Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

THƠ ST...KIẾP NGƯỜI

ĐAU ĐỚN MỘT HỒN MA

Ai qua kiếp người rồi cũng đến nơi đây!
Sao may mắn được mồ yên mả đẹp
Tôi cũng đến đây sau chiều giã biệt
Mà nấm mồ chỉ đắp đất quanh hiu!

Không lẽ chết rồi còn phân biệt thật sao!?
Tôi nghèo quá nên nấm mồ nằm cuối bãi
Đã bao mùa thu vàng thay lá mới
Sao không còn ai nhớ đén tên  tôi!

Thân phận chết rồi còn phải chịu đơn côi
Nằm xa lánh cuối con đường vắng ngắt
Tấm đá đỏ quà tặng lần sau chót
Chỉ có cái tên với giá lạnh đêm trường .

Lâu lắm rồi không ai đến thắp hương
Chỉ làm bạn với mây ngàn gió núi
Những chiều hôm khi nắng vừa qua lối
Tôi ngồi buồn và khóc chỉ mình tôi

Ở nơi đây tôi thèm thấy bóng người
Dù hai cõi âm dương nhưng tôi nhớ lắm
Ai có đi qua làm ơn đừng xa lánh
Hồn ma rất hiền không làm khổ một ai!

Trước mộ ngày nào sót lại một cây mai
Mùa xuân đến cũng một lần trổ nụ
Để còn biết mùa xuân vừa gõ cửa
Dù cành mai chỉ vài nụ thành bông

Tôi đợi chờ mỗi khi tiết xuân sang
Có một người thường ra tìm mai tết
Có lẽ thấy tôi một mình tội nghiệp
Nên để lại tặng tôi một nhánh mai vàng..

Đã bao mùa khi hết gió đông sang
Không còn thấy người ấy về thăm mộ
Thật đau đớn khi không gì chờ nữa 
Cây mai bên mồ đã chết ấy ... ấy ..  ơi!! Cây mai bên mồ đã chết cát Tường ơi!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét