Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

Tăng học phí

Thầy Lê Quốc Hạnh.
Ông Lê Quốc Hạnh, nguyên Trưởng khoa tiếng Anh, Phó trưởng phòng Đào tạo Trường ĐH Ngoại ngữ Thanh Xuân, Hà Nội:
"Chất lượng ảo, nỗi khổ thật"
- Theo ông, khả năng thu chi có bức xúc đến mức phải tăng học phí?
- Quan điểm của tôi là không đồng ý với việc tăng học thí. Học phí của một quốc gia là vấn đề xã hội. Chủ trương của chúng ta đang quyết tâm xã hội hóa phổ cập giáo dục, vậy theo tôi định hướng giáo dục thế nào sẽ quyết định mức học phí như thế ấy.
- Việc tăng học phí được giải thích rằng không làm mất hết hy vọng của sinh viên vì học bổng sẽ được tăng lên gấp ba lần ?
- Thực ra đây chỉ là một kiểu trấn an tinh thần phụ huynh, học sinh. Theo tôi chỉ là "bình mới rượu cũ". Nếu tăng học bổng, tất nhiên phải yêu cầu kinh phí cao hơn nên số lượng học sinh được nhận học bổng sẽ giảm xuống. Nếu trước đây mỗi lớp có 10 người với số tiền học bổng khoảng 1,2 triệu đồng. Giờ tăng lên 600 nghìn đồng/tháng, thì chỉ có 2 sinh viên đủ tiêu chuẩn nhận học bổng. Như vậy, ngân quỹ chi cho học bổng vẫn giữ nguyên mà không hề tăng lên.
- Vậy thực chất của vấn đề tăng học phí theo đề án này là gì?
- Chúng ta không nên xem tiền là tất cả. Hãy nghĩ đến những người nghèo, đến những người đang "bán mặt cho đất bán lưng cho trời" hàng ngày để nuôi con đi học. Trong số họ chắc có làm ruộng đầu tắt mặt tối cũng không đủ 900 nghìn đồng để đóng học cho con mỗi tháng. Anh có thể vẽ ra chất lượng trên trời để tăng học phí nhưng chất lượng là cái rất ảo, còn nỗi vất vả của người dân là có thực và quá lớn, quá nặng nề.
Không thể có chính sách chung về học phí
- Việc tăng học phí đồng loạt theo cách cào bằng như vậy liệu có công bằng đối với một số trường không, thưa ông?
- Chúng ta đang "kêu" hiện giáo dục nước nhà sao mà nhiều loại trường; nhiều kiểu chất lượng đến thế? Có những trường chỉ "ăn theo"cái tên "Đại học" mà chất lượng thì rơi tõm tận đâu đâu, rồi cứ thế ung dung tăng học phí là không công bằng. Theo tôi, không thể có chính sách chung về học phí. Người ta thường bảo "tiền nào của nấy", vậy không thể có chính sách "cùng một giá" như vậy được. Bộ phải xác định được chất lượng từng trường, trường nào có chất lượng đào tạo tốt nhưng không tự chủ được kinh tế và không thể đáp ứng được cho việc giảng dạy thì nên cho họ tăng học phí. Còn những trường đến giáo viên cơ sở còn chưa đủ, thậm chí kỳ tuyển sinh vừa qua chỉ đạt chỉ tiêu 48-70% thì không nên đánh đồng như nhau.
Thạc sĩ Huỳnh Văn Kiệt, giảng viên Trường CĐ Lương thực thực phẩm Đà Nẵng:
"Nhiều em sẽ phải bỏ học vì học phí mới"
Trường tôi có khoảng 80% SV con nông dân, vùng sâu vùng xa, đối tượng khó khăn. Tăng học phí như đề án mới sẽ ảnh hưởng lớn đến việc nhập học của các em. Tôi đã từng biết có trường hợp một SV khi nhập học nhưng bố mẹ không có một đồng nào cho em mang theo. Ngoài giờ học, em phải bán cà-phê, làm phụ hồ, làm lao công... nhưng vẫn không đủ sống. Mỗi ngày em chỉ dám ăn hai gói mì tôm.
Đây không phải là trường hợp cá biệt, bởi riêng với miền trung, thu nhập của nhiều gia đình còn quá thấp, công việc chủ yếu là sản xuất nông nghiệp nên khó khăn chất chồng khó khăn. Gia đình các em phải cày cuốc cật lực trên khoảng 1,2 ha lúa/vụ mới "chạy" đủ khoảng 2 triệu đồng đóng học phí 2 tháng cho mỗi SV, đấy là chưa kể thiên tai hay mất mùa. Nếu gia đình có hai con học ĐH, chắc trâu bò lợn gà sẽ ra đi hết vẫn không bảo đảm cho con em mình hoàn thành khóa học.
"Nói tăng học phí để tăng chất lượng đào lạo là không thể"
Tôi nghĩ chất lượng đào tạo phụ thuộc chất lượng giáo viên. Chấn hưng giáo dục trước hết phải chấn hưng đội ngũ giáo viên. Nếu chất lượng giáo viên cũ kỹ thậm chí có người 10 năm nay vẫn sử dụng một giáo trình không thay đổi, có người có học hàm, học vị nhưng không biết gì về tiếng Anh, vi tính thì tăng học phí đến đâu cũng khó tăng chất lượng giáo dục.
"Tăng học bổng sẽ xảy ra tình trạng chạy điểm"
Không chỉ có vậy, việc tăng học bổng từ 400- 600 nghìn đồng/tháng như dự kiến có khả thi không nếu các em ra trường mức lương cũng chỉ tương đương như vậy? Ở đây sẽ xảy ra tình trạng "chạy" điểm để có học bổng. Một lần nữa điểm chác, thành tích lại được đặt lên trên chất lượng.
GS Văn Như Cương, Hiệu trưởng Trường THPT Dân lập Lương Thế Vinh, Hà Nội:
"Tăng học phí là để... bù lỗ"
 
Chưa tăng học phí, học sinh đi học đã vất vả, nếu tăng với mức cao ngất ngưởng như vậy sẽ rất gay vì không biết con em lấy gì để đi học. Riêng các thành phố lớn, nếu tăng học phí mà giảm các khoản thu trái tuyến như chạy trường điểm, tiền hảo tâm, tiền ngoại giao... thì vẫn rất rẻ bởi các khoản này cao hơn học phí nhiều lần. Còn ở các nơi khác, tăng học phí sẽ rất căng. Đứng về một quan điểm nào đó, thu học phí là cần thiết, thế nhưng theo tôi cần có chính sách học phí cụ thể cho từng vùng, miền. Người giàu đóng bù cho người nghèo, thành phố đóng bù cho nông thôn. Tôi nghi ngờ việc tăng học phí để tăng chất lượng giáo dục. Chẳng lẽ nếu học phí thấp thì giáo viên dạy uể oải hơn? Theo tôi được biết chỉ có trường dân lập tăng học phí giáo viên mới tăng lương. Còn trường công lập tăng học phí là để bù lỗ cho ngân sách nhà nước chứ không phải để cải thiện đời sống giáo viên. Vì thế nói tăng học phí để tăng chất lượng là không thuyết phục.
(Theo Gia đình và xã hội)

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

MẸ CHÒNG ĐẾN THĂM NHÀ- TRẦN THẤT





MẸ CHỒNG ĐẾN CHƠI NHÀ
***
"- Anh có tin được không? Mẹ sắp tới ở nhà chúng ta, một tháng liền.
- Mẹ anh hay mẹ em? – Chồng cô hỏi, rõ ràng cũng sốc với cái tin đó, dù là mẹ ai đi nữa.
- Mẹ anh."
***
Mẹ chồng cô gọi điện cho cô trong lúc cô đang tập một vài động tác thể dục ở trong phòng khách. Hôm nay chủ nhật, cô dậy khá muộn. Lúc này đã mười một giờ, giờ mà nhiều nhà chắc ăn trưa rồi ấy chứ. Tiếng chuông điện thoại reo lên cáu kỉnh trong lúc cô đang cúi xuống tập động tác bụng, cố gắng gập người thật sâu để hai tay chạm xuống đất.
- Anh, nghe điện thoại. – Cô vẫn không đổi tư thế, hét lớn bằng cái giọng khiến cho người chết ở trong mộ cũng phải bò ra. Thế mà nó không xi-nhê gì với đức ông chồng quý hóa của cô. Tiếng chuông vẫn đang hối thúc vẻ sốt ruột.
- Điện thoại. – Cô lại hét lên, nhưng lần này đã đứng thẳng người dậy. Vài giây trôi qua, không có dấu hiệu nào chứng tỏ có cử động của con người tiến về cái giá để điện thoại. Cô đành bỏ dở bài tập và điên tiết đi về chỗ tiếng chuông đang kêu lanh lảnh. Chết tiệt ai gọi vào ngày chủ nhật. Cô lẩm bẩm trong khi với tay lấy cái ống nghe.
- Sao gọi mãi không đứa nào bắt máy?
Một giọng nói chậm rãi uy quyền, nhưng cũng đầy gắt gỏng vang lên ngay sát tai cô, làm tim cô muốn rụng ra ngoài. Đó là mẹ chồng cô.
- Con chào mẹ. – Cô mỉm cười với mẹ chồng, trong bụng hơi hối hận vì đã nói "chết tiệt" trước khi bốc máy. Nhưng hẳn nhiên là mẹ chồng cô không thể thấy được nụ cười này. Vì nếu bà nhìn được, bà sẽ thấy nó chuyền ngay sang thành một cái mếu sau khi cô nghe mẹ tuyên bố:
- Tôi gọi điện để báo cho anh chị chuẩn bị, tôi sẽ tới chơi nhà anh chị trong vòng một tháng. Tôi bay chuyến ba giờ bốn nhăm phút ngày mai. Tới nơi lúc năm rưỡi chiều. Tôi sẽ đi taxi tới nên không cần đứa nào ra đón. Tầm sáu giờ hơn tôi sẽ có mặt ở trước cửa nhà.
- Sao tự nhiên mẹ lại đi chơi? – Cô thốt lên khi mẹ chồng kết thúc những thông tin về lịch trình, và lập tức biết mình lỡ lời.
- Anh chị không vui khi biết mẹ mình tới chơi à? – Giọng mẹ chồng cô phật ý.
- Con không có ý đó mà mẹ, chỉ là…
- Thế thì tốt. Thực ra không hẳn là mẹ đi chơi, mà còn kết hợp chữa bệnh. Bạn mẹ mách phòng khám đông y cổ truyền…
- Ấy chết, mẹ bị bệnh gì ạ?
- Bệnh người già ấy mà. Nhưng yên tâm, mẹ khắc biết đi chữa đi khám chỗ nào. Các con không phải lo. Thế thôi, gặp các con sau nhé.
- Ơ…
Cô chưa kịp chào hay hỏi han gì thêm thì đầu bên kia đã cúp máy. Cô nhìn chằm chằm một lúc lâu vào cái ống nghe, lắc đầu vẻ không tin. Rồi chợt bừng tỉnh, cô gác điện thoại lên giá, hùng hổ đi vào phòng của chồng cô.
Thực ra căn hộ vợ chồng cô đang ở có ba phòng ngủ, nhưng không có căn phòng nào có tên là "phòng của chồng cô" cả, cho tới cách đây hai tháng. Họ cưới nhau đã được hơn một năm, chính xác là mười lăm tháng. Công việc của cả hai đều ổn định, cùng với sự giúp đỡ của nội ngoại, họ mua một căn hộ chung cư tiện nghi gần trung tâm thành phố. Chính là căn hộ trên tầng ba này, với những ba phòng ngủ. Một phòng ngủ của hai vợ chồng, một phòng dành cho con họ sau này, một phòng dành cho khách đến chơi nhà. Hồi đó, lúc tìm mua nhà, họ đã bàn với nhau một cách hạnh phúc như thế. Nhưng hôn nhân hẳn không phải là thiên đường dành riêng cho hai người. Hai tuần sau khi cưới nhau, cô nhận ra chồng cô là một người ham mê bóng đá hơn tất cả mọi thứ. Một tháng sau, cô phát hiện ra chồng cô rất lười và không muốn động chân động tay vào công việc nhà như lúc tán tỉnh cô đã thể hiện. Nửa năm sau, cô phát hiện ra sau giờ làm đi uống nước và tám với đám đồng nghiệp nữ cùng công ty thú vị hơn và về thẳng nhà. Hẳn chồng cô cũng có những phát hiện riêng dành cho cô, như là cô không dịu dàng và lãng mạn như thời con gái. Cô hay gắt gỏng và khi giận thì lạnh lùng đến mức tàn nhẫn. Cô không nấu ăn ngon, và cũng không thích vào bếp. Những phát hiện không hài lòng về nhau khiến cho cuộc sống hôn nhân của họ hết cả vẻ nên thơ ban đầu. Cô thấy may mắn là họ vẫn chưa có con, và thậm chí họ đã đi đến một thống nhất là họ không nên có con, ít nhất ở thời điểm này. Cô vẫn còn yêu anh, và cô chắc anh vẫn yêu cô. Nhưng dường như tình yêu không thôi thì vẫn chưa đủ. Cô bước vào phòng, lật mạnh tấm chăn chồng cô đang đắp, định thông báo với chồng cái tin nóng hổi. Nhưng ngay lập tức cô kéo tấm chăn lại như cũ. Cô quên mất là anh có thói quen khỏa thân khi ngủ. Lần đầu tiên kể từ sau hai tháng, cô lại nhìn thấy chồng mình…như vậy. Cô tằng hắng giọng khi thấy chồng hé mắt ra:
- Anh có tin được không? Mẹ sắp tới ở nhà chúng ta, một tháng liền.
- Mẹ anh hay mẹ em? – Chồng cô hỏi, rõ ràng cũng sốc với cái tin đó, dù là mẹ ai đi nữa.
- Mẹ anh.
- Tại sao? Mẹ chẳng có lý do gì đế tới cái thành phố đông đúc, chật chội này ở trong vòng một tháng cả. Bà không xa nổi nhà quá một tuần.
- Câu hỏi hay đấy, nhưng đừng nói nếu không mẹ nghe được lại tự ái. Bà tới để chữa bệnh. Có lẽ không nặng lắm, vì mẹ đi chữa bằng đông y.
- Ôi, mẹ tới là rắc rối rồi đây.
Cô gật đầu đồng ý, nhìn quanh căn phòng chồng cô đang nằm, vốn là phòng mà họ định dùng cho khách. Cô nhăn mặt khi thấy chồng cô đã quên tắt tivi, hơn nữa căn phòng quá bừa bộn. Cách đây hai tháng, khi mùa bóng mới bắt đầu, và khi công ty cô có quá nhiều dự án, cũng như đơn hàng với các đối tác nước ngoài khiến cô thường phải làm việc tới khuya thì họ thống nhất là họ sẽ ngủ riêng.
- Em sẽ vào phòng bếp pha cà phê, anh mặc quần áo rồi ra ngay. Chúng ta cần thảo luận đôi chút.
Sau một hồi thảo luận, họ đi tới quyết định quan trọng là phải hợp tác và đề ra một chương trình hành động chi tiết để đối phó với "lực lượng" mẹ chồng. Chồng cô dọn cái đống hổ lốn trong phòng mà anh đã bày bừa hai tháng qua, còn cô thì phải "tút" lại căn bếp quá tệ do lâu rồi không ai nấu nướng. Mọi xoong chảo, bát đĩa đều bám bụi, bình ga thì hết nhẵn. Cô ngán ngẩm lau cái tủ lạnh chỉ toàn đồ hộp, gọi dịch vụ đổi gas, sau đó gọi cho cửa hàng bán gạo, rồi kiểm kê lại đám gia vị xem còn gì không. Hầu hết mắm muối mì chính đều còn, nhưng đã chảy nước hoặc là quá date. Cô dẹp hết vào thùng rác. Nói chung là khoản thực phẩm phải sắm lại toàn bộ. Cũng may mà mẹ chồng cô tới chơi còn nhân đức báo trước cho một ngày để chuẩn bị. Chứ bà cứ âm thầm mà đổ bộ đến trước cửa nhà rồi bấm chuông đột ngột thì …hậu quả khôn lường.
- Em đi ra siêu thị một chút đây. Anh dọn xong chưa?
- Để anh đi cùng, chắc là có nhiều đồ phải mua.
Cô lại nhăn mặt, nhưng chồng cô nói đúng. Có quá nhiều đồ phải mua. Siêu thị chỉ cách nhà một con phố ngắn nên họ đi bộ tới đó. Cô bật cười trước hình ảnh hai vợ chồng khệ nệ xách những túi đồ lỉnh kỉnh trên tay. Đã lâu lắm, họ không đi bộ cùng nhau, chứ đừng nói đến việc dắt díu nhau đi chợ như thế này. Vậy là một ngày chủ nhật đã trôi qua, không yên bình một chút nào, và trong lòng cô đang lo thót lên với việc đối diện với mẹ ngày mai.
Hôm nay, cô xin về sớm hơn thường lệ, băng qua dòng xe cộ đông đúc nhanh một cách đáng ngạc nhiên và nôn nao tìm chìa khóa mở cửa căn hộ.
- Ô, anh đã về đấy à? – Cô hỏi khi thấy chồng cô đứng trước cửa ra vào. Hóa ra, anh cũng sốt ruột như cô. Cô liếc nhìn đồng hồ. Nó điểm sáu giờ kém mười lăm phút. – Em nghĩ em phải bắt đầu bữa tối.
- Đưa túi xách cho anh. Em thay quần áo và đi rửa mặt đi. Anh đã cắm nồi cơm và nhặt một bó rau. Những món chính thì nhường em đó.
Một lát sau, trong bếp đã được bày ra một đống lộn xộn.
- Món fillet cá, nó đang cháy kìa anh. Hạ bớt lửa cho em.
- Em làm đi, anh đang rửa rau. Tay anh đang ướt.
- Không được, em đang nhồi thịt vào mướp đắng, tay em rất dơ.
Chồng cô "hừm" một phát rồi lạch bạch chạy đi tắt bếp. Cô cũng xán lại: "Nó chưa chín! Bật bếp lên đi anh"
- Nó đang cháy khét.
- Cháy, nhưng mà chưa chín. Em bảo anh vặn nhỏ, chứ có phải là tắt đi đâu.
- Em luôn tỏ ra thông minh hơn người đấy. – Chồng cô cau có nói, rồi anh bất chợt búng bàn tay đẫm nước, làm mặt cô dính toàn hạt nước.
- Á, anh làm cái gì vậy, đồ xấu xa! – Cô hét lên, còn anh thì cười vang. Nhưng lập tức nụ cười biến mất, vì một bàn tay dinh dính thịt xay đã áp quệt vào mặt anh.
- Ha ha ha. – Cô cười lớn.
- Đáng ghét! Đây là thịt xay, chứ không phải là nước nhé.
Trận chiến đang tới hồi thú vị thì anh tóm lấy tay cô, ra hiệu dừng lại và họ nghe tiếng chuông cửa "kính coong" liên hồi.
- Mẹ tới rồi! – Cả hai cùng thốt lên, ngoái nhìn lại căn bếp mà họ vừa biến thành bãi chiến trường.
- Tại sao lại để bà già này đứng ngoài cửa và bấm chuông lần này là lần thứ sáu? – Mẹ chồng cô, vẫn cái giọng uy quyền ấy, đang đứng trước cửa phòng, ngờ vực nhìn hai vợ chồng. – Còn con? Tóc con dính cái gì thế kia? – Bà vuốt một it thịt xay dính trên tóc của chồng cô, xoa nó bằng hai đầu ngón tay, cho lên mũi ngửi và kinh hoàng chùi nó vào chính áo của anh.
- Chúng con chào mẹ. Mẹ đi mệt không ạ? Mẹ mang có nhiều đồ không? Mẹ vào trong nhà đi ạ.
Bà khoát tay ra hiệu không sao, rồi bỏ đống hành lý trước cửa phòng để cho các con tự xử lý, bước vào căn hộ chung cư và quét mắt nhìn khắp. Sau đó bà đi vào lần lượt các phòng, nhưng chỉ dừng lại ở trước cửa, nghiêng người vào trong để nhìn. Xong, bà đi vào phòng ăn, giả vờ rửa tay, trong khi mắt thì liếc nhìn đống đồ ăn đang nấu dang dở. Bữa cơm trôi qua vui vẻ bằng những câu chuyện hỏi thăm lẫn nhau về công việc, sức khỏe, chuyện người thân. Dù cho món cá fillet chiên có hơi bị khét và cơm thì hơi nhão. Xong xuôi, mẹ với chồng ra phòng khách ngồi, còn cô thì loay hoay rửa bát và dọn dẹp phòng ăn. Mệt bở hơi tai vì đánh vật với đống bát đĩa, cô thầm than tại sao cứ luôn là phụ nữ, chứ không phải đàn ông rửa bát. Khi cô ra phòng khách, chồng cô đã gọt sẵn một đĩa lê, đưa cho cô một miếng ngon lành, và nhìn cô ra chiều thông cảm. Tivi đang phát một chương trình sức khỏe thường thức cách chữa chứng bệnh trĩ. Mẹ chồng cô chăm chú xem. Dạo này, cô ngạc nhiên nói với chồng, các chương trình khoa học thường thức của Việt Nam cũng thú vị quá nhỉ, còn làm cả hài kịch. Chồng cô gật đầu. Nhân nói chuyện chữa bệnh, chồng cô hỏi bệnh của mẹ và nơi bà tới khám ở đâu để anh dẫn đi. Nhưng mẹ anh bảo bệnh già, gân cốt yếu, vả lại bà tự bắt taxi đi được nên không cần đứa nào phải đưa đón. Cô thì sợ mẹ chồng.

Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014

TRỜI TRÒN ĐẤT VUÔNG: uoc mo co kho sách the nay

TRỜI TRÒN ĐẤT VUÔNG: uoc mo co kho sách the nay

BÌNH THƠ- VƯƠNG TRỌNG

Có loại thơ đa thanh như thế
Vương Trọng

08:45 | 06/02/2014
Chưa dám khẳng định, nhưng tôi tin rằng trên thế giới hiếm một dân tộc nào có ngôn ngữ giàu thanh điệu như tiếng Việt. Có nhiều người nước ngoài nói rằng, nghe người Việt nói chuyện lên bổng xuống trầm như là hát. Sở dĩ có hiện tượng đó vì tiếng Việt có những sáu thanh, nhiều hơn hẳn số thanh trong tiếng nước họ.

Minh họa của Trung Dũng
Chúng ta đều biết rằng, sáu thanh trong tiếng Việt bao gồm bốn thanh trắc và hai thanh bằng. Bốn thanh trắc là các chữ mang các dấu sắc, hỏi, ngã, nặng. Hai thanh bằng gồm các chữ mang dấu huyền và không mang dấu. Dùng tên các dấu của các chữ để gọi thanh chữ đó, và với chữ không mang dấu ta tạm gọi là “thanh không”, sáu thanh trong tiếng Việt được xếp thứ tự từ bổng xuống trầm là: thanh sắc, thanh hỏi, thanh ngã, thanh không, thanh huyền, và thanh nặng.
Tiếng Việt giàu thanh tạo nên âm điệu uyển chuyển, du dương cho thơ. Có nhà thơ nước ta đi thăm Hội nhà văn Trung Quốc về kể chuyện rằng, các nhà thơ Trung Quốc thích nghe các nhà thơ Việt Nam đọc thơ Đường của họ qua âm Hán Việt, và về nhạc điệu họ bảo rằng nghe hay hơn hẳn khi họ đọc bài thơ đó bằng tiếng Bắc Kinh. Như vậy thanh điệu tiếng Việt có lợi thế lớn cho thi ca nước nhà. Thực tế, trong một câu thơ truyền thống, hiếm khi chứa đủ sáu thanh của tiếng Việt. Vấn đề đặt ra: có thể nâng số thanh lên tối đa trong một câu thơ hay không? Nếu làm được điều đó thì tính đa thanh của tiếng Việt càng được tận dụng triệt để và hiệu quả đem lại sẽ lớn hơn.
 Thể thơ đầu tiên mà loại thơ này dựa vào là thể thơ sáu chữ, tức là mỗi câu trong bài có sáu chữ, và cách gieo vần cũng giống như cách gieo vần của thơ sáu chữ quen thuộc. Cái khác biệt là, sáu chữ trong mỗi câu thơ của loại này mang sáu thanh khác nhau, nghĩa là trong mỗi câu có đủ thanh không, thanh huyền, thanh sắc, thanh hỏi, thanh nặng và thanh ngã. Cái khó là người sáng tác làm sao cho bài thơ nói được ý tưởng của mình với những câu thơ tự nhiên, người đọc không có cảm giác bị gò ép. Như vậy làm thơ đa thanh khó hơn rất nhiều so với các loại thơ quen biết, thậm chí còn khó hơn cả thơ Đường luật. Sau đây là ví dụ về loại thơ sáu chữ đa thanh này.
Ngỡ được quay về xứ trẻ
Bỏ quên tóc đã bạc đầu
Ngực em nổi miền lãng mạn
Để xuân rực rỡ sắc màu.
Mới đọc qua ta nghĩ rằng đây là một bài thơ bốn câu sáu chữ bình thường. Nhưng không, nó rất đặc biệt, vì mỗi chữ trong câu mang một thanh khác nhau, câu thơ không thiếu một thanh nào, và không thanh nào được trùng lặp.
 Nhưng loại thơ đa thanh không chỉ bó hẹp trong thể thơ sáu chữ, mà mở rộng xuống thơ năm chữ, bốn chữ; mở rộng lên thơ bảy chữ, tám chữ và vô hình trung ôm chứa cả thể thơ lục bát. Tuy nhiên, với thơ năm chữ, bốn chữ, mỗi câu tương ứng là năm thanh, bốn thanh; với thơ bảy chữ, tám chữ, bắt buộc câu nào cũng chứa đủ sáu thanh và cho phép một hoặc hai thanh được lặp lại. Sau đây là các ví dụ:
Với thơ năm chữ:
Nối người đi tảo mộ
Hương khói đẫm một miền
Thúy Kiều đâu chẳng gặp
Chỉ thoáng hồn Đạm Tiên.
(Mỗi câu có năm thanh khác nhau)

Với thơ bốn chữ:
Sớm vừa mở ngõ
Mặt đồng biếc non
Sương cườm ngọn cỏ
Chứa mặt trời con.
(Mỗi câu mang bốn thanh khác nhau)
Với thơ bảy chữ:
Tuổi trẻ mãi xa, già mới gặp
Thời gian để lại quá phũ phàng
Nếp nhăn che đậy miền mỹ cảm
Nỡ vùi tận đáy vẻ hào quang.
(Mỗi câu có đủ sáu thanh, một thanh được lặp lại)
Với thơ lục bát:
    Cảm thương lối cũ một mình
Mối tình một thuở đã thành hư không
    Trách trời lại nổi bão giông
Bắt cây đổ gãy, để lòng lệch nghiêng.
(Mỗi câu lục có đủ sáu thanh, mỗi câu bát chứa đủ sáu thanh và hai thanh được lặp lại)
Trên mạng Facebook tôi đề xuất loại thơ này, được nhiều bạn hưởng ứng. Có người nói rằng dân ta có thú chơi tao nhã là xướng họa thơ Đường luật bao đời nay. Rất tiếc thơ Đường luật là thể thơ bắt nguồn từ đời Đường Trung Quốc, thế thì chúng ta có thể tạo ra cho mình một thú chơi thơ thuần Việt được không, nếu như kết hợp thể thơ lục bát với loại thơ đa thanh này? Có bạn thích, nhưng bảo khó quá. Vâng, đúng là khó nói chung, nhưng với những người giàu ngôn ngữ thì chưa hẳn đã khó. Hơn nữa, chính sự khó đó mới thử thách năng lực của nhau, cũng như các cuộc thi xướng họa thơ Đường luật xưa nay. Có người dồi dào khả năng huy động ngôn ngữ, còn muốn độ khó tăng thêm bằng cách làm thơ Đường luật đa thanh. Rồi cũng xướng họa với nhau nữa. Tôi thấy rằng các vận động viên chạy nhanh, khi tập họ thường dùng dây cao su để níu mình lại cho khó chạy, để khi tháo dây cao su ra thì có thể chạy nhanh hơn trước. Làm thơ đa thanh ngoài việc tìm được cảm hứng trước những thử thách, nó cũng là một sự khổ công tập luyện, để khi sáng tác thơ bình thường được hiệu quả hơn.
Vương Trọng

Hãy về

Cỏ vệ đường tái màu tiễn biệt
Người ruổi rong mãi tít dặm xa
Nỗi niềm bóng lẻ một ta
Bẽ bàng nhặt nửa cánh hoa cuối mùa.

Gió trở lạnh, ngõ chùa heo hút
Vãi cùng sư sưởi đốt rạ khô
Khói bay cõi Phật tỏa mờ
Tiếng chuông ảm đạm, lững lờ mây trôi.

Ta trở lại, đẫm trời gió bấc
Vịn cửa phòng khẽ nhắc chuyện qua
Hỡi người lánh biệt nẻo xa
Hãy về, kẻo giấc mơ hoa lụi tàn!

Tết xa quê

Khổ chưa! Tết nữa biệt làng
Vãn chiều ngắm cảnh rộn ràng phố ga
Triệu lòng hướng những nẻo xa
Dõi hoài chẳng biết quê nhà tận đâu.

Mẹ cha nấm cỏ dãi dầu
Anh em không dễ gặp nhau tuổi già
Nỗi gần tựa gió thoảng qua
Mỗi người một ngả, chia ra mấy miền.

Nặng ơn mãi chẳng đáp đền
Cả năm đã cách, tết biền biệt xa
Nỗi niềm bóng lẻ một ta
Chở về nỗi nhớ quê nhà, cậy ai?

Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

THƠ CHÚ THIẾT PHAN

LY RƯỢU ĐÊM XUÂN

Ta Yêu
Những day dứt yêu đương
Về Người Đàn Bà ta gặp
Xuân chớm nở mà đời thì muộn
Khi xuân cũ bóng ma lởn vởn
Thì tình này dang dở xuân ơi

Những cay đắng
Của những xuân tái ngắt
Bao mảnh vỡ của pha lê bị đập
Ta cầm trong tay tất cả cho em
Nhưng không thể rót cho em
Rươu đầy ly mới nguyên lành
Bởi tim em thuỷ tinh vỡ nát
Và tim ta vỡ nát thuỷ tinh
Ta hão huyền mơ em
Chắp vụn vỡ hai trái tim đã chết

Những xuân tàn
Xuân nát của em
Ta ôm hết vào lòng
Cũng không tròn được
Xuân tàn xuân nát của ta
Đêm qua ta chợt biết
Em cũng không thể gắn
Ta đau đớn nhìn hai con tim chết

Tình yêu bị tàn phá
Trong mỗi chúng ta
Không hồi sinh yêu nhau được nữa
Giữa xuân tinh khôi háo hức vô cùng
Giữa đêm xuân em đập vỡ hình hài
Hai ly rượu tình yêu sóng sánh
Để hai đứa chẳng bao giờ còn được
Ôm nhau uống cạn tình yêu hy vọng
Ta chết rồi mối tình ngắn ngủi Xuân ơi !


take off...


Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

VÌ MỘT CUỘC SỐNG TỐT LÀNH


 
40 lời khuyên cho cuộc sống tốt lành

1. Uống nhiều nước
2. Ăn sáng như Vua, anh trưa như Ông hoàng và ăn tối như Kẻ ăn xin (ăn ít)
3. Ăn nhiều thức ăn mọc trên cây và ăn ít thức ăn được chế tạo trong nhà máy.
4. Sống với 3 chữ N: Năng lực –Nhiệt thành- Nhân ái
5. Tìm ra thời gian để cầu nguyện
6. Chơi trò chơi nhiều hơn
7. Đọc sách nhiều hơn so với năm trước
8. Mỗi ngày dành 10 phút ngồi yên lặng
9- Ngủ tối thiểu 7 giờ
10- Vừa đi bộ vừa mỉm cười 10-30 phút mỗi ngày
11- Đừng so sánh cuộc đời của mình với cuộc đời của những người khác. Không biết hành trình của họ như thế nào đâu.
12- Đừng có những suy nghĩ tiêu cực hoặc nghĩ những điều mà mình không thể làm chủ. Thay vào đó, hãy đầu tư năng lực của mình vào ngay thời điểm hiện tại.
13- Đừng làm gì quá sức. Phải giữ một giới hạn cho bản thân.
14- Đừng coi mình quá nghiêm trọng, coi như không ai sánh nổi.
15- Đừng phí năng lực quý ‎ báu vào những chuyện ngồi lê đôi mách.
16- Hãy biết mơ nhiều hơn ngay khi còn đang thức
17- Ghen tỵ là phí thì giờ. Mình đã có tất cả những gì mình cần rồi.
18- Hãy quên đi những chuyện đã qua. Đừng nhắc người thân nhớ lại những lỗi lầm trong quá khứ. Điều đó sẽ làm tan vỡ hạnh phúc đang có.
19- Cuộc sống quá ngắn để tốn thời gian căm ghét bất cứ ai. Chớ ghét bỏ ai
20- Hãy dàn hòa với quá khứ của mình đẻ tránh làm hỏng cái hiện có
21- Không ai nuôi dưỡng hạnh phúc của mình, ngoài chính mình
22- Hãy coi cuộc đời là một trường học và bạn đang ở đó để học. Những điều khó hiểu chỉ là một phần của chương trình học, chúng xuất hiện rồi biến dần giống như môn Đại số. Nhưng những bài học mình thu nhận được sẽ kéo dài suốt đời
23- Hãy mỉm cười và cười nhiều hơn nữa
24-Không buộc phải thắng trong mọi cuộc tranh cãi. Hãy bằng lòng với sự bất đồng
25- Hãy thăm hỏi thường xuyên gia đình mình
26- Mỗi ngày hãy đưa lại vài điều tốt cho người khác
27- Hãy tha thứ cho mọi người về mọi chuyện
28- Hãy dành thời gian cho các cụ ngoài 70 và các cháu dưới 6 tuổi
29- Cố gắng làm được cho 3 người mỉm cười mỗi ngày
30- Không cần biết những điều người khác nghĩ về mình
31- Công việc không chăm sóc được khi mình đau ốm. Bạn mình mới làm được. Hãy luôn liên lạc với nhau
32- Hãy luôn làm những chuyện đúng đắn
33- Hãy gạt bỏ mọi chuyện bất lợi, không đẹp hoặc không vui
34- Trời sẽ chữa lành mọi chuyện
35- Dù cho mọi hoàn cảnh tốt hay xấu cũng sẽ thay đổi
36- Mặc dù cảm thấy thế nào cũng hãy đứng dậy, trưng diện lên và khoe với mọi người
37- Điều tốt nhất rồi sẽ đến
38- Thức dậy thấy vẫn sống, hãy cảm ơn Thượng đế
39- Trong lòng luôn thấy hạnh phúc. Đó chính là hạnh phúc
40- Hãy có những ngày cuối tuần thật tuyệt vời











































HÌNH ẢNH ĐỂ IN CỐC KỶ NIÊM