Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

RONG RÊU. ST

 RONG RÊU !

Mưa chạnh lòng mà nắng trốn đi đâu
Ta vuốt mặt nghe giọt mưa vừa vỡ
Mưa bay ngang buồn xiên qua con phố
Phải em tôi về cuối phố trong mưa

Ta bỗng thẩn thờ vì em cứ đong đưa
Em đâu biết bây giờ ta nhớ quá!
Em bỏ đi rồi phố bỗng dưng xa lạ
Mà tình anh em còn giữ gì không?

Cứ mỗi chiều ta lại cứ ngồi mong
Có bóng em về đi ngang bên kia ngõ
Nụ cười hiền bên kia tường gạch vỡ
Bây giờ nhòa dần trong những giọt mưa

Sao chỉ có mình em với những giọt mưa
Ta hoang tưởng em thầm về ngõ vắng
Ta đứng nhìn em tội tình trong im lặng
Sao không ai che nổi một niềm riêng

Ta nhìn vào những giọt mưa bay nghiêng
Cũng có chổ cho giọt mưa ở lại
Em ta đi một mình trông rất vội
Tránh cơn mưa nhòe ướt một chút buồn

Ta bỗng giận hờn trời đừng có vu oan
Đỗ hết tội tình lên bờ vai em nhỏ
Ta mang ơn nếu còn ai ở đó
Cho em ta mượn đỡ một bờ vai!

Để em ta tìm lại được nụ cười
Trong ngái ngủ em còn mơ xa lắm
Một ngày mai em lại về phố vắng
Ta mĩm cười vì em đã song đôi

Mưa hôm nay còn ướt đến ngày mai
Ta vuốt mặt mà cười khi qua phố
Con ngõ vắng em ta còn ở đó
Vẫn ngu ngơ cười giởn với bốn mùa

Em bây giờ chắc bận bịu hẹn hò
Thả cánh diều bay, bay qua tuổi mộng
Ai đó ngang nhiên không thèm hờ hững
Ta bỗng giật mình vì ai đó nói yêu em!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét