CHỮ DUYÊN
Chữ Duyên đắt lắm người ơi
Khi xưa đem đổi một trời nhớ thương
Một ngàn lẻ mối tơ vương
Gỡ cho đến lúc tóc sương chưa rồi
Chữ Duyên quý lắm người ơi
Khi xưa đem tặng vốn, lời kể đâu
Đành rằng đìa cạn ao sâu
Vì chưng nước rút cá sầu nổi nênh
Đành rằng duyên phận mỏng tênh
Vì chưng vôi bạc phải lên màu trầu
Cau kia đợi chẳng thấy đâu
Trầu già không thắm đêm thâu lạnh lùng
Chữ Duyên chẳng đặng chẳng đừng
Mới đem đổi lấy một rừng nhớ mong
Chữ Duyên là chữ cho không
Nghìn vàng đổ biển quyết không vớt về
Chữ Duyên là chữ hẹn thề
Đã đem đi tặng khen chê ai màng
Chữ Duyên là chữ bằng vàng
Đã vô tay người thì giữ làm tin
St
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét