MÙA ƠI ĐỪNG KHÓC
(Thương tăng một dòng sông)
Mùa ơi !
đừng khóc nữa em !
Anh về kéo lại phong rèm đời nhau
Nối mùa chi để đớn đau
Tội tình trời buộc vào nhau nợ lòng
Người !
tha thẩn cuối mùa đông
Cong queo duyên phận ôm lòng nhớ xuân
Đời người thay áo mấy lần
Thay lần này nữa có gần được nhau
Hay là
gieo khúc phượng cầu
Chia ra từng phiến đớn đau giữ giùm
Một lần ôm gió ngang lưng
Có thơm thảo mãi ? hay chừng lại bay
Đóng khung
lại mảnh tình gầy
Ôm lòng đêm mộng tháng ngày có nhau Dòng sông xưa ! đã bạc đầu
Mùa đông thay áo cùng nhau gọi bầy…
Biết nhau chi để đọa đày
Yêu nhau chi khổ thế này ấy ơi !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét