PHÙ DU !
Đêm du tử hồn hoang về bên mộ
Bát nhang tàn leo lét đoạn tình đau
Như tiếc nuối mùa sạm màu dang dỡ
Lời điêu ngoa chết với mộng duyên đầu
Nắp áo quan vô tình lời bội ước
Xin quay về tìm lại dấu mồ hoang
Kịp cúi mặt nghe dư âm nghẹn nuốt
Trách nhau chi khi mộng đã điêu tàn
Chiều đan lưới mặt người sau phiền muộn
Lũ rong rêu thềm vắng vẫn ngoan hiền
Viên gạch vỡ ngày xưa bên cổ tự
Đọng chút sầu trong nỗi nhớ cô miên
Mưa nửa mùa nhỏ từng giọt vào đêm
Len lén thấm lặng thầm vào yên lặng
Gió run rẩy lách mình qua mộ vắng
Mảnh trăng gầy vàng vọt trốn vào mây
Cánh vạc đêm khản đục giữa đường bay
Trôi lạc lõng vào vùng đen thăm thẳm
Con dế buồn khóc cho đêm hoang lạnh
Lời oan hồn lên phiến đá rong rêu
Đêm vật vờ lặng lẽ với trăm chiều
Bát nhang tàn bãi tha ma chập choạng
Đêm vô cùng chết bên bờ hữu hạn
Nên vô thường đã cạn với biệt ly
Thề thốt làm chi, hứa hẹn làm gì
Rồi cũng tàn tro, cỏ trên mộ chín
Nằm xuống một lần coi như tắt lịm
Một nấm mộ buồn ai cũng như ai
Trả lại trần gian mây tím ai hoài
Trả tiếng chuông chiều câu kinh sám hối
Trả lời ăn năn chưa lần dám nói…
Cũng chẳng còn gì nữa ... ấy ... ấy .. ơi !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét