Gió cuốn đi tháng năm dài đằng đẵng
Tình vẫn còn mà người chẳng thấy đâu
Hận trời xanh vô tình nhắm mắt
Chẳng chịu nghe , chịu hỏi , chịu trông
Mặc giông tố cuốn đi tình yêu chân thực
Khiến ta cuồng si , khiến nàng đau khổ
Mang trên vai gánh nặng tương tư
Người anh hùng vương bởi nặng chữ tình
Nếu suốt đời bôn ba lặn lội
Mà vẫn không giữ nổi người tri kỉ , dung nhan
Thì dù cho có nắm cả giang sơn
Vẫn cảm thấy xót xa , ân hận
Muốn tỏ mặt anh tài
Lòng muốn khóc mắt cũng không rơi lệ
Rượu cạn rồi lại ngập nỗi nhớ thương
Điều khó nhất trên đời là làm một trang nam tử
Ý chí vững vàng mà tình cảm mênh mang...
(Tần Thủy Hoàng)
Hỏi thế gian tình ái là chi?
Mà đôi lứa thề nguyền sống chết
Nam Bắc hai đàng rồi ly biệt
Mưa dầm dãi nắng hai ngả quan san
Thiếp nhớ chàng muôn ngàn đau khổ
Thiếp nhớ chàng khốn khổ xiết bao
Giơ chàng đang ở nơi nao
Nhấp nhô mây núi nao nao cõi lòng!
(Lý Mạc Sầu)
Mộng bá vương ai người quyết định
Lẽ thịnh suy há chẳng có nguyên nhân
Sự đời vần vũ như mây gió
Đổi thời gian, đổi cả không gian
Tụ tán nhờ có duyên, ly hợp vốn do tình
Trả món nợ non sông trước mắt
Mặc đời sau thiên hạ luân bình...
(Tam quốc diễn nghĩa)
....Nữ nhi khẩu khí thật anh hào
Cuộc rượu anh thư đẹp biết bao
Khen ai đã chiếm con tim ấy
Đẹp tựa vầng trăng đẹp tựa sao...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét