Thứ Hai, 26 tháng 5, 2014

ĐỔI MỚI VĂN HỌC

CŨ NGƯỜI MỚI TA

Tuy là thể loại tương đối mới tại Việt Nam nhưng truyện cực ngắn đã có một lịch sử lâu đời. Với những tiêu chí nhất định, ta có thể xem những câu thoại đầu, những mẩu chuyện trong Kinh Phật, hoặc những mẩu chuyện trong Trang Tử - Nam Hoa Kinh là những truyện cực ngắn vô cùng ý nghĩa. Trên thế giới, ngoài tên thông dụng nhất là truyện cực ngắn hay truyện rất ngắn thì thể loại này còn có các tên khác như: truyện chớp, truyện mini, truyện bưu thiếp, truyện vội, truyện ngắn ngắn... Trong khi người Trung Quốc gọi là “vi hình tiểu thuyết” thì người Nhật gọi là “Sho-to sho-to” (phiên âm của short short story) và rất thịnh hành cho điện thoại di động.

Nhà văn Hoàng Long (bìa trái )và nhà văn Mai Sơn (bìa phải)
Ở nước ta, nếu không dùng danh từ truyện cực ngắn thì các tác giả và những nhà làm sách gọi ấn phẩm của mình là truyện mini, truyện rất ngắn, truyện ngắn ngắn... Dịch giả, nhà văn Hoàng Long chia sẻ: “Thể loại truyện cực ngắn mới bước đầu hình thành tại Việt Nam. Tôi hy vọng sẽ có hội thảo về thể loại này để người sáng tác và các nhà nghiên cứu có cơ hội gặp gỡ, trao đổi và thống nhất những vấn đề chung như tên gọi, cách sáng tác”. Anh cũng cho biết, tới đây, anh và nhà văn Mai Sơn sẽ cho ra mắt tạp chí điện tử “bonsai văn học”. Lấy ý tưởng cây bonsai là một “thiên nhiên thu nhỏ”, hai nhà văn này hy vọng tạp chí “bonsai văn học” sẽ là nhịp cầu gắn kết những người có chung niềm yêu thích các thể loại ngắn như truyện cực ngắn, đoản văn và thơ haiku.

HIỂU LẦM TAI HẠI

“Truyện cực ngắn dĩ nhiên phải ngắn, nhưng không phải cứ ngắn là truyện cực ngắn. Một truyện cực ngắn vào khoảng 500 đến 700 chữ nhưng nó phải diễn tả được tư tưởng của tác giả”, dịch giả, nhà văn Hoàng Long nhận định trong buổi tọa đàm gần đây. Nếu tác giả có cách nhìn, tư tưởng của riêng mình thì chỉ cần đọc vài ba truyện người ta có thể nhận ngay ra được là truyện của ai.

Trong các sách truyện cực ngắn hiện nay, rất ít người có được điều này. Cho nên nếu để những truyện cực ngắn cạnh nhau chúng ta rất khó biết được tác giả vì truyện nào cũng chỉ là những ý nghĩ vụn vặt, những cảm nghĩ rời rạc. Người ta đang nhập nhằng giữa truyện cực ngắn thật sự với những tản văn sơ sài, hay những tạp bút tâm sự không đầu không cuối. Hàng loạt các sách đơn giản chỉ là tập hợp những dòng trạng thái (status) trên trang mạng cá nhân, những tản văn vu vơ về nhịp điệu cuộc sống mỗi ngày trôi qua nhưng khi ra mắt độc giả lại được khoác lên trang bìa mỹ từ truyện cực ngắn. Điều này đã gây cho giới trẻ đến với văn chương hiện nay có nhiều sự ngộ nhận.



Đổi mới văn học và những câu hỏi khó…

* GS. Nguyễn Đình Chú


Tướng về hưu của Nguyễn Huy Thiệp được độc giả yêu thích

1. Đúng là chưa bao giờ trên đất nước ta, khát vọng đổi mới đất nước một cách toàn diện trên các phương diện từ năng lực tư duy, ý thức tư tưởng, cơ cấu kinh tế, thiết chế xã hội đến mô hình văn hóa, tình hình sáng tác văn học nghệ thuật… ở cấp độ vĩ mô cho đến cấp độ vi mô cả lý thuyết và hành động lại sôi động như hôm nay. Đó là điều rất đáng mừng cho đất nước nhưng thực tế thế nào là đổi mới cho đúng đắn, là chính đáng, là ích quốc lợi dân, lại hoàn toàn không đơn giản. Với riêng văn học, từ sáng tác cho đến lý luận phê bình nghiên cứu, vốn là lĩnh vực nhạy cảm nhất về tư tưởng, về quan niệm nhân sinh, về nhận thức cuộc sống, kể cả nhận thức tự thân văn học nghệ thuật, vốn chịu nhiều ảnh hưởng, chi phối của thế giới trong thời đại hội nhập sôi động và tràn lan này nên rất phong phú mà cũng rất phức tạp. Điều đó đã quá rõ.

2. Trước mắt, chỉ thấy một thực trạng chưa đâu ra đâu, xem ra là chẳng ai chịu ai. Ai nghĩ thế nào thì cứ thế mà nghĩ. Tôi nhận thấy như thế, không biết có đúng không? Nếu đúng thế thì cũng là điều dễ hiểu vì thời đại này khác trước nhiều lắm rồi một khi mà con người cá thể đã và đang nổi dậy như ngựa không cương. Một khi mà hệ quả tiêu cực của thời bao cấp đã đẩy con người đến tình trạng ăn theo nói leo là chính đã phải nhường chỗ dần cho tư duy cá thể, tư duy phản biện chân chính, tư duy đối thoại chân chính, nói chung là tư duy đổi mới chân chính, tư duy sáng tạo chân chính thì lại là điều không dễ có ngay được một sớm một chiểu. Trong tình hình hỗn mang, bá nhân bá ý như thế, đáng ra phải có một cách làm mà chưa thấy làm là nêu lên những vấn đề lớn đã được thời đại đặt ra cho văn học để cùng nhau thảo luận, tranh luận và đối thoại, phản biện để từng bước tạo đần được sự đồng thuận của số đông. Chứ hay gì cứ để ở trạng thái làm chẳng ra làm, làm theo kiểu đánh lẻ, chưa ra gì mà đã muốn mọi người theo mình như lối cũ trước đây thì có ích gì?


Bóng đè của Đỗ Hoàng Diệu gây nhiều tranh cãi
3. Từ sau 1975, trong hoàn cảnh giang sơn đã quy về một mối, Bắc Nam thống nhất một nhà, đất nước chăm lo đổi mới. Nghị quyết của Đại hội VI của Đảng Cộng sản Việt Nam đã nêu cao quyết tâm đổi mới đất nước một cách toàn diện trong đó có văn học nghệ thuật. Nhưng đã được gì và chưa được gì về đổi mới văn học? Đó là câu hỏi cần có lời đáp. Đúng là nhìn về đại cuộc thì nền văn học hiện nay của đất nước chưa có được một thành quả nào cho thật lớn lao. Nhưng không phải không có những gì đáng quý. Đó là những tác phẩm mang tính chất hiện thực phê phán bao gồm những tác phẩm đã được chấp nhận, kể cả một số tác phẩm đang bị coi là ngoài lề, tổng hợp lại bề thế hơn cả dòng văn học hiện thực phê phán giai đoạn 1932 – 1945, mặc dù chưa có một "Số đỏ” trên tư cách tác phẩm, một Vũ Trọng Phụng trên tư cách tác gia vốn thuộc quy luật bí hiểm khác - quy luật xuất hiện thiên tài văn chương. Chứ so với "Bước đường cùng” của Nguyễn Công Hoan, "Tắt đèn” của Ngô Tất Tố trên phương diện tư duy nghệ thuật, bút pháp và ngôn ngữ nghệ thuật thì không ít tác phẩm hiện thực phê phán thời nay đâu có thua, thậm chí còn hơn. Cùng với thành tựu của dòng văn học hiện thực phê phán, dù chưa được gọi là dòng đó, còn có những thành quả văn học có ý nghĩa đổi mới không nhỏ nhờ đã hướng vào cái Tôi cá thể một cách khá sâu sắc mà văn học trước đó thiên về con người cộng đồng hầu như bỏ quên. "Tướng về hưu” của Nguyễn Huy Thiệp là một ví dụ. "Thời xa vắng” của Lê Lựu cũng là vậy. Trong bài thơ "Vị Tướng già” của Anh Ngọc viết về Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng là cách nhìn người như thế. Đúng là Nguyễn Huy Thiệp, Lê Lựu, Anh Ngọc trong các tác phẩm này đã đổi mới văn học bằng sự nhận thức triết học về con người cá thể trong một con người mà văn học trước đó dường như chưa quan tâm gì mấy.

4. Đất nước bước vào thế kỷ 21 đã 14 năm mà tình hình văn học của nước nhà xem ra vẫn chưa có gì khởi sắc hơn. Trong khi đó, chủ yếu là với lớp người cầm bút trẻ, khát vọng đổi mới văn học cả trên hai phương diện sáng tác và lý thuyết, đặc biệt là lý thuyết, thì lại tỏ ra sôi động hơn trước nhiều mà nguyên nhân chính là công cuộc hội nhập thế giới của đất nước đã có nồng độ cao hơn hẳn. Do đó sự ảnh hưởng của ngoại lai đã tăng trưởng một cách rõ rệt và không kém phần phong phú nhưng cũng hỗn tạp. Trong sáng tác, nổi lên mạnh mẽ chưa từng có là vấn đề cái Tôi. Cái Tôi của tác giả. Nhiều nhà thơ trẻ tuyên bố Tôi phải là Tôi, Tôi phải tìm Tôi. Chỉ tiếc là chưa được nghe các bạn trẻ nói rõ cái Tôi là thế nào trong nhận thức của các bạn. Đặc biệt cái Tôi sinh học, cái Tôi sex đã được tung hê một cách khá trần truồng… Những thành tựu đổi mới như thế hẳn là có điều được chấp nhận, có điều chưa được chấp nhận… Trong văn xuôi có "Bóng đè” của Đỗ Hoàng Diệu cũng vậy. Không chỉ nhà văn Phạm Xuân Nguyên khen ngợi mà nhà văn lão thành Nguyên Ngọc còn cho rằng tác phẩm có giá trị lớn hơn cả vấn đề thân phận con người, trong khi không ít người coi đó là hiện tượng bệnh hoạn, đầu độc người đọc. Điều có thể nói là tình hình đổi mới trong sáng tác nhìn chung vẫn chưa có thành tựu gì đáng được số đông hoan nghênh.

5. Vì vậy, vẫn phải bắt đầu lại từ việc hiểu thế nào là đổi mới văn học? Rất cần các nhà lý luận và sáng tác đang hăm hở đổi mới văn học nước nhà hôm nay hãy trả lời những câu hỏi sau sao cho tới nơi tới chốn. Khi nói tới đổi mới thì cùng với yêu cầu phải biết đổi mới trên những phương diện nào thì có cần biết thêm sự đổi mới đó còn có liên quan gì tới cái cũ nữa không? Nếu còn liên quan thì liên quan thế nào? Nếu còn thì nó là gì trong phạm vi văn hóa, văn học Việt Nam ta? Trong khi đổi mới, vấn đề giữ gìn bản sắc dân tộc là như thế nào? Đây là chuyện đổi mới văn học trong thời hội nhập thế giới sôi động. Vậy bản lĩnh trong việc tiếp nhận ảnh hưởng thế giới là thế nào? Sự khác biệt giữa tiếp nhận ảnh hưởng thế giới một cách có bản lĩnh với sự a dua, học đòi một cách mù quáng là thế nào? Nói rằng phải đứng trên cơ sở hiểu biết sâu rộng truyền thống văn hóa dân tộc, kể cả truyền thống văn hóa học phương Đông để tạo cơ sở vững chắc cho sự đổi mới văn học hôm nay có đúng không? Có phải đất nước đang xây dựng một nền văn hóa tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc là điều không thể khác không? Đó có phải là những điều mà người cầm bút có lương tâm phải suy nghĩ và phải cố gắng góp phần thực hiện không?… Và trước hàng loạt nhiệm vụ cao cả đó, với bản thân bạn, người cầm bút phải thể hiện bản lĩnh như thế nào?

hà nội nhớ

Hà Nội nhớ!

Người đi rồi Hà Nội có buồn không?
Mà sao nắng nhạt hồng khi chiều xuống?
Câu yêu thương giờ không còn gắng gượng
Người đi rồi trong lặng lẽ, mắt ai cay...

Hà Nội ngày ấy không giống hôm nay
Dù vẫn còn đây cơn mưa rào tháng sáu
Dù vẫn còn đây một nụ cười nương náu
Hà Nội hôm nay độc bóng đợi bên hồ...

Hà Nội ngày xưa và nỗi nhớ bây giờ
Có ai đó chờ ai trong khắc khoải
Ngày tháng dần trôi về một miền hoang hoải
Một chữ chờ không ai biết, chẳng ai mong...

Hà Nội bây giờ vẫn cứ ngóng trông
Dù người đi trong lạnh lùng băng giá
Câu chia tay trong lặng im hóa đá
Hà Nội nay lặng lẽ đợi ai về...

Cứ mỗi đêm trò chuyện ánh trăng thề
Gió vi vu thì thầm bên cửa hát
Kể chuyện mây ham chơi nên đi lạc
Gió tìm về thơ thẩn với trăng...

Nghe đâu đây có ai đó nói rằng
Trăng mười sáu là ánh trăng đẹp nhất
Nhưng Hà Nội mang trong mình bóng nhật
Trăng mười bốn dang dở đẹp hơn nhiều...

Hà Nội còn đó những buổi chiều
Nghe hoàng hôn dần buông nơi phố vắng
Nghe đàn dơi dáo dác bay mỏi cánh
Ở xa xa ai đó gọi trăng lên...

Hà Nội lặng lẽ đứng bên thềm
Trăng ơi trăng, người xa ổn chứ?
Trăng gật đầu thả ánh vàng như mùa cũ
Có gửi lời đến ai đó để trăng đi

Hà Nội lắc đầu, trăng cứ như mọi khi
Bí mật dùm tôi đừng để ai biết được
Đã lâu rồi tôi không còn thầm ước
Chỉ mong người hạnh phúc để tôi vui...
***
Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH , những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!

HAI CHỊ EM

HAI CHỊ EM 

( Vương Trọng) 

Nín đi em , bố mẹ bận ra tòa 
Chị lên bảy dỗ em trai ba tuổi 
Thằng bé khóc bụng không quen chịu đói 
Hai bàn tay xé áo chị đòi cơm 

Bố mẹ đi , sáng sớm khác mọi hôm , 
Không nấu nướng và không hề trò chuyện 
Hai cái bóng , hai đầu ngỏ hẻm 
Cùng một đường sao chẳng thể chờ nhau? 

Biết lấy gì dỗ cho em nín đâu 
Ngoài hai tiếng ra tòa vừa nghe nói 
Chắc nó nghĩ như ra đồng ra bãi 
Sớm muộn chi bố mẹ cũng về 

Mẹ bế em âu yếm vuốt ve 
Bố xách nước khi mẹ vừa nấu bếp 
Nó sung sướng ra vào tíu tít 
Rồi quây quần, nồi cơm mở vung ra… 

Nó biết đâu bố mẹ nó ra tòa 
Đói mặt nhau đối mặt cùng pháp lý 
Chẳng phải chỗ năm xưa đi đăng ký 
Chẳng phải lời dịu ngọt tháng ngày qua, 

Có biết đâu bố mẹ bận ra tòa 
Là cầm cưa xẻ ngang tình đoàn tụ 
Đứa còn mẹ thì thôi , mất bố 
Hai chị em rồi sẽ mất nhau . 

_ nín đi em ..em khản giọng thét gào 
Chị mếu máo đầm đìa nước mắt 
Nhưng bố mẹ bên kia bờ chia cắt 
Phút giây thôi hãy nghe tiếng con mình ! 
(ST)

GIẤC MỘNG TÌNH

QUA BỜ LỖI  HẸN TÌM NHAU
Đêm về tìm dáng phố xa 
Phơi phong chi để là đà thế kia 
Dọn về thôi những vĩa hè
Trồng cây thấp lá lời thề bẻ đôi

Đa mang chi để nhớ người
Quay về phố cũ một thời dấu yêu
Lăn tròn chi để rong rêu
Đừng xơ xác lá để chiều lặng thinh

Gom về đi những tội tình
Đêm ngồi căm cụi một mình trắng canh
Dũa cho trơn đến ngọn ngành
Phím lên màu chữ tình trần với nhau

Một chút sầu, một chút đau
Bủa thêm phiền muộn vào sau môi mềm
Gác qua ký ức êm đềm
Lục tìm chút ngọt nỗi niềm lãng du

Vá manh tình cũ mơ hồ
Ngày xa xưa lắm bây giờ ở đâu
Níu thời gian để nguyện cầu
Phải chi, biết vậy, tai sao....thở dài !

Buồn lên con mắt trắng tay
Đong làm sao được cho đầy ước mong
Dối gian để ấm mùa đông
Bây giờ sang hạ ai cần dối gian

Đêm cũng tàn, mộng cũng tàn
Một đêm quét hết tro vàng được đâu
Về thôi buông phím thơ sầu
Giật mình cánh vạc vỗ bầu trời đêm

Xõa bờ tóc rối lên triền
Chiêm bao cho nắng vương thềm lý lơi
Cõi người ta, mộng rối bời
Ta đi tìm cõi riêng trời của ta !

Chị ơi ! gom nắng tháng ba
Đem sang tháng chạp để mà ủ men
Biết đâu còn nhớ tháng giêng
Ôm lưng trả nợ ưu phiền ... biết đâu !


Giấc mộng tình .

Ai năm tháng,  cùng ta say mộng ảo ?

Ai chờ ta , trong tà áo nhung hoa .?

Ai đứng đó , đưa mắt tình sắc sảo

Gọi hồn ta , về họp dưới trăng ngà .



Gío thoang thoảng , đưa mùi hương mời mọc .

Nắng lung linh , trải lụa khắp trần gian .

Dòng lệ chảy , báo người buồn đã mất

Hương bây đi, để lại sắc hoa tàn .



Rồi vật vờ trọng thời gian chuyển vận

Rồi bao la , như vũ trụ xoay vần

Ta cứ sống , để mà ôm hận

Riết khư tình , vùi dập tuổi xuân



Ta than khóc .

Khóc .

Khóc .

Tình .... Với gió



Ta mơ màng , như thực ... Thực như hư

Trong tháp vắng , ta lạnh lùng đứng ngó

Một tình yêu , đổ nát dưới đêm thu .

 Ngày vẫn còn xanh .



Nắng chỉ cạn những hồ ao nho nhỏ

Mưa chỉ trôi , những cát lở đất mềm

Họ đừng tưởng một vì sao rơi vỡ

Cả đất trời , vũ trụ sẽ tiêu tan


Họ có nhớ không , khi nắng trong , trời biếc

Trên cành dương chim thánh thót trao tình

Ta không thể chôn mình trong đáy huyệt

Khi bao người đang hát với bình minh



Thuyền viễn xứ , không ngừng trong giá lạnh

Mặt trời hồng không mọc giữa hang sâu

Tình ta lớn , nhưng lòng ai bé quá

Nên hững hờ , thương nhớ chẳng bền lâu


Mặt thật của em , tốt quá nhiều

Đừng lầm , đừng lẫn trước khi yêu

Mua thêm đau khổ hơn giá đắt

Bán đi hạnh phúc rẻ hơn bèo .


Nắng chỉ cạn , những hồ ao nho nhỏ

Mưa chỉ trôi, những cát lở , đất mềm

Kia biển lớn vẫn ngày đêm sóng vỗ

Đây núi cao vẫn đứng uy nghiêm .

 NGƯỜI CÓ VỀ ...... NỮA KHÔNG !?

Tình Ơi..! Có về nơi thành nội
Ru lại hồn thơ bỏ chân cầu
Vườn trăng lữ thứ sầu cô mộng
Sông khỏa trăng tàn tê tái đau..

Xuân về đâu.. xuân mãi về đâu
Bờ cô liêu tóc trắng mái đầu
Cố nhân tình mặc trăng với nước
Thăm thẳm áo chiều khóc ngàn sâu.

Xin một lần để nói với nhau
Nhịp cầu ngày xưa hai đầu dang dở
Nụ tầm xuân lập lòe thương nhớ
Hình hài cái thưở rất yêu em...

Tấm thảm tình ta đã giẫm lên..
Sao không cùng bay trong đêm hạ
Để bây giờ ươc mơ xa quá
Em ngồi nhặt mãi chút tàn rơi..

Mùa theo năm thu cũng đi rồi
Dáng thu chìm trong sương mờ ảo
Còn gì đâu mà nàng may áo
Ủ hão huyền một giấc mộng không tên..

Không còn nhau tội mảnh trăng nguyền
Đêm tàn vật vã llầu hoàng hạc
Khách dạ hồ quên câu thơ bạc
Bỏ lại đời kỹ nữ mà đi !

Người về đầu gió bước thấp cao
Lòng ta nghiêng theo ngày vời vợi
Ta si tình hay người nông nỗi
Đày đọa chi tan nát tình đầu

Người nói đi !.... nói gì với nhau ???
Một lần thề ước mấy lần đau
Sao đành bỏ lại mùa anh hỡi
Không tội tình em thật thế sao !

Thì thôi !!!.....
Thì thôi ! anh hãy cứ đi đi
Chỉ hồng đứt đoạn nhớ làm gì
Còn manh áo cũ em xin giữ
Đỡ lạnh lòng em buổi xuân thì
Mùa theo năm cũ theo năm cũ 
Tóc bạc người đi người đã đi 
Áo trinh nguyên thay màu áo cũ
Huyền không giọt nắng khóc xuân thì !
Đôi lời . Có buồn mới  có thơ và càng buồn nhiều càng day dứt tam trạng càng có thơ hay .  
Hà nội 07/03/14

  • THÔI ĐÃ THÔI RỒI MỘT CHÍNH XUÂN !
  • Hai mảnh đời ai chót buộc dây 
    Mà diệu vợi hai tâm hồn đồng điệu 
    Đêm Giáng sinh em mơ tìm nửa thiếu 
    Còn anh…nước mắt chẩy cho người… " 

    Hãy về đây son rỗi với đôi mươi 
    Em chải cho anh một bờ tóc rối 
    Giấc mơ trưa cùng em về nguồn cội ? 
    Lên đỉnh thăng trầm cùng hái trái hoang vu 

    Anh đi theo đoản khúc tự tình thu 
    Rắc đều trên nền xanh vùng mầu mỡ 
    Em có nghe chưa đất trời ngừng thở 
    Thả nghiêng nghiêng hơi ấm cánh môi hồng..!! 

    Em biết mùa thu thương lắm thinh không 
    Vũ khúc cô miên ngày tàn tháng lỡ 
    Một trái mơ non một đời mang nợ 
    Cứ để em qua lối gió địa đàng 

    Sao nỡ đùa một mảnh trái ngang 
    Người ơi có nghe mùa xuân trỗi lộc..! 
    Nén nhang tàn..xin em đừng có khóc 
    Nợ nần chi duyên kiếp một đời người.. 

    Từ độ bên nhà rụng trái mùng tơi 
    Là tím cả một khoảng trời của nhỏ 
    Đã hết thật rồi kể từ dạo đó 
    Cát Tường em chết nữa mảnh hương nguyền

Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2014

HỌP BÁO CỦA BỘ NGOẠI GIAO NGÀY 23/5/2014

Đúng 16h, ông Lê Hải Bình - Người phát ngôn Bộ Ngoại giao - bắt đầu chủ trì cuộc họp báo. Ông Lê Hải Bình nói, kể từ sau cuộc họp báo quốc tế đầu tiên ngày 7/5, sau khi Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép trên biển Việt Nam, Việt Nam đã dùng hết mọi biện pháp hòa bình để trao đổi, đấu tranh, yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan khỏi vùng biển chủ quyền của Việt Nam. Tuy nhiên, phía Trung Quốc không thiện chí, tiếp tục leo thang gây hấn, huy động cả tàu, máy bay quân sự đến vùng biển này. Trung Quốc còn xuyên tạc nhiều nội dung cho rằng Việt Nam chủ động gây hấn và tấn công Trung Quốc.
 
16h ngày 23/5, tại Bộ Ngoại giao diễn ra cuộc họp báo quốc tế thứ 3 kể từ khi Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 trái phép trên vùng biển của Việt Nam. Buổi họp báo “nóng” ngay từ những phút đầu tiên. Theo chương trình, tham dự buổi họp báo có Quyền Vụ trưởng Vụ Thông tin báo chí, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Hải Bình; Phó Chủ nhiệm UB Biên giới Quốc gia Trần Duy Hải; Tổng GĐ Tập đoàn Dầu khí Đỗ Văn Hậu; Phó Tư lệnh tham mưu trưởng Cảnh sát biển Ngô Ngọc Thu; Hàm Vụ trưởng Vụ Luật pháp quốc tế Bộ Ngoại giao Nguyễn Thị Thanh Hà.
 
Cán bộ Bộ Ngoại giao cho biết, cuộc họp báo lần này có sự tham dự của rất nhiều các đại sứ, đại diện ngoại giao đến từ Đại sứ quán các nước tại Hà Nội.
Chưa đến giờ họp báo chính thức, hội trường đã đông kín phóng viên báo chí trong nước cũng như các hãng thông tấn nước ngoài.
 
Đây là lần thứ 3 Việt Nam tổ chức họp báo quốc tế sau khi Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương-981 trái phép tại thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam.
  
Hai cuộc họp báo trước đó được tổ chức vào ngày 7/5 và 17/5.

Như Dân trí đã đưa, ngày 22/5, tàu Trung Quốc dàn hàng quanh giàn khoan trái phép, cố tình gây hấn để khiêu khích lực lượng Kiểm ngư Việt Nam đâm húc vào tàu của họ, để họ quay phim, chụp ảnh, nhằm vu oan cho lực lượng chấp pháp của ta, nhưng chúng ta vẫn kiên định đấu tranh hòa bình.
 
Phương Thảo - Nam Hằng
Cang nhuong nhin thi TQ cang lan luot. Chinh phu ta can co bien phap bao ve chu quyen lanh tho manh me hon nua, va ra han dung ngay nao do Trung Quoc phai rut gian khoan ve!!! Neu khong rut gian khoan dung thoi han thi can quyet doan va manh me hon nua. Viet nam oi! Hay cho the gioi cung nhu Trung Quoc biet rang Viet Nam khong phai de bat nat dau. To Quoc can, chung toi xin san sang!!! Toi yeu Viet Nam!!!
  Họp báo xong rồi, mong có định hướng giải quyết tiếp theo. Cho tôi hỏi xíu: trong trường hợp này nếu Trung Quốc vẫn không rút giàn khoan và tàu thì Việt Nam sẽ làm gì?... Rõ ràng Trung Quốc muốn cứ để sự việc này càng lâu thì... càng dễ hóa bùn, vậy Việt Nam mình tính bước tiếp theo ra sao, có kế sách gì để đối phó tiếp theo với Trung Quốc... Dư luận rất muốn được biết rõ ràng hơn...
 
 TIẾNG NÓI CÁC NHÀ BÁO, HỌC GIẢ

Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc trả lời báo chí
Tại buổi họp báo trong chuyến thăm và làm việc tại Philippines, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định Việt Nam nhất định không chấp nhận đánh đổi chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc. Ông đánh giá thế nào về thông điệp rất mạnh mẽ này?
Khi Bác Hồ viết lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến, câu mở đầu là: Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta đã nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng thì đối phương càng lấn tới. Có thể nói trong thời gian dài chúng ta rất trọng tình hòa hiếu, giữ được môi trường ổn định để phát triển.
Ý kiến của Thủ tướng ở Myanmar và lần này ở Manila (Philippines) phản ánh thay đổi nhịp độ diễn biến rất phức tạp ngoài biển Đông. Điều này một lần nữa nói rằng chúng ta luôn mong muốn hòa bình nhưng giới hạn của nó là hòa bình trong việc bảo vệ chủ quyền quốc gia.
Thủ tướng cũng nói rõ đây không phải là việc riêng quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc vì không gian biển Đông rất quan trọng đối với khu vực và cả thế giới. Trước hết là sự an toàn của giao thông đi lại trên biển. Đồng thời nếu chúng ta lùi một bước thì họ sẽ tiến thêm nhiều bước và chắc thế giới cũng phải lùi theo. Điều đó chúng ta muốn nói để cho mọi người biết rằng, chúng ta rất muốn hòa bình, chúng ta rất muốn nhân nhượng nhưng nhân nhượng phải có giới hạn của nó.
Vì thế tôi cho rằng phải nhìn phát biểu của Thủ tướng trong tiến trình những diễn biến ngoài biển Đông và rõ ràng tới thời điểm này Trung Quốc không hề nhân nhượng.
Trả lời báo chí, Thủ tướng cũng cho biết Chính phủ đang xem xét các phương án tự vệ khác nhau, trong đó bao gồm các hành động pháp lý phù hợp với luật pháp quốc tế?
Có lẽ tôi hết sức tán thành điều đó. Đi vào vấn đề cụ thể thì để các nhà chuyên môn, bởi việc đưa ra cơ quan pháp lý thì nó cũng đòi hỏi rất nhiều yếu tố về mặt kỹ thuật, kinh nghiệm, kiến thức luật pháp.
Điều chúng ta phải nói là đôi khi chân lý chưa chắc đã thuộc về người đúng. Do vậy, sự thận trọng là cần thiết!
Tôi rất tán thành việc đưa ra trước hết là để công khai, minh bạch. Còn kết quả phán xét của tòa án hay của một cơ quan trọng tài nào đó thì tùy thuộc vào tình hình thực tế. Nhưng đầu tiên chúng ta phải thể hiện tính minh bạch, chúng ta không e ngại sự minh bạch vì chúng ta có những lẽ phải.
Thủ tướng cũng nói Việt Nam kiên quyết bảo vệ chủ quyền nhưng sẽ không bao giờ dùng đến hành động quân sự trừ khi chúng ta buộc phải có hành động tự vệ?
Thủ tướng nói những vấn đề mà lịch sử đã chứng minh rất rõ, đó là chúng ta trải qua rất nhiều cuộc chiến tranh nhưng hầu như tất cả những cuộc chiến tranh ấy đều không phải do chúng ta khơi mào. Chúng ta chỉ giữ một nguyên lý là độc lập, thống nhất đất nước, bảo vệ chủ quyền của mình và tôn trọng các quốc gia khác.
Trên thực tế nhiều quốc gia sau cuộc chiến tranh chúng ta lại hòa giải được như với người Pháp, Mỹ… Còn chỉ có vấn đề với Trung Quốc dường như nó có hệ lụy của lịch sử.
Xin cảm ơn ông!
Bằng những hành động phi nhân, phi đạo vừa rồi trên sóng nước Biển Đông thì hình ảnh một đất nước Trung Quốc sẽ bị méo đi.
Nhà văn Chu Lai đã có những chia sẻ thẳng thắn về sự bành trướng của Trung Quốc hiện nay  trên biển Đông. “Trung Quốc vừa ăn cướp vừa la làng”
Trong lịch sử bang giao giữa các quốc gia trên thế giới, đúng là tôi chưa thấy một nước nào lại có thể cùn, liều, và thiếu tự trọng đến vô sỉ ‘vừa ăn cướp vừa la làng’ như quốc gia mang tên Trung Quốc này, tất nhiên là giới cầm quyền chứ không phải nhân dân.
Nhà văn Chu Lai
Nhà văn Chu Lai
Ngay từ cuộc xung đột biên giới phía Bắc năm 1979 do Trung Quốc khởi hấn, là người lính cầm bút theo sát bộ đội, tôi đã sững sờ khi được chứng kiến một buổi kết nạp đảng của họ. Giống  hoàn toàn buổi lễ kết nạp đảng của ta, cũng giơ nắm tay trái lên thế, cũng Quốc tế ca, chỉ khác tiếng nói và bài Đông Phương Hồng. Và tôi biết rằng ở họ, từ trong cắn cốt đã có cái gì phản trắc không ổn.
Để đến bây giờ thì không ổn thật. Họ đã hiện nguyên hình là một kẻ có hành vi ngông cuồng, lì lợm, bất chấp tất cả công lý, đạo lý và pháp lý về chủ quyền lãnh thổ của nước khác. Đã thế họ còn lớn giọng đến không tin nổi, nhưng không, biển ấy, nước ấy là của tôi, của lịch sử nước tôi, chúng tôi có quyền ra vào làm gì thì làm, thoải mái. Giàn khoan ư? Chuyện bình thường, chuyện vặt.
Thử hỏi có kẻ cướp nào xông vào nhà người ta rồi la lối đây là nhà tôi không?
Và cũng thử hỏi có quốc gia nào như Việt Nam, người láng giềng cậy to cậy khỏe bỗng một ngày mang đồ đạc, gậy gộc, tàu bè đến nằm chình ình ngay trong sân nhà mình rồi la hét, rồi phá quấy, đâm cái này, chọc cái kia. Nhưng mà vì đại cuộc, vì những điều xa xôi, ta vẫn cố giữ hòa khí, vẫn ngậm bồ hòn làm ngọt thay vì theo lệ thường xưa nay, một hành vi trắng trợn như thế ắt sẽ phải trả giá ngay.
Một sự nhún nhường đáng thán phục. Một năng lực ôn hòa chỉ có ở một  dân tộc có  nền văn hóa vượt trội.
Vậy mà, để biện minh cho hành động này, người lãnh đạo cao nhất của họ lại dám vỗ ngực khẳng định: ‘Không, người Trung Quốc chúng tôi không có gen xâm lược”. Vậy thì thử hỏi 20 ngày qua, người của các ngài làm đủ trò đủ vẻ trên vùng biển hiền hòa của Việt Nam thì là các ngài đang mang thứ gen gì? Và thử hỏi hàng ngàn năm qua, cả dân tộc Việt Nam phải luôn chiến đấu và chiến thắng vó ngựa xâm lăng của người Trung Hoa thì chúng tôi có gen xâm lược chăng? Một câu nói rất tùy tiện của một hệ tư duy rất bá quyền không thể chấp nhận được.
“Việt Nam không có gen phản bạn”
Dân tộc Việt Nam bao giờ cũng lấy hai chữ hòa hiếu làm đầu. Phải chăng đau thương lắm nên vị tha nhiều? Việt Nam chúng tôi đã vị tha, đã nín nhịn từng phút từng giây để mong Trung Quốc thấy hổ thẹn, thấy quá lố mà nghĩ lại và khi đã nghĩ lại rồi, đã rút giàn khoan về rồi thì chúng ta lại là bạn như bao lâu nay chúng ta vẫn là bạn.
Mà, nếu nói theo cách nói của vị nguyên thủ ấy thì, truyền thống người việt Nam chúng tôi không có gen phản bạn. Kể cả anh bạn đó đôi khi cũng trái gió trở trời. Bởi triết lý của tổ tiên chúng tôi là ‘Một điều nhịn chín điều lành’
Nhưng càng nhịn thì càng không lành khi các vị liên tục lấn tới, liên tục đe dọa, uy hiếp chúng tôi bằng đủ những trò tinh vi, hiểm ác nhất. Các vị muốn đưa chúng tôi vào bẫy, buộc chúng tôi phải phát khùng lên một khi không còn kiềm chế được để các vị lấy đó làm nguyên cớ mà mở cuộc xung đột mang màu sắc chiến tranh ư?
Cây muốn lặng mà gió chẳng đừng. Chúng tôi nhịn không phải vì chúng tôi hèn, chúng tôi sợ mà nhịn vì chúng tôi là một dân tộc biết điều. Nhưng thưa các ngài, một khi cái nhịn đó, cái biết điều cao thượng đó bị các ngài coi thường, xúc phạm, dồn đến chân tường thì câu trả lời của chúng tôi thuộc về nhân dân, thuộc về lịch sử mà hàng ngàn năm nay đã biết kiêu hãnh trả lời chắc các ngài còn nhớ.
Bởi người Việt Nam có thể bỏ qua được mọi điều nhưng nếu một ai, một thế lực nào dám động chạm đến bàn thờ ông bà, đến phẩm hạnh dân tộc thì người Việt Nam sẽ rất biết cách trả lời và trả lời có hiệu quả.
Trộm nghĩ, tất cả đều chưa muộn. Rút giàn khoan về lúc này là hợp lý. Cái giàn khoan khổng lồ ấy, xét đến cùng nó là một cái mụn ghẻ trong mối bang giao giữa hai nước. Mà đã là mụn ghẻ, thì một khi kẻ sinh ra nó không tự kéo nó đi thì người sở tại sẽ có cách kéo.
Khi đó, và ngay bây giờ, bằng sự xâm lược đến trơ tráo của mình, chính các ngài đã biến đất nước mình thành vết nhục của lịch sử, thành nỗi cô độc thảm hại trước cảm nhận của mọi quốc gia. Mà đã cô độc rồi thì các ngài biết chơi với ai trên hành tinh này.
Xin cám ơn những người bạn có lương tri trên khắp thế giới đã biết chia sẻ đúng lúc những cố gắng phi thường của Việt Nam và biết căm phẫn đúng độ trước những động thái ngày một leo thang của kẻ mang tham vọng làm sen đầm Biển Đông. Những người tử tế, lương thiện vẫn còn nhiều, rất nhiều. Việt Nam không đơn độc vì Việt Nam có chính nghĩa. Việt Nam không cực đoan dân tộc vì Việt Nam biết lấy đối thoại, lòng tin làm điểm tựa.
“Hình ảnh Trung Quốc sẽ bị méo đi”
Tới đây, Trung Quốc có thể giàu hơn, có thể thành siêu cường kinh tế số 1 của nhân loại nhưng bằng những hành động phi nhân, phi đạo vừa rồi trên sóng nước Biển Đông thì hình ảnh một đất nước Trung Quốc sẽ bị méo đi, hạ thấp xuống biết chừng nào. Cái giá đó ngàn năm không lấy lại được.
Và tôi, một người lính, một người cầm bút, tôi tán thành cách hành xử của đất nước tôi, của nhân dân tôi, trong thời gian nhạy cảm và không kém hiểm nghèo vừa qua, song nếu điều tồi tệ nhất xảy ra, chắc chắn tôi cũng có mặt cùng với những người lính, cùng với nhân dân tôi ở những điểm đòi hỏi chí quả cảm và lòng tự trọng nhất.
Nhân dân Việt Nam, dân tộc Việt Nam đã quá thấu hiểu cái giá vô cùng đắt phải trả cho một cuộc chiến nhưng không phải vì cái đắt đó mà  cúi đầu cho kẻ khác làm nhục. Điều đó còn đắt hơn. 90 triệu dân Việt chắc cùng đồng lòng như thế. Và cũng đã từng đồng lòng như thế trong lịch sử dựng nước và giữ nước vẻ vang, hiển hách./.
 

Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

HÀNH ĐỘNG VÀ LỜI NÓI

Những ngày qua, tinh thần yêu nước của dân tộc ta sục sôi hơn bao giờ hết. Từ những cụ già, cựu chiến binh mắt mờ tay run đến những em nhỏ còn đang cắp sách đến trường, từ phụ nữ chân yếu tay mềm cho đến cánh đàn ông vai dài sức rộng…, tất cả họ, đều một lòng một dạ thể hiện nhiệt huyết với non sông Đất Việt. Hàng ngàn người dân khắp ba miền đất nước xuống đường phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc, cộng đồng người Việt tại các nước cũng tuần hành trước Đại sứ quán Trung Quốc của đất nước họ đang sinh sống, để yêu cầu phía Trung Quốc dừng ngay hành động xâm lược của mình. Những bài thơ, khúc hát hướng về biển đảo luôn tràn ngập trên các diễn đàn, mạng xã hội. Cờ đỏ sao vàng phấp phới tung bay trên khắp thế giới.
Những hình ảnh cao đẹp và đáng quý ấy tràn ngập trên khắp các báo thế giới. Và họ dành cho Việt Nam một cái nhìn thân thiện và những lời khen ngợi như: “đây là hành động đáng quý” (theo New York Times)…
Nhưng lòng yêu nước và những hình ảnh cao đẹp ấy đã bị những kẻ xấu lợi dụng kích động thành bạo loạn, cướp phá, hôi của… khi hàng ngàn công nhân tổ chức đập phá các công ty có chữ Trung Quốc hoặc có người Trung Quốc làm quản lý trong khu công nghiệp VSIP1 và 2…


Nếu chiến tranh trên Biển Đông, ai sẽ thắng?

Một số sinh viên báo chí Trường Đại học VHNTQĐ hỏi tôi: “Nếu xảy ra chiến tranh trên Biển Đông, Việt Nam hay Trung Quốc sẽ thắng?”. Nhiều bạn hỏi trùng nội dung nên tôi trả lời chung ở đây luôn nhé.

Trước hết, cần khẳng định một chân lý rằng, Đảng, Nhà nước, Chính phủ ta kiên định lập trường trước sau như một, đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển đảo Tổ quốc bằng biện pháp hòa bình, không để xảy ra chiến tranh.

Tuy nhiên, trong tình huống cuối cùng, khi tất cả các nỗ lực phù hợp với Luật pháp Quốc tế trên cơ sở duy trì bền vững nền hòa bình, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ… của chúng ta không đạt được kết quả; Trung Quốc ngang ngược sử dụng vũ lực để tấn công thì chúng ta luôn sẵn sàng đáp trả bằng một cuộc chiến tự vệ để bảo vệ Tổ quốc.

Trong trường hợp này, chúng ta hoàn toàn tin tưởng chiến thắng sẽ thuộc về chúng ta. Trong mọi cuộc chiến tranh, để đảm bảo chiến thắng phải dựa trên 3 yếu tố chính: Con người, địa hình tác chiến và vũ khí trang bị.

Trước hết nói về nhân tố con người: TQ gây chiến, đi xâm lược nước khác thì bản chất của nó là một cuộc chiến phi nghĩa, sẽ bị toàn thể nhân loại lên án. Trong lịch sử từ cổ chí kim, hầu hết các cuộc chiến tranh xâm lược đều hứng chịu kết cục thất bại, nhất là khi kẻ thù chọn Việt Nam làm mục tiêu. Điều này đã được lịch sử khẳng định như một chân lý. Và nếu TQ lặp lại kịch bản năm 1979 trên Biển Đông, hậu quả của nó không nằm ngoài quy luật bất biến đó.

Vũ khí dù có hiện đại, tối tân đến mấy cũng là sản phẩm của con người. Vì thế, nó cũng sẽ bị chính con người chế ngự. Vấn đề này, con người Việt Nam rất giỏi. Lịch sử đã chứng minh qua các cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, kẻ thù luôn mạnh hơn ta gấp nhiều lần về tiềm lực quân sự, kinh tế, nhưng Việt Nam luôn biết lấy yếu thắng mạnh, lấy ít địch nhiều.

Khi chiến tranh nổ ra, cả dân tộc này là một khối thống nhất, không một thứ bom đạn nào có thể hủy diệt được tinh thần, ý chí, bản lĩnh và sức mạnh Việt Nam được hun đúc từ hàng ngàn năm. Bản thân những người lính Trung Quốc khi cầm súng ra trận, họ đều nhận thức rất rõ họ làm việc đó vì mệnh lệnh của nhà cầm quyền chứ trong tinh thần, suy nghĩ, họ không bao giờ muốn đi xâm lược nước khác.

Ở quê nhà, cha mẹ, họ hàng, người thân của mỗi người lính TQ cũng không bao giờ muốn con em mình tham gia vào một cuộc chiến xâm lược vô nhân đạo. Điều này phần nào đã được khẳng định khi trong mấy ngày qua, rất nhiều công dân TQ đã lên tiếng phản đối nhà nước họ, thậm chí có những người còn ví chính quyền TQ như là những kẻ hải tặc.

Vì vậy, binh lính Trung Quốc khi xung trận sẽ chỉ là một đội quân thiếu mục tiêu chiến đấu, tư tưởng dao động, bản lĩnh kém. Trong binh pháp, đông chưa hẳn đã mạnh. Và điều này sẽ đúng với quân đội TQ nếu họ gây chiến với VN. Như vậy, xét về yếu tố con người, Việt Nam hoàn toàn nắm lợi thế.

Thứ 2 là địa hình tác chiến: Đây là yếu tố cực kỳ quan trọng trong chiến tranh. TQ ở thế hoàn toàn bất lợi nếu giao chiến trên Biển Đông. Để thực hiện mưu đồ đánh chiếm, họ buộc phải cơ động lực lượng, phương tiện theo một hải trình dài hàng ngàn km và phải mất ít nhất 3-4 ngày.

Khi cơ động bằng đường biển, họ sẽ phơi hết “sườn” trong tầm tên lửa và pháo tầm xa của VN đặt ở các vị trí thuận lợi trong bờ. Khi tham chiến bằng không lực, hệ thống máy bay TQ buộc phải tiếp dầu trên không mới đủ nhiên liệu phục vụ tác chiến. Với điều kiện địa hình tác chiến như vậy, TQ sẽ cực kỳ khó khăn trong việc đảm bảo hậu cần và yếu tố bất ngờ.

Ngược lại, với tính chất là một cuộc chiến tự vệ để bảo vệ Tổ quốc, VN sẽ áp dụng chiến thuật phòng ngự phản công. Chúng ta có bờ biển dài, địa hình có nhiều núi cao ven biển, lại có nhiều đảo, cụm đảo tiền tiêu, rất phù hợp với việc bố trí hệ thống tên lửa phòng thủ đất đối hạm.

Toàn bộ đội hình TQ cả hải quân và không quân sẽ nằm trong tầm ngắm của chúng ta. Tóm lại, Việt Nam hoàn toàn có lợi thế về địa hình tác chiến.

Thứ 3 là vũ khí trang bị: Về số lượng, rõ ràng TQ áp đảo chúng ta cả về số lượng tàu chiến lẫn máy bay. Tuy nhiên, xét về độ “tinh” thì vũ khí TQ chưa chắc đã hơn VN. Về hải quân, TQ hiện có tàu sân bay Liêu Ninh, là thứ được cho là “khủng” nhất.

Tuy nhiên, sự hiện diện của Liêu Ninh trên biển có lẽ chỉ để “làm cảnh” là chủ yếu. Nó nhanh chóng bị biến thành “điêu linh” nếu khai hỏa, vì theo như các chuyên gia quân sự quốc tế nhận xét, Liêu Ninh hầu như không hề có bất cứ một hệ thống phòng thủ nào để có thể ngăn được tên lửa diệt hạm thông minh của đối phương.

Bên cạnh đó, máy bay sử dụng trên tàu Liêu Ninh chỉ là hạng tiêm kích trung bình, chưa phải là đối thủ của Su27 chứ chưa nói đến Su30MK2. Như vậy, với việc đưa vào sử dụng những biên đội Su30MK2, Không quân VN hoàn toàn có thể “làm gỏi” Liêu Ninh ngay sau loạt bắn đầu tiên.

Các loại tàu tấn công nhanh, tàu hộ vệ tên lửa của TQ cũng lộ nhiều “gót chân A-sin” mà trong tác chiến, rất khó để thoát khỏi tầm quét của ra-đa đối phương. Với hệ thống tên lửa đất đối hạm hiện nay, hệ thống tàu chiến của TQ sẽ nằm trong tầm bắn của VN.

Về không lực, các loại chiến đấu cơ do TQ sản xuất chưa có loại nào đủ tầm để có thể “chơi” với Su30MK2. Đó là chưa nói đến việc phải tiếp dầu trên không sẽ khiến không lực TQ tự đánh mất lợi thế về thời cơ. Kể cả những loại máy bay được cho là có khả năng “tàng hình” như J.20 (thực tế mới chỉ bay thử nghiệm), cũng không thể lọt qua được “mắt thần” ra đa tên lửa S.300 của VN.

Trong lúc đó, VN hiện đang có trong tay nhiều loại vũ khí tối tân hiện đại, số lượng không thể so với TQ nhưng rất “tinh”. Về không lực, bên cạnh hệ thống máy bay hiện đại Su30MK2 là thế hệ cận hiện đại như Su27, Su22, Mig21… đều có tính năng chiến đấu tốt.

Về phòng không, ngoài hàng “khủng” S.300, chúng ta đã cải tiến thành công nhiều loại tên lửa của Liên xô chế tạo trước đây, đủ sức biến tiêm kích đối phương thành “ngọn đuốc” giữa trời.

Về hải quân, chúng ta đang sở hữu những chiến hạm Lý Thái Tổ, Đinh Tiên Hoàng và hệ thống tàu tên lửa, tàu pháo có thể nhả đạn với tốc độ hàng trăm phát/phút với tầm bắn lên đến 120- 200km. Hệ thống tên lửa đất đối hạm có tầm bắn 300km trở lên, đủ để đưa hệ thống chiến hạm của TQ vào tầm “phủ sóng”. Ấy là chưa kể “sát thủ đại dương” Ki-lô.

Nếu xảy ra xung đột quân sự trên Biển Đông, vai trò của không quân chiếm đến 70%. Và như các bạn đã biết, về kinh nghiệm, kỹ năng tác chiến trên không thì không quân VN thuộc hạng giỏi nhất trên thế giới.

Trong chống Mỹ, chỉ với Mig17, Mig19 mà chúng ta đã đủ để biến pháo đài bay B.52 bất khả chiến bại của Mỹ thành thây ma, làm nên một “Điện Biên Phủ trên không” chấn động địa cầu. Những kinh nghiệm, bài học ấy đã được đúc kết thành nghệ thuật quân sự VN và đang được những phi công hôm nay kế thừa, phát huy xuất sắc. Các đợt diễn tập vừa qua, tỷ lệ bắn, ném bom của các phi công VN trúng mục tiêu đến hơn 90%.

Từ những phân tích trên đây, theo nhận định chủ quan của tôi, nếu xảy ra xung đột quân sự trên Biển Đông, chúng ta nắm đến 70% khả năng chiến thắng. 30% còn lại, một phần phụ thuộc đối phương, một phần phụ thuộc vào chính những thanh niên như các bạn.

Nếu Tổ quốc cần, các bạn có sẵn sàng lên đường, sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc như thế hệ cha anh chúng ta đã làm không? Nếu câu trả lời của các bạn là CÓ, thì các bạn đang nắm giữ 90% khả năng của cái 30% kia.

Hơn lúc nào hết, đây là lúc thế hệ trẻ VN thể hiện niềm tin, bản lĩnh, tình yêu Tổ quốc của mình một cách đúng đắn, mạnh mẽ với quyết tâm và sẵn sàng cao nhất. Các bạn cần đặt trọn niềm tin, sát cánh cùng Đảng, Chính phủ và Quân đội nhân dân Việt Nam.

Tuyệt đối không mơ hồ, ảo tưởng, mất cảnh giác, mắc mưu các phần tử cực đoan chính trị và các thế lực phản động, lợi dụng các vấn đề thời sự nóng bỏng của quốc gia, dân tộc để tuyên truyền bóp méo, xuyên tạc, bôi đen, phản dân, hại nước.

Chúng ta tin tưởng rằng với sự đồng thuận của toàn dân, bằng các biện pháp kiên quyết, khôn khéo, Đảng, Nhà nước, Chính phủ ta sẽ giải quyết hiệu quả các vấn đề phức tạp ở Biển Đông, giữ vững độc lập chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, buộc Trung Quốc phải rút vô điều kiện giàn khoan và phương tiện ra khỏi lãnh hải Việt Nam bằng giải pháp hòa bình.

NB Phan Tùng Sơn

Xem đầy đủ: http://vitalk.vn/threads/neu-chien-tranh-tren-bien-dong-ai-se-thang.1107559/#ixzz31lisN33L
Follow us: vitalkforum on Facebook

THƠ TÌNH- LAN CHI

THƠ TÌNH TẶNG NGƯỜI RA ĐI

Em ở đây mà sao anh không thấy
Cứ chạy hoài về bến mộng người ta
Chiều nay khói nhà mình không còn bay nữa
Bếp tàn hơi đốm lửa cũng tàn.

Cây thiếu nước cũng như tình thiếu lửa
Em kiên trì cũng đến độ thôi anh.
Thôi đành vậy tình riêng ta đành khép
Em ngậm ngùi dõi bước người đi

Người đi nhớ đừng vô tâm nữa
Để ai kia nước mắt kiếm tìm
Họ cũng vậy giống em lắm đó
Cũng biết đau và biêt nặng tình

Nếu nước mắt người đó rơi anh nên tự hỏi mình
Đã làm gì để người ta đau khổ
Để tình yêu lại nhận bão giông.
Có phải vì em còn thương nên hay nghĩ viển vông
Không nghĩ tới chính mình thảm hại
Là kẻ thua mà không tự biết mình?

Thôi đành khép lại những nhẫn nhịn hy sinh
Đã đến lúc chim dang đôi cánh
Tìm chân trời để được hát ca
Để ta không phải là cái bóng
Khóc thầm cho ngày cũ đã qua.

Những ngày em bên anh
Chưa hiểu hết tình anh nên nhận về đổ vỡ
Có điều chi xin đừng giữ trong lòng
Để vui vẻ sống bên người ấy
Như chưa bao giờ có một cuộc chia ly

Vĩnh biệt nhé một niềm thương ân ái
Thôi em về thắp lại lửa lòng
Cho nhen nhóm một mái nhà bình dị
Hai mái đầu sẽ chẳng có chia ly
Biết là đau nhưng em phải ra đi
Để thắp sáng cho một phần còn lại
Dẫu không nhau nhưng từng nặng ân tình.