Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

HÙNG VÕ- THƠ TỪ FB






DƯỜNG NHƯ PHỐ GỌI

Thì thôi nhé giờ thành người xa lạ
Em rời xa mang nỗi nhớ khôn cùng
Một góc lặng đơm mùi hương khắc khoải
Một khối buồn như trĩu nặng hư không

Phố vẫy gọi dấu chân người hoang vắng
Giọt nắng sầu đọng lại cánh hoa rơi
Ai cúi xuống thời gian vừa rơi vỡ
Một lời kinh cho tình mới qua đời

Ta quỳ xuống cổng thiên đàng khép vội
Dĩ vãng đầy tay nỗi nhớ bên trời
GOT2
















KHUNG
Người đi vào cõi vô biên
Bước chân thong thả muộn phiền lãng quên
Sát na chỉ một lằn tên
Cung nghinh thánh thể chông chênh đất trời
Đóng khung từ bước vào đời
Khung người đã gẫy mộng thường vỡ toang
Trầm tư lấp vội hoang mang
Người đi thanh thoát trên đàng hư vô
GOT2





BAY LÊN,NHỮNG CUNG BẬC ƯỚC MƠ

Bay lên _ bay lên
Những nụ mơ nhỏ nhoi của một đời người
Trộn lẫn khối âm thanh và màu sắc
Của thinh lặng và căn trần
Vàng lá thu phai
Xanh màu thương nhớ
Tím cả mắt ai
Long lanh màu ngọc biếc
Ngoài kia mây trắng quá
Trắng như tấm lòng em tinh khôi
Và đang mơ với ước mơ thật nhỏ
Bình thường.
 



Chao nghiêng đôi cánh bạc ta hỏi mây :
Có vui lòng chở giùm những ước mơ
Sáng và nhẹ như sợi tơ trời
Từng sợi đan xen và êm mịn như nhung
Gửi về nơi chốn có ai đang ước








Ta ngồi đây _ Trên đôi cánh hạc
Bãng lãng bóng thời gian
Trôi về đâu một màu nắng lóa
Sẽ nhớ một ốc đảo
Và những ươm mơ trong một khung troi
Hồn nhiên và hạnh phúc.
GOT2

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét