ĐĨ THƠ
Hớ hênh váy áo phập phồng
Sóng le ngoe nguẩy ổng ồng ông
Gió trăng lủng lẳng neo mông
Buôn thơ bán thẩn rao rong chợ đời…
Thân em như cái đọt chồi
Con sâu gặm cuống, chìa vôi mổ sừng
Thoáng sồn sồn...
Thoắt dửng dưng
Bậc lươn lẹo, Đấng lố lăng
Ngài láo lếu, Đức lăng xăng…
Cũng cần...!
Cậy ai được tiếng xa gần
Có quan có lính có phần dd..ại gia
Có trờ..í thức có đờ..ại ca…
Thu vào còn ít đếm ra thì nhiều
Thế gian trải sớm, trải chiều
Ngứa
em đã sẵn mãu liều trong trôn
Thân làm thơ đĩ nên khôn
Thanh cao bỏ mịa tiếng đồn vu vơ...
Thình lình gặp hội nhà thờ..ơ
Tỉ tê muốn sống mộng mơ với đời ?
Phân trần, kể lể, khóc cười
Lúc than đất, lúc kêu trời … cũng phiêu:
- Bôi son trát phấn mỹ miều
Vẫn mong được tiếng nàng Kiều thời nay ?
Trà chàng rót em sẽ say
Thơ chàng viết em sẽ bày khắp nơi…
Am Các Minh
___________________
ĐĨ CẦU NÔM- Nguyễn Khuyến
Thiên hạ bao giờ cho hết đĩ?
Trời sinh ra cũng để mà chơi!
Dễ mấy khi làm đĩ gặp thời,
Chơi thủng trống long dùi âu mới thích
Đĩ bao tử càng chơi càng lịch,
Tha hồ cho khúc khích chị em cười:
Người ba đấng, của ba loài,
Nếu những như ai thì đĩ mốc.
Đĩ mà có tàn, có tán, có hương án, có bàn độc (2)
Khá khen thay làm đĩ có tông (3)
Khắp giang hồ chẳng chốn nào không.
Suốt Nam Bắc Tây Đông đều biết tiếng.
Đĩ mười phương chơi cho đủ chín,
Còn một phương để nhịn lấy chồng.
Chém cha cái kiếp đào hồng, (4)
Bạn với kẻ anh hùng cho đứng số.
Vợ bợm, chồng quan, danh phận đó,
Mai sau ngày giỗ có văn nôm.
Cha đời con Đĩ Cầu Nôm.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét