Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Tản văn - Phạm Việt Hà


“Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu?”
Suốt những năm tuổi trẻ, tôi yêu mùa hè Hà Nội theo kiểu cậu trai mười bảy thầm thích cô bạn xinh tươi cùng lớp: nôn nao, bồng bột , vụng về. Đó là thứ tình yêu khiến cậu chàng kiêu nhất lớp trèo cây bằng lăng góc trường bẻ nguyên tán hoa tím sẫm tặng người ta, là kiểu phải lòng phải dạ hâm hâm của  cậu trai sáng sáng núp bên cầu Trung Tự nhìn trộm người ta đạp xe đến lớp mà chẳng dám lên tiếng làm quen.  Cái kiểu hớn hở vứt xe tung dép chạy tưng bừng hét hò sung sướng dọc phố Hàng Bài khi người ta nhận lời cùng đi sinh nhật thằng bạn hẩu. Mùa hè xa cũ của tôi, chưa từng có áo dài trắng đạp xe trên phố, nhưng có nguyên con phố dài rợp  phượng đỏ nghiêng ngả ướt sau mưa.
Mùa hè, nước hồ Tây thổi gió mát làm nguội chiều tà, cho Đường Thanh Niên đông những cặp tình nhân ngồi hôn nhau và hóng gió. Mùa hè làm người ta ít ngủ hơn và muốn sống nhiều hơn, nên các bà các cụ ra công viên Thống Nhất tập thể dục đông hơn hẳn. Mùa hè, cái nóng hầm hập ban ngày làm người ta biết quý những  sớm mai hay chiều muộn nhiều hơn, cho Bách Thảo đông hơn những gia đình cho con đi chơi  cuối tuần, cho bọn trẻ nấn ná đá bóng mỗi chiều và ríu rít đi bơi mỗi sáng.
Sáng sớm, chạy ra đầu Đội Cấn cắt Ngọc Hà mua lạng hoa nhài về ướp trà. Bà cụ vẫn quần lụa đen, áo cánh trắng, móm mém vừa bán hàng cho khách quen, vừa ca cẩm lưng giờ đau không hái được hoa đều, toàn phải nhờ thằng cháu, rồi tiện tay thêm cho cô khách nắm lá dứa thơm để đun với râu ngô giải khát. Trời mát thật là mát, lòng mong sáng tháng 5 tháng 6 nào cũng vẫn được thấy cụ ở đầu phố bán hoa nhài, cười móm mém.
Ngày hè Hà Nội, nóng thiệt tình là nóng, nắng chói mắt nhìn, nắng cháy da, nắng chảy đường nhựa. Các bà các chị văn phòng điệu đàng từ phòng máy lạnh nhà đến phòng máy lạnh cơ quan, qua cái siêu thị máy lạnh mua đồ ăn sau giờ làm, rồi lại vội vàng quay về ngôi nhà mát rượi ro ro máy lạnh. Họ than thở trong giờ ăn trưa về trời nắng quá, xạm hết cả da, họ kêu mệt- than buồn nghe thảm lắm. Ngoài kia, cả thành phố như cái chảo cát rang hạt bí trên lò than tổ ong bốc hỏa, đâu có ai than thở. Những người chân lấm tay bùn mặt phơi dưới nắng, vẫn buôn bán ngoài chợ, kẽo kẹt xe giao hàng khắp thành phố, trèo lên tầng 5 của giảng đường đại học hầm hập mà lên lớp, trần lưng ngoài công trường ầm ầm tiếng xe tiếng máy cọc nhồi,, chịu nóng, chịu khô, chịu khát để mưu sinh.
Đêm hè Hà Nội dịu dàng đặc biệt, bởi mùi Ngọc Lan và Hoàng Lan trải khắp những con phố cũ. Những trận mưa rào xối xả, gột sạch bụi trên lá cây, thúc mầm hoa mau chín. Ngọc Lan ở Sài Gòn cũng có, nhưng hình như chỉ Hà Nội mới có Hoàng Lan, thứ hoa vàng cánh dài như cánh lá, thơm dịu dàng, âm thầm và rất khẽ khàng dọc phố Vạn Phúc, dọc những con đường dạo trong công viên Thống Nhất, trong những khu biệt thự Hồ Tây, ẩn mình trong vườn, bên những ngôi chùa cũ. Cây Hoàng Lan và những ngôi và tường rêu phủ, quán cà phê Kinh Đô trước nhà thờ Lớn, món bún ốc cổ chua dịu phố Mai Hắc Đế, là mùa hè hiện tại, là Hà Nội rất Hà Nội của tôi.
Thi thoảng, những lúc đạp xe thật chậm dọc phố về nhà vào một tối đầu hè lộng gió, tôi nghe lòng mình cười thật khẽ, như mùa hè đang chầm chậm nở hoa.
Phạm Việt Hà
Đầu hè 2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét