Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

NỢ ANH

Nợ anh, những tháng ngày an nhiên...

Có những ngày đi cạnh nhau nhưng môi không muốn nói, tay không muốn nắm và vai chẳng muốn tựa nhau…

Em buồn cho những ngày ít gió và lặng mây; thương cho những ngày cạn mưa và nắng chướng; thương những ngày cạnh anh mà hạnh phúc nhòa nhạt. Nắm nắm, buông buông…

Có những ngày đi cạnh nhau nhưng môi không muốn nói, tay không muốn nắm và vai chẳng muốn tựa nhau…

Có những ngày má không muốn thơm và môi không muốn sát…

Có những ngày gần nhau mà trong lòng trống rỗng, tim không muốn chệch, đầu cũng chẳng hề mơ…

Có những ngày, em mệt mỏi, anh chán chường khi ánh mắt chạm nhau…

Có những ngày, nói yêu nhau cũng như một lời giả dối… Lừa em, lừa anh, chúng ta lừa nhau…

Là những ngày, gần lắm, vẫn ở ngay đây !

Kiểu con gái như em, đã từng mang giấc mơ về một tình yêu hoàn mĩ, đã từng ước về một tình yêu nguyên vẹn, ngọt lành…

Kiểu con gái như em, luôn muốn được thỏa mãn cái khát khao yêu hết tình và thương hết trái tim...

Kiểu con gái như em, không biết cách bằng lòng với giản đơn, với thân thuộc của yêu thương ngay gần bên…

Còn tìm đâu xa, tìm đâu để thấy ?

Kiểu con gái như em, luôn mâu thuẫn với chính trái tim đang đập trong lồng ngực. Yêu thật đấy, nhưng cũng mỏi mệt thật đấy. Thương thật đấy, nhưng lắm lúc nhạt nhòa. Bàn tay nắm hờ, nửa nắm, nửa buông lơi…

Nhất định, em không phải kiểu con gái được chiều quá mà đâm hư. Nhất định, em cũng không phải kiểu con gái không biết nâng, biết nựng những gì mình có. Nhất định, cũng không phải vì trong một giây nào đó em thấy mình không còn yêu anh nữa.

Chỉ vì, em không biết đủ, không biết lúc cần dừng !

Chỉ vì, em không biết phải thương yêu sao cho đúng cách…

Chỉ vì, em xốc nổi nghĩ tình yêu là trò chơi để thử…

Chỉ vì, tình yêu anh, lúc xa, lúc gần…

Nếu được quyền làm lại, chắc chắn em sẽ không vội vàng như ngày xưa! Sẽ không cuống quýt yêu để vội vàng nuối tiếc. Sẽ không nói yêu anh dễ dàng như chớp mắt, để đánh mất những điều đáng lẽ mình phải có cùng nhau…

Vì tình chưa đến đã vội yêu, nên em trót nợ niềm vui bằng những điều chẳng đáng… Và nợ anh, những tháng ngày đáng lẽ phải an nhiên…

  KHOẢNH KHẮC RIÊNG

Yêu thương mong manh...


 Đôi lúc tự hỏi : Giữa cuộc sống hàng ngày đang diễn ra như hơi thở, có bao nhiêu người giống ta...? Từng như ta...? Sẽ như ta...?

Nhiều lúc buồn, buồn da diết. Ta sợ ta của khoảnh khắc này, trái tim bơ vơ, tâm hồn lạc lõng, bề ngoài tưởng như mặt biển đêm yên tĩnh phẳng lặng nhưng thực chất lại ồn ào những cơn sóng xô...
Vẫn sống lạc quan để rồi trong một lúc bất chợt khi lạc quan mê mải rong chơi, lại bị nỗi buồn và sự trống vắng hành hạ...
Vẫn mơ tưởng một ngày có nắng, có gió. Nắng thì mang đến chút ấm áp cho tâm hồn lạnh lẽo. Gió thì khẽ vuốt ve xoa dịu sự trống trải, nhưng dường như ngày hi vọng ấy chẳng đến cùng, mà có đến thì cũng chỉ là chút nắng ,chút gió thoảng qua ...đùa giỡn ...

Hiểu rằng không chỉ riêng mình mà bất cứ ai cũng đều vậy, đều có một đôi lúc rơi vào cơn tuyệt vọng. Là khi một mình, là lúc bóng đêm - không gian và những cảm xúc của một người xa lạ gợi nhắc, rồi sự cô đơn được dịp xen vào tim mình chút chống chếnh không yên... Bởi vì mình đang sống, bởi vì mình là một con người có trái tim và có cảm xúc nên phải chấp nhận mình của khoảnh khắc này. Chẳng có gì đáng ngại mà không thể nói lên một câu : Tôi buồn ,tôi cô đơn và có nhiều lúc tôi tuyệt vọng.

Chiều nay chợt đọng lại những dòng chữ trên 1 blog không quen : Em đừng trách tại sao cuộc sống lại bỏ quên em. Cuộc sống vẫn trao yêu thương và hi vọng cho mỗi người, chỉ là em không nhận ra cuộc sống luôn chạm khẽ vào em để nói rằng yêu thương Khi một giọt sương mỏng manh rơi nhẹ lên má em mát rượi, em trách rằng: vô duyên quá. Khi cơn gió xào xạc làm mái tóc nhẹ bay, em thở than: gió gì rối tóc. Em có chợt nghĩ: Cuộc sống đang muốn vỗ về em đấy, em ơi! Bất chợt nghĩ đến câu nói : Hạnh phúc hiện hữu ở xung quanh ta...

Yêu thương cho đi thật nhiều nhưng nhận lại là cái gì? Người ta vẫn thường bảo tình cảm cho đi không mong nhận lại gì nhưng ta không thể nói là cho đi mà không mong nhận lại vì như thế là đang tự lừa dối chính bản thân mình, bởi mình không phải là người vĩ đại, rất bình thường nên dù tình cảm có dạt dào đến đâu mà cứ cho đi mãi sao được... Bất chợt thấy nghẹn ngào...

Vì thế nên khi nỗi buồn chiếm ngự trong trái tim,thì thôi hãy cứ để mặc cho nó thỏa sức vùng vẫy. Không thể xua đuổi thì hãy thưởng thức nỗi buồn như đang nhấm nháp một ly cà phê đen, dù vị đắng ngắt của nó không phải cũng làm ai dễ chịu. Ai cũng cần một khoảng trống lúc không có bờ vai ấm áp làm chỗ dựa hay chẳng thể tìm một bàn tay đưa ra cho mình nắm lấy...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét