Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

TÔI TIN...Nguyễn Ánh Nhật

Tôi tin......!

Tôi là một người dể tin và thực tề tôi đã tin vào nhiều thứ, tôi tin có hồn ma quanh quẩn đâu đây, tin giữa thanh thiên bạch nhật vẫn có thiên thần và quỷ dữ. Tôi tin có tình yêu luôn song hành cùng sự sống. Tôi tin trên đời là có lẻ phải, dù trần gian vẫn thấy ẩn hiện nhiều gam màu nhá nhem. Tôi tin ở nhiều điều, bởi điều đó sẽ giúp tôi không phải suy nghĩ mà ngay từ đầu chuyện gì xảy ra, dù chỉ là một hiện tượng hay đó là bản chất cũng sẽ không làm tôi phải nghĩ ngợi chi thêm. Tôi tin để không phải hỏi lại với chính mình là vì sao và vì sao như thế vậy?. Tôi đã tin và mặc định nhiều thứ, nhiều điều trong cuộc sống. Có những điều tôi mới bắt gặp, nhưng tôi tin đó là một chân lý sinh ra, như con sóng vẫn vỗ ngàn năm nên tôi không bao giờ phải hỏi vì sao và vì sao có khi sóng lại nổi cồn cào hay lúc lại dịu êm bên bờ cát…. !. Tôi tin đủ để sống, đủ để mộng mơ, đủ để khát vọng và đủ để yêu…, hay đó chỉ là những gì tôi vẽ nên cho chính mình và tôi hạnh phúc những điều tôi có….
 

Tôi tin ở tình yêu, nhưng tôi không tin em lại còn nhớ đến tôi, dù bao lần tôi xin em một lời tạ lỗi và tôi từng nói với em :”Em à! Mình có duyên mà không có nợ…!”, “Bao năm rồi anh đã lạc mất em!” v.v.v. Tôi tin em không bao giờ giữ lại trong mình một chút gì là của kỷ niệm xưa. Và tôi biết dẫu trái tim em nay đã là gỗ đá, nhưng một hình ảnh hay một thước phim mà tôi và em tự quay trong rừng đại ngàn năm ấy, có hàng ngàn con bướm bay quanh…, thì bao giờ em cũng nghĩ đó là …tuyệt tác !. Những thước phim mà em từng cho tôi là người quá lãng mạn và tài giỏi, biết cách nhử được nhiều đàn bướm rừng về bay lượn, để hoang ca một khúc nhạc yêu….. Những điều ấy dẫu có đẹp, có nên thơ, nhưng tôi tin bây giờ em quên bẳng
Không những thế, tôi tin những thứ ấy bây giờ có khi em cho là rác rưởi, chẳng còn ý nghĩa với cuộc đời em. Tôi tin em đang sống thật lòng và yêu hết mình với những gì em có…..
Tôi từng tin một câu chuyện cổ tích về tình yêu, có hai người bất ngờ gặp nhau, khi họ đã học, ở “cùng xóm” với nhau nhưng ít biết về nhau, rồi cuộc sống có thời gian dài họ dạt trôi mỗi người mỗi ngả. Tôi cũng tin một điều như có thật là con người khi bắt đầu chào đời thì người yêu như đã được định sẵn đâu đây trên trái đất này. Tôi tin tình yêu là bất chợt như một ngày nào ấy, hai người đi ngang nhau, gặp lại nhau trong một quán café , rồi câu chuyện…. bắt đầu. Bắt đầu những tháng ngày nhớ thương quay quắc với nhau, bắt đầu khi mỗi sáng thức dậy kiểm tra điện thoại người ấy có nhắn lời chúc cho mình không, bắt đầu những chiều tàn, bầu trời lại dành riêng cho cùng ai một nỗi nhớ không tên. Và cũng bắt đầu khuya về lại lặng lẽ, ai cũng tìm nghe lại bài hát tình yêu ở quán café trong một buổi sớm mai tươi hồng chợt gặp. Dù có xa, ai cũng nghe một mình lặng lẽ nhưng cũng khiến cùng nhau hạnh phúc như ở bên nhau
Tôi từng tin ở ngay chính bản thân tôi, khi tôi yêu ai mà tình yêu không đáp lại, thì đó mới là ….chuyện lạ !?. Tôi tin ở trái tim không bao giờ biết nói dối, là cứ yêu thương ai hết mình đi thì tình yêu được đền đáp lại. Dù ở tuổi chớm yêu, nhưng tôi tin tình yêu không bắt đầu bằng sự tính toán, bắt đầu từ những rung động ngây ngô mà chình là sự bắt đầu bằng những tình cảm chân thành. Nhưng nếu cuộc tình nào dẫu có thể bắt đầu muộn hơn một tí, thì cũng chẳng có sao, nhưng ngược lại họ đã chín chắn hơn trong suy nghĩ và trong lúc yêu…..
Tôi tin trong tình yêu có nhiều dạng tưởng chừng là yêu. Yêu rồi đi “bắt cá hai tay” hay một “tay bắt hai con cá”. Tôi tin là có những giây phút ngoài chồng ngoài vợ, rồi người ta lại bảo nhau đừng trách chi cho những phút xao lòng. Nhưng tôi không tin ai có thể tha thứ cho điều phản bội, dù là một mẫu bút tích tâm thư nhỏ chỉ đủ để mồi lửa cho điếu thuốc lỡ tàn hơi……
Yêu! Yêu! Yêu!. Tình yêu là mãi mãi, có những cuộc tình sẽ kéo dài rất lâu, đủ để người ta yêu và sống cho đến bạc đầu, đủ để cứ mỗi phút giây trôi qua là người ta lại thấy nhớ một vòng tay, một cái ôm hôn, một ánh mắt, một nụ cười. Tôi muốn khi đã già, tôi và người tôi yêu cũng vậy, mãi mãi là sợ mất nhau. Tôi đã từng thấy nhiều cặp vợ chồng già suốt ngày cứ hủ hỉ bên nhau. Tôi tin rằng họ vẫn còn yêu mà còn hơn thế nữa, họ còn có thể thương hơn và yêu đằm thắm hơn, da diết hơn lúc họ còn rất trẻ. Bởi họ đã đi qua hết một chặng đường đời, đủ để nhìn nhau hạnh phúc không phải bằng vật chất cao sang, mà họ nhìn nhau bằng trái tim mà cả đời không phí vì đã yêu ……
Tôi tin ở mỗi con người đều có những điều không thể và có thể. Nếu không thể quên được quá khứ đã chôn vùi mình trong vũng lầy đau khổ thì chẳng có lý do gì phải chấp nhận thêm một lần yêu. Nếu có thể được, thì hãy quên đi như xóa vĩnh viễn một file trên máy tính, vì đó là cách để mình sống tốt hơn cho hôm nay và cả ngày mai….
TÔI TIN, TÔI SẼ CẢM ƠN TÌNH KHI AI ĐÓ CẢ ĐỜI CHIA TÔI!
Andi Nguyễn Ánh Nhật

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét