Anh không biết.... anh đang vui hay buồn khi em trở lại..!?
Những ngày tháng qua là những ngày buồn nhất trong anh, anh tự hỏi lòng mình không gặp em nữa, anh sẽ phải làm gì để quên em, và làm gì để xoa dịu những giọt nước mắt trong trái tim anh, đã nhiều đêm anh ngắm sao trên trời và tự hỏi mình " tôi phải làm sao và làm sao để quên đi cuộc tình đau thương này"....
Nhiều lúc cố quên nhưng càng muốn quên anh lại nhớ em nhiều hơn, mỗi ngày anh vào yahoo để trông chờ tin nhắn của em, hy vọng sẽ gặp được một message nào đó do em để lại, nhưng thời gian ngồi đợi mỗi ngày mỗi thêm vô nghĩa, em mãi biền biệt nơi đâu??? không một lời nhắn.
Rồi những ngày như thế vẫn trôi qua, anh bắt đầu mệt mỏi và buồn thật nhiều, nhưng em vẫn không hiểu và một ngày, anh tình cờ nhận được tin nhắn của em, em vô tình van xin anh xóa đi cái blog anh và em cùng làm chung. Anh rất buồn nhưng cũng đành phải xóa và ngậm ngùi ra đi, và từ đó anh tự hiểu rằng trong trái tim em sẽ không bao giờ có hình bóng anh hiện thân ở nơi ấy.
Anh bắt đầu tập quên vùi thời gian vào trong công việc không nghĩ gì về tình cảm cá nhân nữa, nhiều khi anh chợt nhìn thấy hình em, có nhớ anh chỉ ngồi làm những bài thơ vu vơ để xoa dịu trái tim mình.
Anh bắt đầu tạo cho mình có một trái tim lạnh giá không muốn quen ai dù chung quanh anh có những cô gái nhan sắc, có địa vị, có bằng cấp trong xã hội do bạn bè giới thiệu.
Có lẽ anh đang sợ và đang cố gắng quên đi những tổn thương anh đang có cũng như không muốn những thương tâm nào sẽ đến với trái tim anh một lần nữa.
Bây giờ em lại đến với anh một lần nữa...anh phải làm sao đây, tuy rằng anh rất cảm động bài hát you tube của em, nhưng anh vẫn không biết anh phải làm gì đây....!???
Đành thôi một kiếp dở dang
Em sầu anh khổ phũ phàng mà thôi
Em ơi đại cuộc định rồi
Làm sao có thể giản hồi hả em???
Khi xưa tình ấy anh dành
Ngại ngùng không dám cho em biết lòng
Nhưng anh mãi đợi hoài trông
Mong em sẽ hiểu nỗi lòng của anh
Thế rồi tựa gió qua mành
Em vô tình lắm để anh lệ tràn
Đêm về lòng dạ xốn xang
Ôm sầu chất ngất ngỡ ngàng duyên thơ
Thì anh mới biết mình khờ
Vớt trăng đáy nước mộng mơ xa vời
Lòng anh hụt hẫng chơi vơi
Dặn lòng anh phải xa rời mộng xanh
Ép lòng anh phải quên em
Xóa đi một mối tình dành bấy lâu
Mà nghe trăm vạn nỗi sầu
Con tim buốt giá nhói đau lòng mình
Khung trời sụp đổ điêu linh
Xót thương cho một mối tình trái ngang
Khi xưa không thể quên người
Em đành vùi xóa mối tình anh trao
Em chôn mộng ước tình tôi
Lấp sâu huyệt lãnh nụ cười trên môi
Giờ thì vỡ mộng lứa đôi
Còn chi em hỡi tình thôi đã tàn
Gió vờn buốt lạnh tiêu đìêu
Đưa anh về bến quạnh hiu xa vời
Giả từ dĩ vãng thương ơi
Từ nay thôi nhé anh rời bến mơ ......
Lê Anh Dũng
TƯƠNG TƯ
À đúng rồi ! yêu là thế đó
Rung con tim mà động tấm lòng
Nghĩ vẩn vơ ! lúc âu sầu khắc khoải
Rồi cười tươi như chưa có bao giờ
À đúng rồi ! tương tư như thế
bóng hình đâu hay kí ức xa xăm
Để con tim muôn phần khổ sở
Để suy nghĩ bay tận đến nơi nao
À là thế ! là thế đó thôi !
Bởi tình yêu ! là hơi ấm ta trao
Bởi con tim không nghe theo lý trí
Bởi suy nghĩ mang hạnh phúc cho nhau
Bởi chí hướng vươn tới một tương lai
Bởi trao nhau không đắn đo suy nghĩ
Phải đôi lúc nhường nhịn nhu cương
Nên bạn ơi ! yêu là như thế
Hạnh phúc cùng đau khổ song song
ps : *nếu bạn đi trên một con đường thẳng tắp ! bạn ngã , bản thân bạn không tìm được bất cứ một thứ gì để bấu víu và ngược lại*
Phải đôi lúc nhường nhịn nhu cương
Nên bạn ơi ! yêu là như thế
Hạnh phúc cùng đau khổ song song
ps : *nếu bạn đi trên một con đường thẳng tắp ! bạn ngã , bản thân bạn không tìm được bất cứ một thứ gì để bấu víu và ngược lại*

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét