ĐẶT CHÂN ĐẾN ĐIỂM CỰC ĐÔNG CỦA ĐẤT NƯỚC
Phú Yên là một tỉnh Nam Trung bộ, thỉnh thoảng có việc tôi thường đi ngang qua bằng ôtô, tàu lửa hoặc dừng lại nghỉ chân lưu trú ngắn ngày và thực lòng để hiểu biết về đất - người ở đây tôi còn cạn lắm! Thế mà, tôi đã phải lòng đắm say quê hương này khi có dịp ở lại đây, thời gian không quá dài để cảm nhận “xứ Nẫu” đẹp giàu yên bình theo nghĩa rộng hơn.
Với tôi, một ước mơ thật giản đơn là được đặt chân đến các vùng miền của đât nước, cảnh trí ở đây có thể chỉ là sông biển núi đồi hồ vịnh… quen thuộc như ở quê nhà. Phú Yên cũng vậy, vùng đất này có bước chuyển mình ngoạn mục sau khi được chia tách từ tỉnh Phú Khánh, mà thành phố Tuy Hòa là trái tim tỉnh lỵ. Sau hơn 25 năm, đi lên từ hình ảnh phố thị loanh quanh dọc trục quốc lộ 1, Tuy Hòa đã có sự đổi thay với diện mạo mới của một thành phố năng động trên đà phát triển. Đô thị vươn xuống bờ biển vào tận phía Nam đến chân đèo Cả, ra hướng Bắc đến Hòa Đa. Những con đường rộng mở, phố mới hình thành trên vùng cát trắng khô khan. Phú Yên rất thuận lợi cho việc phát triển ngành du lịch mà tâm điểm là núi Nhạn với tháp Chàm cổ xưa còn nguyên vẹn dấu tích Vương quốc Chăm Pa. Đứng trên đỉnh núi, thực ra là ngọn đồi ở trung tâm thành phố phóng mắt về bốn phía. Ta bắt gặp núi Chóp Chài lừng lững ở phía Tây Bắc, khoảng 30km về phía Bắc ở huyện Tuy An có địa danh gành Đá Đĩa đang làm hồ sơ đề nghị lên UNESCO công nhận là một trong những di sản thiên nhiên của thế giới. Nhìn về phía Nam ta thấy dãy núi chắn ngang có hòn Đá Bia lúc nào cũng giăng mây, phía Đông là cửa sông Đà Rằng với cầu Hùng Vương bắc qua Khu công nghiệp Hòa Hiệp, sân bay Tuy Hòa vào tận dự án xây dựng Nhà máy lọc hóa dầu Vũng Rô. Không quá xa để chúng ta có thể tham quan mũi Điện (Đại Lãnh) điểm cực Đông của Tổ quốc, nơi đón bình minh sớm từ đất liền, gần đấy là địa danh lịch sử Vũng Rô với chiến công của Đoàn tàu Không số năm nào.
Được đặt chân đến điểm cực Đông là một thử thách không hề nhỏ, là nơi dành những ai có “máu” chinh phục khám phá mạo hiểm. Tôi và anh bạn đồng hành quyết tâm đi đến nơi cho bằng được, trong khi đó có khá nhiều anh chị em trong đoàn đều nghỉ chân ở dưới chân núi. Với hơn 600m đường đèo dốc, lại đi bộ dưới trời nắng gắt, nên mỗi người cầm một chai nước suối nhấm nháp vài miếng cho đỡ khát khô, vừa đi vừa nghỉ để kịp “thở ra”… Trước đây ai muốn chinh phục điểm cực Đông này thì phải thuê thuyền của ngư dân vòng qua eo biển sau đó ghé bờ và leo dốc. Hiện nay tỉnh đã đầu tư con đường đi lên xây bằng đá có bậc cấp, chính giữa có làn đường cho xe máy di chuyển nhưng do đường hẹp dốc cao nên chỉ có mấy anh em công tác Trạm hải đăng sử dụng còn khách tham quan thì phải gửi xe dưới chân núi. Cuối cùng sau nhiều lần nghỉ chân ở các đoạn, tôi và anh bạn đồng hành cũng đã nhìn thấy Trạm hải đăng trước mặt.
Trạm hải đăng Đại Lãnh còn có tên là “Mũi Điện”, ngọn hải đăng cao 26,5m được người Pháp xây dựng từ năm 1890, do chiến tranh có lúc trạm dừng hoạt động, đến tháng 8/1996, Nhà nước đã cho sửa chữa, tu bổ và ngọn hải đăng chính thức hoạt động trở lại vào năm 1997 với kiến trúc “Pháp”. Trong trạm có nuôi chó dữ, đánh hơi người từ xa nên chỏ sủa lên inh ỏi, ai yếu bóng vía không dám đặt chân qua cổng. Thật ra thì đàn chó đã được xích và có rào chắn để bảo vệ an toàn cho du khách lên tham quan ngọn đèn biển. Đứng trên nền cao hơn 110m so với mặt biển này, chúng ta có thể nhìn thấy bãi Môn phía Bắc với sóng nước lặng lờ, phía dưới chân Trạm hải đăng có mũi đá nhô ra biển, nơi đây có mốc tọa độ quốc gia được xác định là một trong điểm nhô ra trên đất liền đón bình minh sớm của Việt Nam, phía trong tỉnh Khánh Hòa còn có một điểm cực Đông nữa đó là Mũi Đôi.
Có quá nhiều điều để nói về cảnh đẹp hoang sơ nơi điểm cực Đông, nơi đây thật yên bình với hàng thông reo trước gió, biển và núi hòa quyện vào nhau tạo nên phong cảnh sơn thủy hữu tình. Dù rất mệt nhưng tôi vẫn cố gắng leo lên cầu thang hình xoắn ốc vượt độ cao đến tận đỉnh ngọn hải đăng. Được phóng tầm mắt nhìn chung quanh biển trời, được đặt chân lên tận đỉnh ngọn hải đăng, tôi có quyền tự hào khoe với bạn bè là tôi đã đặt chân đến điểm cực Đông của Tổ quốc. Chia tay với anh Thắng công tác ở Trạm hải đăng bằng ly rượu ngâm với một rể cây thuốc Nam trên núi cho khỏe người, theo quảng cáo thì uống rượu này sẽ giải được mệt mỏi, bổ cho xương cốt… Anh còn cung cấp thêm thông tin: “Nếu anh chị có nhu cầu ở lại đêm hay ở lại trưa thì liên lạc trước qua điện thoại để Trạm chuẩn bị thức ăn, thức uống, bố trí phòng nghỉ với giá cả rất dễ chịu…!”. Còn thú vị gì hơn khi có một chỗ qua đêm ở Trạm hải đăng, con người và thiên nhiên sẽ hòa nhịp, sẽ được ngắm vầng trăng treo trên biển đêm, những ngọn đèn hắt sáng lung linh của đoàn thuyền ngư dân đánh bắt cá mực, thưởng thức món ăn chế biến từ hải sản tươi sống, được đón mặt trời mọc nhô lên trên chân trời xa... Những trải nghiệm thú vị lãng mạn một ngày đêm ở Mũi Điện - Đại Lãnh làm cho ta quên hết những mệt nhọc ưu phiền cuộc sống thường ngày.
Đến với Mũi Điện, nơi đón bình mình sớm từ đất liền để được cảm nhận tình yêu quê hương đất nước, người “xứ Nẫu” tự hào về vùng đất tiềm năng du lịch này, đây là điểm không thể thiếu trong tua du khách khi đến tham quan tỉnh Phú Yên. Nay mai dự án Nhà máy lọc hóa dầu Vũng Rô được xây dựng đưa vào sản xuất. Công trường sẽ nhộn nhịp, biến vùng đất “khô hạn” ở phía Nam thành phố Tuy Hòa thành lợi thế sản xuất ra sản phẩm hóa dầu và kéo theo bao dự án khác phát triển. Khu du lịch liên hoàn với: Bãi Môn biển xanh cát trắng, Mũi Điện thơ mộng, Vũng Rô lặng gió… sẽ hút khách sau giờ làm việc mệt nhọc, để nghỉ ngơi thư giản vào ngày nghỉ cuối tuần. Con đường từ thành phố Tuy Hòa vào phía Nam dọc bờ biển được xây dựng và đang hoàn thiện chạy ngang qua sân bay, khu công nghiệp lọc hóa dầu, đến Vũng Rô và vòng vèo trườn lên đèo Cả nối vào Quốc lộ 1 là cung đường có giá trị về kinh tế, an ninh - quốc phòng… Và nhất là tạo điều kiện thuận lợi cho du khách đến tham quan “xứ Nẫu” với nhiều danh lam thắng nổi tiếng, chắc chắn rằng không hỗ danh với vùng đất có tên gọi “Đất Phú - Trời Yên”./.
Quê nhà, 19/10/2014
HỒ NGHĨA PHƯƠNG
Phú Yên là một tỉnh Nam Trung bộ, thỉnh thoảng có việc tôi thường đi ngang qua bằng ôtô, tàu lửa hoặc dừng lại nghỉ chân lưu trú ngắn ngày và thực lòng để hiểu biết về đất - người ở đây tôi còn cạn lắm! Thế mà, tôi đã phải lòng đắm say quê hương này khi có dịp ở lại đây, thời gian không quá dài để cảm nhận “xứ Nẫu” đẹp giàu yên bình theo nghĩa rộng hơn.
Với tôi, một ước mơ thật giản đơn là được đặt chân đến các vùng miền của đât nước, cảnh trí ở đây có thể chỉ là sông biển núi đồi hồ vịnh… quen thuộc như ở quê nhà. Phú Yên cũng vậy, vùng đất này có bước chuyển mình ngoạn mục sau khi được chia tách từ tỉnh Phú Khánh, mà thành phố Tuy Hòa là trái tim tỉnh lỵ. Sau hơn 25 năm, đi lên từ hình ảnh phố thị loanh quanh dọc trục quốc lộ 1, Tuy Hòa đã có sự đổi thay với diện mạo mới của một thành phố năng động trên đà phát triển. Đô thị vươn xuống bờ biển vào tận phía Nam đến chân đèo Cả, ra hướng Bắc đến Hòa Đa. Những con đường rộng mở, phố mới hình thành trên vùng cát trắng khô khan. Phú Yên rất thuận lợi cho việc phát triển ngành du lịch mà tâm điểm là núi Nhạn với tháp Chàm cổ xưa còn nguyên vẹn dấu tích Vương quốc Chăm Pa. Đứng trên đỉnh núi, thực ra là ngọn đồi ở trung tâm thành phố phóng mắt về bốn phía. Ta bắt gặp núi Chóp Chài lừng lững ở phía Tây Bắc, khoảng 30km về phía Bắc ở huyện Tuy An có địa danh gành Đá Đĩa đang làm hồ sơ đề nghị lên UNESCO công nhận là một trong những di sản thiên nhiên của thế giới. Nhìn về phía Nam ta thấy dãy núi chắn ngang có hòn Đá Bia lúc nào cũng giăng mây, phía Đông là cửa sông Đà Rằng với cầu Hùng Vương bắc qua Khu công nghiệp Hòa Hiệp, sân bay Tuy Hòa vào tận dự án xây dựng Nhà máy lọc hóa dầu Vũng Rô. Không quá xa để chúng ta có thể tham quan mũi Điện (Đại Lãnh) điểm cực Đông của Tổ quốc, nơi đón bình minh sớm từ đất liền, gần đấy là địa danh lịch sử Vũng Rô với chiến công của Đoàn tàu Không số năm nào.
Được đặt chân đến điểm cực Đông là một thử thách không hề nhỏ, là nơi dành những ai có “máu” chinh phục khám phá mạo hiểm. Tôi và anh bạn đồng hành quyết tâm đi đến nơi cho bằng được, trong khi đó có khá nhiều anh chị em trong đoàn đều nghỉ chân ở dưới chân núi. Với hơn 600m đường đèo dốc, lại đi bộ dưới trời nắng gắt, nên mỗi người cầm một chai nước suối nhấm nháp vài miếng cho đỡ khát khô, vừa đi vừa nghỉ để kịp “thở ra”… Trước đây ai muốn chinh phục điểm cực Đông này thì phải thuê thuyền của ngư dân vòng qua eo biển sau đó ghé bờ và leo dốc. Hiện nay tỉnh đã đầu tư con đường đi lên xây bằng đá có bậc cấp, chính giữa có làn đường cho xe máy di chuyển nhưng do đường hẹp dốc cao nên chỉ có mấy anh em công tác Trạm hải đăng sử dụng còn khách tham quan thì phải gửi xe dưới chân núi. Cuối cùng sau nhiều lần nghỉ chân ở các đoạn, tôi và anh bạn đồng hành cũng đã nhìn thấy Trạm hải đăng trước mặt.
Trạm hải đăng Đại Lãnh còn có tên là “Mũi Điện”, ngọn hải đăng cao 26,5m được người Pháp xây dựng từ năm 1890, do chiến tranh có lúc trạm dừng hoạt động, đến tháng 8/1996, Nhà nước đã cho sửa chữa, tu bổ và ngọn hải đăng chính thức hoạt động trở lại vào năm 1997 với kiến trúc “Pháp”. Trong trạm có nuôi chó dữ, đánh hơi người từ xa nên chỏ sủa lên inh ỏi, ai yếu bóng vía không dám đặt chân qua cổng. Thật ra thì đàn chó đã được xích và có rào chắn để bảo vệ an toàn cho du khách lên tham quan ngọn đèn biển. Đứng trên nền cao hơn 110m so với mặt biển này, chúng ta có thể nhìn thấy bãi Môn phía Bắc với sóng nước lặng lờ, phía dưới chân Trạm hải đăng có mũi đá nhô ra biển, nơi đây có mốc tọa độ quốc gia được xác định là một trong điểm nhô ra trên đất liền đón bình minh sớm của Việt Nam, phía trong tỉnh Khánh Hòa còn có một điểm cực Đông nữa đó là Mũi Đôi.
Có quá nhiều điều để nói về cảnh đẹp hoang sơ nơi điểm cực Đông, nơi đây thật yên bình với hàng thông reo trước gió, biển và núi hòa quyện vào nhau tạo nên phong cảnh sơn thủy hữu tình. Dù rất mệt nhưng tôi vẫn cố gắng leo lên cầu thang hình xoắn ốc vượt độ cao đến tận đỉnh ngọn hải đăng. Được phóng tầm mắt nhìn chung quanh biển trời, được đặt chân lên tận đỉnh ngọn hải đăng, tôi có quyền tự hào khoe với bạn bè là tôi đã đặt chân đến điểm cực Đông của Tổ quốc. Chia tay với anh Thắng công tác ở Trạm hải đăng bằng ly rượu ngâm với một rể cây thuốc Nam trên núi cho khỏe người, theo quảng cáo thì uống rượu này sẽ giải được mệt mỏi, bổ cho xương cốt… Anh còn cung cấp thêm thông tin: “Nếu anh chị có nhu cầu ở lại đêm hay ở lại trưa thì liên lạc trước qua điện thoại để Trạm chuẩn bị thức ăn, thức uống, bố trí phòng nghỉ với giá cả rất dễ chịu…!”. Còn thú vị gì hơn khi có một chỗ qua đêm ở Trạm hải đăng, con người và thiên nhiên sẽ hòa nhịp, sẽ được ngắm vầng trăng treo trên biển đêm, những ngọn đèn hắt sáng lung linh của đoàn thuyền ngư dân đánh bắt cá mực, thưởng thức món ăn chế biến từ hải sản tươi sống, được đón mặt trời mọc nhô lên trên chân trời xa... Những trải nghiệm thú vị lãng mạn một ngày đêm ở Mũi Điện - Đại Lãnh làm cho ta quên hết những mệt nhọc ưu phiền cuộc sống thường ngày.
Đến với Mũi Điện, nơi đón bình mình sớm từ đất liền để được cảm nhận tình yêu quê hương đất nước, người “xứ Nẫu” tự hào về vùng đất tiềm năng du lịch này, đây là điểm không thể thiếu trong tua du khách khi đến tham quan tỉnh Phú Yên. Nay mai dự án Nhà máy lọc hóa dầu Vũng Rô được xây dựng đưa vào sản xuất. Công trường sẽ nhộn nhịp, biến vùng đất “khô hạn” ở phía Nam thành phố Tuy Hòa thành lợi thế sản xuất ra sản phẩm hóa dầu và kéo theo bao dự án khác phát triển. Khu du lịch liên hoàn với: Bãi Môn biển xanh cát trắng, Mũi Điện thơ mộng, Vũng Rô lặng gió… sẽ hút khách sau giờ làm việc mệt nhọc, để nghỉ ngơi thư giản vào ngày nghỉ cuối tuần. Con đường từ thành phố Tuy Hòa vào phía Nam dọc bờ biển được xây dựng và đang hoàn thiện chạy ngang qua sân bay, khu công nghiệp lọc hóa dầu, đến Vũng Rô và vòng vèo trườn lên đèo Cả nối vào Quốc lộ 1 là cung đường có giá trị về kinh tế, an ninh - quốc phòng… Và nhất là tạo điều kiện thuận lợi cho du khách đến tham quan “xứ Nẫu” với nhiều danh lam thắng nổi tiếng, chắc chắn rằng không hỗ danh với vùng đất có tên gọi “Đất Phú - Trời Yên”./.
Quê nhà, 19/10/2014
HỒ NGHĨA PHƯƠNG

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét