Thứ Sáu, 28 tháng 4, 2017

Bất ngờ

Lâu không vào blog
Thấy hạnh phúc bất ngờ
Vẫn có người ghé đọc
Hỏi thăm mình ra sao.
Cảm ơn thời mở rộng
Mạng nét đã mở thông
Lòng người không biên giới
Đất trời là của chung.

Cá sấu NM

VŨ NHO NINH BÌNH: Bàn tròn về chùm thơ Hồng Thanh Quang

VŨ NHO NINH BÌNH: Bàn tròn về chùm thơ Hồng Thanh Quang: Bàn tròn về chùm thơ Hồng Thanh Quang Tôi nhận được các bài viết của nhà thơ Nguyễn Khôi, TS Nguyễn Ngọc Kiên và nhà biên khảo Lại Qu...

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016

CHIỀU NGHIÊNG, DẠO BỘ


                                                    ĐƯỜNG VĂN

Mịt mùng mưa giăng, chiều nghiêng giang bắc,
Sấu đá quất đuôi, kỳ lân trợn mắt;
Bệch bạc vành tai, sông Nhĩ thở dài!
Hiu hiu đò nhỏ, cắm sào chờ ai?!...

Miên man đê quai, thẫn thờ dạo bộ,
Ngăn gã Tiểu đường âm thầm gây khó.
Đen ngòm sông Nhuệ ngùn ngụt phì hơi,
Trơ đáy, ngược trào, lào phào tăm sôi!

Sông chết bởi người! Người chết bởi tham!
Bất chấp, vụ lợi! Bức tử môi trường.
Ngắc ngoải dòng thương, xót xa Đào* nhớ!
Rác thải lềnh bềnh, ùn ứ, phình, chương!

Lên quận, lên phường, lao xao phố, thị,
Tình tình, lý lý, lỳ cạn theo dòng!
Ơi Tháp Hàm Long, đêm đêm lấp lánh!
Cứu độ chúng sinh, Bồ tát đau lòng!

Dăm cơn mưa bụi, nhằm nhò chi đây?!
Hạn hán cháy đồng, mùa tới trắng tay!
Mỗi bước chiều buông, liêu xiêu gió tạt,
Trưa mai Thánh kỵ*, lạy Ngài!... cầu may!
------------

• Đào: Đoạn sông đầu nguồn nối sông Hồng với sông Nhuệ (Bắc Từ Liêm), còn gọi là sông Đào (nhân tạo, 1924); 
* Kỵ nhật Đức Thánh Bà Công chúa Bạch Tịnh Cung, phu nhân của Đức Thánh Ông Lý Ông Trọng vào ngày 2/2Âm lịch. 
Trèm, 8-10/3/2016. ĐV

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

EM ỔN MÀ- NHƯNG CÓ ỔN THẬT KHÔNG

Chúng ta tự động tiết chế cảm xúc của mình lại bằng cách chỉ nói ra câu "Em ổn mà", nhưng rắc rối lại nằm ở chỗ chúng ta cứ che giấu cảm xúc của mình. Bạn có biết việc cứ nói mãi câu "Em ổn mà" sẽ gây ra sự ngộ nhận của người đàn ông, đây là lúc bạn phải từ bỏ việc này. Bạn nên bắt đầu thể hiện cho người đàn ông biết bạn đang cảm thấy thế nào chứ không nên giấu nó đi.
Dưới đây là 5 lý do tại sao phụ nữ không nên nói câu "Em ổn mà" thêm một lần nào nữa.

1. Bởi vì việc cảm thấy thất vọng về một điều gì đó là hoàn toàn bình thường

Hết sức bình thường khi bạn cảm thấy không hài lòng, không thoải mái về một người hay một việc nào đó. Không ai có thể vui vẻ mọi lúc mọi nơi, nếu thật sự có điều đó thì nó mới chính là điều đáng lo ngại. Vì cuộc sống luôn có nhiều yếu tố, bạn không thể lúc nào cũng gặp suôn sẻ và hạnh phúc, mà nó sẽ có rất nhiều chuỗi cảm xúc khác nhau, và chính điều đó mới tạo nên một cuộc sống nhiều sắc màu.

2. Việc nhạy cảm không khiến bạn trở nên điên rồ hơn

Việc thể hiện cảm xúc ra ngoài không phải là dấu hiệu tâm lý của những người quá nhạy cảm, mà đó là biểu hiện hoàn toàn bình thường của một con người. Bản năng tự nhiên của con người là ngoài việc vui mừng, hạnh phúc ra, họ cũng biết đau, biết khóc…
Chính những điều này giúp cho bạn biết là bạn vẫn đang sống bởi vì bạn có cảm xúc.

em on ma
Bản năng tự nhiên của con người là ngoài việc vui mừng, hạnh phúc ra, họ cũng biết đau, biết khóc…

3. Khi bạn cảm thấy điều đó không có vấn đề, không có nghĩa người khác cũng thấy thế
Đừng bao giờ tự áp đặt suy nghĩ của bản thân lên người khác, khi bạn không cảm thấy việc đó không có gì quan trọng, không đồng nghĩa mọi người cũng thấy nó đơn giản như vậy. Nếu bạn cho nó là điều tồi tệ thì tại sao bạn phải che giấu với người bạn đời của mình? Trong khi họ chính là một phần trong cuộc sống của bạn, nếu có điều gì khiến bạn thất vọng hay buồn bã thì họ hoàn toàn có quyền biết được những nỗi lo của bạn và xoa dịu đi vết thương cho bạn.

4. Bạn đang cố gắng trì hoãn một sự việc chắc chắn sẽ xảy ra

Chúng ta đều biết được “Em ổn mà” cũng chỉ là một câu nói để che giấu đi mọi việc mà thôi. Không có người phụ nữ nào có thể dùng ba chữ này để xoa dịu đi nỗi đau của mình mặc dù họ rất thích nói ra. Sự thật mà họ cố che giấu đi sớm muộn cũng được người bạn đời tìm hiểu ra, lúc này cái vỏ bọc “Em ổn mà” đã không còn cần thiết nữa.
Tại sao bạn không nói điều này ra ngay từ đầu? Phải chăng bạn đang chờ người ấy cố hiểu và biết được cảm giác mà bạn đang trải qua hay không? Hãy bỏ qua cách che giấu này và với người ấy một cách chân thành, mọi vấn đề sẽ được giải quyết một cách nhanh chóng thôi.

5. Cố tỏ ra là mình không quan tâm

Việc này cũng không giúp cho sự việc được kết thúc, và nó cũng không thể tự mất đi. Việc cố tỏ ra bình thản trước một sự việc thì ngay cả người xuất sắc nhất thế giới cũng khó mà diễn đạt như thể họ đang hạnh phúc thật sự. Cố gắng tỏ ra mình không thất vọng, không đau khổ là cách nhanh nhất giúp cho nỗi đau của bạn càng thêm sâu mà thôi. Cứ giả vờ như bạn không quan tâm đến điều đó chỉ càng chứng minh bạn chưa trưởng thành và vai diễn mà bạn đang diễn quá tồi tệ.

NGUYỄN PHONG VIỆT

Văn chương hạ giới rẻ như bèo" - đó là câu cửa miệng của cánh nhà văn, nhà thơ trong lúc trà dư tửu hậu, hay cũng là tiếng thở dài của giới văn sĩ nước nhà. Đúng thế thật, cái nghiệp văn chương thường đi với một chữ "nghèo", có anh nhà văn một năm xuất bản mấy cuốn văn, mấy tập thơ, mấy cuốn bút phiếm mà nhuận bút nhận về cũng chẳng đủ cho đôi ba bữa lẩu sang với bạn bè.
Các nhà văn, nhà thơ lão thành, có văn thơ in trong sách giáo khoa, trẻ con nhắm mắt cũng thuộc nằm lòng nào mấy cụ có tiền. Âu có cũng chỉ dựa vào con cháu, hay cũng xoay xở đôi ba cái nghề kiếm tiền nuôi nghiệp văn chương. Cái nghiệp thơ văn nó cao sang thì cao sang thật, nhưng cao sang cũng chẳng đánh đổi được một chữ "tiền". Cơm áo đâu có đùa với khách thơ.
Ấy thế mà dạo gần đây, trong giới văn chương, giới nhà báo lại đang rỉ tai nhau về một tập thơ mới của tác giả Nguyễn Phong Việt, tập thơ nghe nói có nhuận bút lên đến vài trăm triệu đồng.

Bìa tập thơ của Nguyễn Phong Việt
Con số vài trăm triệu hay thậm chí cả tỉ đồng chẳng đáng nói với giới kinh doanh, họ sẵn sàng gác chân lên ghế đẩu, cười nhạo anh nhà báo làm thơ, bán mặt cho bút giấy, cả năm cả tháng mới sản xuất được có vài trăm triệu đồng. Thật chẳng bõ công. Nhưng con số đó lại là "quả bom tấn" đối với giới văn chương, đủ khiến mấy anh đồ dở nản nghiệp cầm bút vo ve làm thơ trở lại, mong có ngày "lên hương" như anh nhà thơ nhà báo này. Nhưng thực hư con số nhuận bút khủng này như thế nào chưa ai có thể kiểm chứng được.
Còn nhớ, cách đây chỉ mấy tháng, độc giả yêu thơ xôn xao bởi tập thơ đầu tay của một cô gái trẻ. Thơ của cô rất nổi tiếng trong cộng đồng mạng. Các bạn trẻ đọc thơ của cô rồi khóc. Các bà, các mẹ đọc thơ cô cũng khóc. Họ chia sẻ thơ của cô, đăng những bài thơ của cô lên facebook, những diễn đàn, trang mạng cũng đăng thơ của cô, còn tác giả lập tức được xưng tụng thành "hiện tượng thơ trẻ". Một đơn vị xuất bản có tiếng đã tìm đến và đặt vấn đề in thơ của cô thành sách. Họ tổ chức cho cô hẳn một buổi ra mắt sách hoành tráng với sự góp mặt của đông đảo phóng viên, các nhà phê bình danh tiếng, cùng rất nhiều buổi ký tặng sách từ Bắc chí Nam. Thế nhưng nghe đâu nhuận bút của cô cũng chỉ là một con số cơ bản trong mặt bằng chung của thị trường xuất bản bé nhỏ của Việt Nam.
Năm ngoái, trên thị trường xuất hiện một tác phẩm lừng danh của nước ngoài, do một tác giả tên tuổi đã có hàng loạt đầu sách bán chạy trên thế giới chắp bút. Ngay từ khi được chào bán về nước ta, cuốn sách đã gây nên một cuộc chiến tranh đoạt bản quyền dữ dội giữa các đơn vị xuất bản. Các đơn vị thừa hiểu độ ăn khách của tác phẩm và họ sẵn sàng chịu chi khi biết danh tiếng của nó sẽ giúp họ hoàn vốn và lãi đậm chỉ trong một sớm một chiều. Bên giữ bản quyền ra sức thách giá, các đơn vị xuất bản say máu đấu giá. Đơn vị "trúng thầu" tác phẩm lừng danh ấy nhờ đưa mức giá lên tới cả chục nghìn đô la. Đó là con số cao và nó hoàn toàn tương xứng với tầm vóc của tác phẩm đó. Thế nhưng đặt một tác phẩm đồ sộ theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng đó cùng con số chục ngàn đô với một tập thơ mỏng dính như tập thơ của Nguyễn Phong Việt cùng vài trăm triệu đồng bên cạnh cũng chẳng phải là một chín một mười? Vậy, sao có thể nói văn chương ở Việt Nam là rẻ rúng cho được?
Điên rồ. Đó là hai từ gần đây giới báo chí cũng như dân văn chương hay thốt ra nhất khi bàn về tập thơ "dát vàng" của Nguyễn Phong Việt. Họ cũng tò mò xem trong thời buổi các giá trị dần bị bão hòa như hiện nay, văn thơ ngày càng bị xem nhẹ, có gì trong Sinh ra để cô đơn (tên tập thơ) khiến tập thơ này được đầu tư kinh khủng đến như vậy? Hay suy cho cùng đó cũng chỉ là trò chơi ngông của đơn vị xuất bản nọ, theo như lời nói của giới xuất bản khi bàn luận về vấn đề này?
Tuy nhiên, khoan chưa bàn đến giá trị đích thực của tập thơ này, chỉ biết rằng nếu mức giá vài trăm triệu đồng đơn vị xuất bản nọ bạo tay chi bản quyền cho nó là có thật thì cũng đủ khiến giới văn sĩ trong nước có chút hi vọng vào một tương lai sáng sủa hơn cho nghề viết. Đại đa số chúng ta, những độc giả chưa bị chuyện "hậu trường" đằng sau những tờ tiền bản quyền làm nhạt đi tình yêu với văn thơ cũng có thể lấy đó làm điều vui, bởi số tiền đó chứng tỏ rằng văn chương không hề rẻ rúng.
Có người viết văn, làm thơ hay ắt có kẻ trả tiền, và người cấm bút vẫn có thể làm giàu được cho bản thân nhờ chính những dòng thơ, con chữ của mình. Và điều đó chắc chắn sẽ khiến thơ văn nước nhà ngày một khởi sắc, thôi thì cứ hi vọng như vậy!

TIẾNG CƯỜI TRONG BÓNG TỐI



Bìa sách "Tiếng cười trong bóng tối" do NXB Văn học và Nhã Nam phát hành.
Ngoại tình vốn là câu chuyện đầy rẫy trong đời thường, và là đề tài quen thuộc trong văn chương. Nhưng Tiếng cười trong bóng tối đã kể một câu chuyện ngoại tình với tất cả chiều sâu nội tâm phức tạp, đầy màu sắc trong diễn biến được xem là phổ biến đến tẻ nhạt. Bằng cách sử dụng ngôn ngữ bậc thầy, tác giả đẩy giác quan người đọc đến cấp độ nhạy cảm nhất, đưa tới một trải nghiệm về nỗi thống khổ hài hước của con người.
Nếu như Lolita được tác giả Vladimir Nabokov dịch từ tiếng Anh sang tiếng Nga, thì Tiếng cười trong bóng tối lại được dịch từ tiếng Nga sang tiếng Anh. Trong quá trình chuyển ngữ, tác giả Nabokov đã nảy sinh ra nhiều tình tiết mới cho tác phẩm, và ông đã viết lại thành một Tiếng cười trong bóng tối hoàn toàn mới bằng tiếng Anh. Năm 1999, tác phẩm đã được dịch giả Nguyễn Thị Kim Hiền chuyển ngữ sang tiếng Việt. Bản tiếng Việt phát hành ngày 3/12 năm nay do Đặng Xuân Thảo dịch từ tiếng Anh, theo đúng yêu cầu của gia đình tác giả Nabokov.
Vladimir Vladimirovich Nabokov (22/4/1899 - 2/7/1977), người Mỹ gốc Nga, là nhà văn, nhà thơ lừng danh, ngoài ra ông còn là dịch giả, nhà phê bình văn học. Ông là tác giả nhiều tiểu thuyết, tập truyện ngắn, tập thơ. Trong đó Lolita (1955) là tiểu thuyết quan trọng nhất, đem lại danh tiếng lớn cho ông. Cùng những tác phẩm khác như Pale fire (1962), Ada (1969), Lolita xác lập vị trí cho cha đẻ của nó như một trong những tiểu thuyết gia lớn nhất thế kỷ hai mươi, có ảnh hưởng sâu sắc đến nhiều nhà văn các thế hệ sau. Đặc trưng tác phẩm của Nabokov là kỹ thuật văn chương tinh xảo, trò chơi chữ thông minh, sự phân tích sâu sắc trạng thái cảm xúc của con người, kết hợp với cốt truyện bất ngờ, phức tạp.