Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014

THƠ HAY VỀ TÌNH YÊU

Nguyễn Thị Hồng Vân
THUYỀN

Một ngày
thuyền lạc bến mơ
Nụ hôn khe khẽ
chạm bờ khát khao

Thuyền tình
nửa cánh nghiêng chao
Cứ phiêu diêu hỏi
khi nào có nhau?

Có bao giờ
biển già đâu
Còn em thì mãi
bạc đầu nhớ anh!

N.T.H.V
***
 Vũ Ngọc Giao


hồn ta
là một cõi buồn
đôi khi
nước mắt chợt tuôn không ngờ
đêm đêm
ta hát lời thơ
ngàn đời
vẳng vọng hững hờ trong em

vẫn năm ngón nhỏ
thon
mềm
bấu đời ta
với nỗi niềm quạnh hiu.

V.N.G
***************
Dương Đoàn Trọng

MÁ LÚM ĐỒNG TIỀN

Nỗi buồn đổ mãi không vơi
Từ hôm khăn gói đi chơi hội làng
Trong vai cô Tấm dịu dàng
Đồng tiền trên má em mang hững hờ

Làm tôi săn đón đợi chờ
Mà em chẳng hẹn bao giờ cho vay
Thế rồi từ ấy đến nay
Cứ mong cứ nhớ cứ say dáng hiền

Chỉ vì em giữ đồng tiền
Tôi nghèo xơ xác cả miền tương tư.

D.Đ.T

_______________
Tác giả Dương Đoàn Trọng (Hà Nội)
ĐT:01687685911
Email: trong867017@gmail.com


 CHIỀU BUỒN

Thơ : Trịnh Trường
Hình ảnh (Internet)

Chiều buồn nắng ngả về đâu
Hoàng hôn buông sớm nặng sầu nhớ thương
Màn đêm tĩnh mịch canh trường
Mắt ai còn ướt sương đêm khóc người

Thu tàn lòng cũng tái tê
Chớm đông mới hiểu phu thê thế nào
Bao đêm nắm những chiêm bao
ủ ê tình cũ ngấm vào tim sâu

Thu tàn nắng ngả về đâu
Dọc dài nỗi nhớ nặng câu đợi chờ

BMT,Ngày 17.10.14

*****

Đức Nguyễn:
 BUỒN
 
Ngồi buồn
Mình nhớ người ta
Người ta hờ hững
Lệ sa cõi lòng

Ngồi buồn
Mình ngắm mênh mông
Trăng treo ngọn liễu
Buồn không hỡi tình??

Ngồi buồn
Gác vắng lặng thinh
Ánh đèn hiu hắt
Bóng hình cô liêu

Ngồi buồn
Nuối tiếc bao nhiêu
Nỗi đau
Cào xé..
Càng nhiều bấy nhiêu

Ngồi buồn
Quạnh vắng cô liêu
Nhìn mây..xám lạnh
Nhìn Kiều* xa xăm

Ngồi buồn
Mình ngắm lạnh căm
Rượu hồng ai chúc..
Buồn thăm thẳm buồn...
                                                                              Vân Huỳnh

AI ĐEM

Ai đem nước mắt tưới chiều
Buông lơi sợi nhớ mỹ miều buộc mây
Biển chiều ngọn gió nồm lay
Tóc bay từng lọn ngất ngây trói hồn

Ai đem vạt nắng hoàng hôn
Gieo lên đôi mắt bồn chồn lòng tôi
Ngẩn ngơ nhìn chẳng muốn rời
Chiều vàng xuống biển mãi ngồi mộng mơ

Ai đem con gió bất ngờ
Thổi tung vạt áo câu thơ hẹn thề
Biển ru sóng hát say mê
Nhạc tình sóng cứ vỗ về bờ đêm

Ai đem hai gót chân em
Dẫm trên hạt cát mịn mềm đành sao!
Có hay lòng cát đớn đau
Bàn chân em dẫm nhớ nhau một đời.



Tình Yêu Cafe
Nguyễn Vũ:
Người về còn chút riêng mang
Phố xưa giờ đã trễ tràng mùa trăng

Bến chiều se lạnh sương giăng
Thuyền đi biết có dùng dằng ngày qua ?

Thôi đừng trách chuyện bướm hoa
Tình neo bến nhớ, người xa cuối trời

Trách chi chuyện của một thời….
Riêng mang … gom một góc đời cho ai !

Tình như một giọt sương mai
Chắt chiu từ những đếm dài nhớ nhau

Tầm xuân quyện với hương cau
Dường như còn nuối vòng tay một người

Riêng mang sau ánh mắt cười
Một lời ai trách bằng mười nỗi đau


Sông Hương
 Thôi thì qua một tình yêu
Nụ hôn nín lặng tóc chiều rưng rưng
Ta hữu hạn, người khôn cùng
Ai xé kỷ niệm, ai tung nỗi buồn

Thôi thì trả cỏ giận hờn
Bước chân thuở ấy giờ đơn côi rồi
Đi qua những cuộc đùa chơi
Thấy mình khờ khạo như thời mười lăm

Gió là gió, trăng là trăng
Đã đành mắc tội, ăn năn cũng thừa
Thôi thì… đứt đoạn… ngày xưa
Đóa hồng nguyên vẹn, người vừa trao ai

Tóc dài ôm lấy bờ vai
Tay mình ôm lấy hình ai bây giờ?
Thôi thì hết tuổi ngây thơ
Khi nào mới hết dại khờ tình ơi?

Nụ cười vương vãi trên môi
Mắt người liếc chéo làm rơi tóc chiều
Thôi thì qua một tình yêu…

- Đinh Thu Hiền -
 
 
 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét