Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

NHÀ THƠ NGÔ MINH


NGÔ MINH
VẼ ANH
Kính tặng anh Hải Bằng

Dấu chân chim ngang dọc
Mùa hạn vừa qua đây ?

Vầng trán nhàu con sóng
Thuyền ai vừa ra khơi ?

Đáy sỏi phơi lũng má
Sao còn nguyên nụ cười ?

Tàn thời gian trắng đượm
Lửa nào còn trên môi ?

Cát rắc bầm chân tóc
Sao xót vào mắt tôi ?

6-5-1980
NGÔ MINH

LẶNG IM CỦA RỄ

Rễ bao đời cần mẫn đất sâu
Nuôi thân cành vươn cao ánh sáng
Vòm lá bốn mùa chim chuyền lóng lánh
Lòng đất – đêm sâu rễ lặng im

Lặng im cơn mưa
Lặng im trận nắng
Dòng nhựa truyền qua im lặng
Sinh sôi sự sống đơm mùa
Tuổi trẻ màu hoa
Tuổi già ngọt thơm vị quả
Phù sa tròn hạt lúa vàng
Ơi rễ cây sần sùi thớ đất
Nuôi tình yêu bền chặt thời gian

Mắt em nhìn thăm thẳm biển xanh
Mạ nuôi con bước cao bước thấp
Cha đi đánh giắc, con mong…
Những dáng rễ cây nét đời ai tạc ?

Trên từng vuông đất
Em ơi hãy khẽ khàng chân bước
Đừng làm đau từng mạch nhỏ rễ đời
Bởi tay có bỏng rát những ngày
Cày đất và gieo hạt
Rồi tay lại làm thơ và múa hát
Còn rễ tảo tần nơi lặng im nén chặt
Kết tinh vị mật nuôi ta

Khi cây khô chết những mùa hoa
Rễ vẫn giữ cho người bài thơ cuộc sống

Huế, 4-1978

KHUYA BÊN MỘ BA


chi chít sao trời cát rắc
hồng hoang thập thững oan hồn
giờ ni ba lang thang hành khất
hay ngủ vùi đáy huyệt thời gian ?
năm mươi rằm tháng bảy
mộ ba như ngọn hải đăng
soi chân dung sự thật
con tìm
buổi sáng xưa con vừa biết khóc
mười hai phát đạn giặc cắm vào ngực ba
biển đỏ ngầu máu dựng
buổi sáng xưa con vừa biết khóc
may sao biển mặn tới giờ
may sao suốt hoàng hôn đời mạ
hồn ba về chắp nối câu ru
ba ơi
từ buổi ba mang uất hận xuống mồ
các con mang vết đạn trên ngực ba
đi rìm giặc cho đến ngày bạc tóc
buổi sáng xưa con vừa biết khóc
bây giờ khô nước mắt
bao giờ…
biển lập lòe lửa nhang sám hối
nỗi đau đâu dễ khỏa bằng
con lại về chân dò lối cát
nước mắt mồ côi và biển đồng hành…

Làng biển, 5-3 âm lịch

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét