.
 

(Dân trí)- Trái đất luôn ẩn chứa những điều kỳ diệu. Sự kỳ diệu ấy được giấu kín trong những địa danh “độc nhất vô nhị”, bạn có thể khám phá dưới đây.

1. Pamukkale - Thổ Nhĩ Kỳ
 
Những địa danh “độc nhất vô nhị”

 
Pamukkale có nghĩa là lâu đài bông và nó cũng được gọi là lâu đài trắng vì sắc trắng tràn ngập khắp nơi. Các lớp trầm tích đá vôi đã tạo ra các đặc điểm địa hình đặc trưng của khu vực này. Ngoài ra còn có 17 suối nước nóng nhờ vào một ngọn núi lửa ngầm. Khu vực này đã được sử dụng như một liệu pháp spa hàng nghìn năm nay. Và nhờ đó mà nó thu hút người dân từ khắp nơi đổ về, thậm chí đế quốc La Mã từng xây thành phố Hieropolis ở đó. Ngày nay, để bảo tồn khu vực này, các khách sạn và đường vào đều bị phá dỡ.
 
2. Beppu Jigoku Meguri – Nhật Bản
 
Những địa danh “độc nhất vô nhị”

Những địa danh “độc nhất vô nhị”
Beppu nằm trên đảo Kyushu và là nơi có tới hơn 2800 suối nước nóng. Trong số đó có 9 suối nước nóng độc đáo nhất được gọi là Jigoku Meguri. Tuy nước ở đây quá nóng để có thể tắm nhưng Jigoku Meguri vẫn là những điểm ngắm cảnh lí thú cho du khách. Mỗi suối nước nóng ở đây có một tên gọi riêng với những đặc trưng rất thú vị. Umi Jigoku là suối nước nóng có màu xanh ngọc và nóng tới mức có thể luộc chín trứng. Tiếp đó là Oniishibou, là một suối bùn xám sôi. Shiraike Jigoku, với những dòng nước trắng do lượng canxi cao trong nước tạo nên. Hay còn có Chinoike Jigoku với những dòng nước đỏ như máu được tạo ra bởi các khoáng chất chứa sắt trong nước. Và còn rất nhiều suối nước nóng khác để du khách tới khám phá và thư giãn.
3. Sanqingshan – Trung quốc
Những địa danh “độc nhất vô nhị”

Những địa danh “độc nhất vô nhị”
Đây được coi là chốn linh thiêng, là nơi thiền tự của các vị cao nhân, đạo sĩ. Bao quanh Sanqingshan là sương mù che phủ trong hơn 200 ngày mỗi năm.
Với lớp sương mù mờ ảo và hàng nghìn dòng suối khiến cho nơi đây luôn mang một vẻ đẹp thần tiên. Các hồ nước và rừng cây tạo ra một môi trường độc đáo thu hút rất nhiều loài chim và động vật hiếm tới đây cư ngụ. Ở Sanqingshan có hơn 2500 loại thực vật độc đáo. Một số loại được sử dụng trong các bài thuốc truyền thống của Trung Quốc.
4. Cánh đồng chum – Lào
 
Những địa danh “độc nhất vô nhị”

Những địa danh “độc nhất vô nhị”
Cánh đồng chum là một trong những bí ẩn khảo cổ lâu đời nhất ở Đông Nam Á. Nằm ở cao nguyên Xiêng Khoảng, cánh đồng chum có khoảng 90 nhóm chum khác nhau. Mỗi nhóm có từ 1 tới 400 chiếc. Các nhà khoa học ước tính chúng được tạo ra từ 3000 năm trước và được làm từ sa thạch, đá vôi, đá hoa cương và đá kết, trong đó chủ yếu là sa thạch.
Chiếc chum cao nhất có chiều cao 2.5m và mỗi chiếc đều được tạo thành từ một khối đá riêng. Nếu nhìn qua thì những chiếc chum này nằm một cách lộn xộn không theo qui luật. Tuy nhiên, các nghiên cứu đã cho thấy chúng được đặt theo vị trí và hình dáng của các chòm sao trên bầu trời. Có rất nhiều giả thuyết về chức năng của những chiếc chum, như đây là bể chứa nước hoặc là nơi chôn cất người xưa.
 
5. Rio Tinto – Tây Ban Nha
Những địa danh “độc nhất vô nhị”

Những địa danh “độc nhất vô nhị”
Dòng sông Rio Tinto chảy từ dãy núi Sierra Moreno xuống tới vịnh Cádiz ở Huelva, Tây Ban Nha. Tên dòng sông có nghĩa là “Dòng sông đỏ” và nó miêu tả chính xác về dòng sông này. Hàm lượng sắt rất cao trong nước đã tạo nên màu đỏ cho dòng sông. Việc khai thác đồng, bạc và vàng đã diễn ra từ thời cổ đại và vẫn tiếp tục cho tới ngày nay. Rio Tinto là nơi có những mỏ khai thác cổ nhất trên thế giới, và được cho là thuộc sở hữu của vị vua Solomon nổi tiếng. Do các hoạt động khai thác mà dòng sông có nồng độ axít cao và chứa nhiều loài sinh vật hữu cơ có khả năng sống sót trong môi trường nguy hiểm. Điều đó dẫn tới các nghiên cứu khoa học được áp dụng trong nghiên cứu các hồ nước ngầm trên sao Hỏa.
6. Vale Da Lua – Brazil
Những địa danh “độc nhất vô nhị”

Những địa danh “độc nhất vô nhị”
Vale Da Lua là một thung lũng đã được tạo thành bởi dòng sông San Miguel. Cái tên của nó nghĩa là “Thung lũng mặt trăng”, bởi bề mặt đá nơi đây có cấu trúc và màu sắc giống như trên mặt trăng vậy. Thung lũng là nơi tập trung của những khối đá cổ nhất trên thế giới, ước tính tới 1.8 tỉ năm tuổi. Dòng sông cũng đã tạo ra những hang động, thác nước và các khối đá kì dị, từ đó tạo thành một mê cung giữa các hẻm núi hẹp. Nhìn từ không gian, cả khu vực là điểm sáng chói nhất trên mặt đất. Các lớp thạch anh cùng độ mịn rất cao của đá đã tạo nên cảnh tượng này. Xung quanh nơi đây còn có những khu rừng phong phú về các loài động thực vật, trong đó có nhiều loại hoa lan quý hiếm. Cho tới nay Vale Da Lua vẫn tiếp tục thay đổi nhờ vào dòng chảy của sông San Miguel.
Phan Hạnh
Theo Listverse