Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

ST Em sẽ im lặng

Em sẽ im lặng để biết anh… có thật sự cần em hay không?

Em không buông tay, em không từ bỏ, em không muốn quên anh đâu...
Em cần anh lắm...
Nhưng anh àh:
Vì anh đôi lúc em đã bỏ rơi lòng tự trọng của mình...
Vì anh mà có những đêm nước mắt em rơi ướt gối...
Vì anh mà em làm biết bao điều ngốc nghếch...
Vì anh mà em làm được những việc em vốn nghĩ rằng chẳng bao giờ em làm nổi...
Vì anh... mà em không còn là em nữa.
Thứ em nhận lại là gì? Nước mắt, đau khổ, dằn vặt, những nỗi buồn chẳng dám chia sẻ cùng ai... Anh không cần em... Không có em, cuộc sống của anh vẫn diễn ra bình thường đúng không anh...
Em không buông tay, em không từ bỏ, em không muốn quên anh đâu...
Em cần anh lắm...
Nhưng anh àh:
Em sẽ im lặng... Im lặng để những yêu thương đọng lại. Im lặng để thôi thổn thức, để thôi hy vọng, để thôi mong chờ....
Em sẽ im lặng để nhớ anh, để quan tâm đến anh, để yêu thương anh theo cách của riêng em...
Em sẽ im lặng để biết anh… có thật sự cần em hay không?

 Có một thời…

Em luôn muốn được bàn tay anh che chở. Mỗi khi em khóc, tay anh sẽ xoa dịu nước mắt em. Khi em chới với, tay anh sẽ nắm lấy tay em, kéo em lên khỏi bờ vực sâu thẳm ấy. Chỉ muốn một mình anh và duy nhất mình anh.



Có một thời…

Muốn ngã vào lòng anh

Cảm nhận từng hơi thở của anh

Nghe từng nhịp trái tim, khe khẽ

Nghe tiếng thở chầm chậm trong lời âu yếm

Yêu một người là chấp nhận bước đi khi người ấy không cần mình nữa?

Yêu một người là chấp nhận buông tay người ấy ra khi người ấy muốn nắm chặt lấy một bàn tay khác?

Yêu một người là chấp nhận thay thế những giọt nước mắt bằng tất cả nụ cười của mình cho dù con tim mình có đau đến bao nhiêu...



Và yêu một người là chấp nhận ngoảnh mặt với trái tim còn lời yêu.

Đã từng là tất cả của nhau, là hạnh phúc của nhau. Đã từng có một thời chỉ cần nhìn nhau và cảm nhận, chỉ ước thời gian ngừng trôi để nắm giữ từng phút giây bên nhau nhưng rồi cũng đến một lúc sẽ “không còn là gì của nhau” cũng là lúc biết chấp nhận lấy hai từ “buông tay” vì càng níu sẽ càng đau, càng nắm chặt sẽ càng móm méo.

Đã đến lúc buông ra cho cái gọi là “mình đã có một thời yêu nhau” như thế!

~ Người ta đau lòng... thường không phải vì tình yêu đã kết thúc

~ Mà bởi vì khi mọi thứ đã kết thúc rồi mà vẫn còn yêu


~ Đớn đau nhất không phải nghe ai đó nói chia tay


~ Đớn đau nhất là sau khj chia tay mà không được nghe ai đó nói dù là 1 câu


~ Im lặng mới chính là lời tạm biệt khiến ta tổn thương nhất.

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét