-
THÔI ĐÃ THÔI RỒI MỘT CHÍNH XUÂN !
- Hai mảnh đời ai chót buộc dây
Mà diệu vợi hai tâm hồn đồng điệu
Đêm Giáng sinh em mơ tìm nửa thiếu
Còn anh…nước mắt chẩy cho người… "
Hãy về đây son rỗi với đôi mươi
Em chải cho anh một bờ tóc rối
Giấc mơ trưa cùng em về nguồn cội ?
Lên đỉnh thăng trầm cùng hái trái hoang vu
Anh đi theo đoản khúc tự tình thu
Rắc đều trên nền xanh vùng mầu mỡ
Em có nghe chưa đất trời ngừng thở
Thả nghiêng nghiêng hơi ấm cánh môi hồng..!!
Em biết mùa thu thương lắm thinh không
Vũ khúc cô miên ngày tàn tháng lỡ
Một trái mơ non một đời mang nợ
Cứ để em qua lối gió địa đàng
Sao nỡ đùa một mảnh trái ngang
Người ơi có nghe mùa xuân trỗi lộc..!
Nén nhang tàn..xin em đừng có khóc
Nợ nần chi duyên kiếp một đời người..
Từ độ bên nhà rụng trái mùng tơi
Là tím cả một khoảng trời của nhỏ
Đã hết thật rồi kể từ dạo đó
Cát Tường em chết nữa mảnh hương nguyền
Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014
RỤNG TRÁI MÙNG TƠI. VNCBĐ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét