Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

GÓA PHỤ

Góa phụ thơ ngây .


Đà lạt lạnh , môi em vừa đủ ấm
Bởi chia ly , nên đẹp chuyện tương phùng
Con dốc nhỏ , hoa Anh Đào lấm tấm
Lối sỏi mòn , hai đứa đã đi chung


Em nhẩm tính , qua ngón tay tháp bút
Là chiến tranh biền biệt năm dài
Là tuổi trẻ , đã quá nhiều hao hụt
Là chiến tranh , tàn phá tương lai

Trên ngực anh , những ngôi sao chiến tích
Là vinh quang hay những kỷ niệm buồn ?
Xác chiến hữu , chôn vùi bên xác địch
Gió thu về , tiếp lạnh , lệ trăng suông


Thượng đế xa vời , thiên đường đóng cửa
Ngày tháng trôi qua , nước mắt ròng ròng
Số phận con người , đồng tiền sấp ngửa
Em em ơi ! Em có hiểu gì không ?

Anh đoán thấy trong hố sâu quầng mắt
Những xác đêm , chồng chất theo nhau
Trong tình yêu , em thiệt thòi nhiều nhất
Em nghĩ gì , cho mộng ước mai sau .

Đơn xin cưới , anh viết rồi lại xé
Từng mảnh hồn , nhầu nát so đo
Bởi không muốn người yêu mình nhỏ bé
Một sớm nào , thành góa phụ , thơ ngây

Sương lạnh xuống , bóng mình hòa bóng núi
Ngày trôi qua , trong nhũng chiếc hôn dài
Anh trừng mắt , không thấy rừng , hay núi
Chuông giáo đường , nghe điệp khúc quen tai .

Hết .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét