Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

VĨNH BIỆT NGƯỜI


Vĩnh biệt người anh cả của Quân đội Nhân dân Việt Nam
"Hà nội chiều thu lá rụng vơi
Đêm về khắp phố lặng tin Người
Khuân viên ngoài cửa màu xanh tĩnh
Biệt thự trong phòng ảnh đỏ tươi
Bè bạn năm châu tuôn nước mắt
Anh em bốn bể nhớ muôn đời
Nghẹn lòng vĩnh biệt “Người Anh cả”
Xúc động bùi ngùi ứa lệ rơi".
(Bài thơ được sáng tác bởi độc giả Nguyễn Thái Mai - Chủ tịch ủy ban MTTQ Việt Nam xã Hương Trạch, Hương Khê, Hà tĩnh).

Nhà 30 Hoàng Diệu sau lễ tang Đại Tướng


Cửa sổ 30 Hoàng Diệu vẫn mở đây thôi
 

"Nước mắt tháng Mười chảy dọc biển Đông

Cho một thân rồng cuộn mình thôi thắp lửa
Đêm xô ngày, ngày xô mùa đau vỡ
Những ban mai thôi gõ cửa chào Người
Cửa sổ 30 Hoàng Diệu vẫn mở đấy thôi
Mây trắng nhớ nụ cười Người vương nắng
Gió len phòng hong khô ngày nước mắt
Đừng vội tan hơi ấm cuối còn gần
Bờ vai Người gánh cả dãy Trường Sơn
Đôi bàn tay lay Điện Biên chấn động
Thế giới giật mình, nhìn biển Đông sóng
Người anh hùng xanh áo vải Việt Nam
Trăm kiếp đời từ nô lệ đêm đen
Nương ngọn lửa Người, soi đường tranh đấu
Chiến dịch Hồ Chí Minh rùng mình loài hổ báo
Non sông dậy mùa rộn khải hoàn ca
Nước mắt tháng Mười tiễn Người về một miền xa, rất xa…
Nhưng năm tháng chẳng phai nhòa hình bóng
Niềm tự hào của cả dân tộc
Đã thơm hương sứ mệnh trọn một đời
Người - con chưa từng gặp, nhưng chẳng hề xa xôi
Người – với nụ cười ngời nên thần thoại
Sóng biển Đông nghiêng mình thầm ngân mãi
Một thân rồng họ Võ cháy thiên thu"
(Thơ LƯƠNG ĐÌNH KHOA )



 
"Nén Nhang thành kính tiễn Bác Võ Nguyên Giáp - Đại Tướng của nhân dân Việt Nam.
Con thấy buốt trong tim
Như năm ấy các chiến sĩ ở trường thông tin chỉ huy nghe tiếng kèn báo thức, bị thay bằng lời thông báo: Có giặc xâm lược
Lòng chúng con tan hoang chảy nước
“Việt Nam ơi máu đổ nữa rồi”
Bác ơi,
Tin bác mất rồi
Con loạng choạng khi vừa về tới cửa
Lòng hoang mang khi không còn lửa
Biết tìm đâu ánh sáng nữa để tin
Hai ngôi sao dân tộc sinh ra
Mang trong tim ánh sáng và chí khí tự do độc lập
Đường tìm đến tự do gian truân vấp váp
Dụng tâm trí đưa đất nước đến vinh quang.



Năm sáu chín
Đường đấu tranh dài còn lắm dở dang
Hồ Chủ Tịch đi xa lòng chưa toại nguyện
Đại Tướng tiếp hồn Người thống nhất non sông
Tim "học trò" Võ Nguyên Giáp mênh mông
Tỏa sáng tri thức và tấm lòng nhân văn quảng đại
Bao đời nay Việt Nam được nhớ
Bởi tên Người Hồ Chí Minh – Võ Nguyên Giáp vang bốn biển năm châu
Cháu gọi bác: Bác ơi!
Bởi bác như bố cháu
Hơn hai mươi năm trước ở T.78
Cháu giả vờ như con nít để được gặp bác giờ nghỉ ngơi
Tối khuya rồi bảo vệ ngăn và bác gái nói: Đại Tướng Ngủ rồi
Cháu ăn vạ ỉ ôi để bác nghe thấy ra nói chuyện
Làm việc có xá gì giờ
Bác thủ thỉ kể cháu nghe những điều vui nhộn.
Cháu thấy bác như cha
Gần gũi và âu yếm
Giọng bác ấm kể chuyện
Cháu quên việc phải làm
Bên bác thấy thanh bình
Tình Tướng quân ấm áp.
Bác – Vị Tướng tóc bạc
Uy danh bằng trí tài
Cả thế giới nghiêng mình
Suốt dọc dài lịch sử
Bác là ông là cha
Có tâm hồn bao la
Nhân văn và hiền hậu
Không chỉ ở trong nhà
Khi cháu mặc áo lính
Tham gia chống ngoại xâm
Nghe tên bác mềm lòng
Chí khí dâng cao ngất
Tài thao lược tinh chất
Từ bộ óc vĩ nhân
Bác Giáp tên rất gần
Với từng người bộ đội
Nghe tin bác từ trần
Cháu hoang mang lảo đảo
Niềm tự hào dân tộc
Hôm nay đã ra đi
Đất nước còn lâm nguy
Bởi bao điều thay đổi
Lòng dân đang xào xáo
Cần một người cầm quân
Tư tưởng bác rất cần
Tài dùng binh bố trí
Cả đời bác lo nghĩ
Cũng vì nước thương dân
Tiễn bác đi mưa quần
Trời cũng tuôn nước mắt
Bác ơi,
Lửa từ mắt
Cũng không cứu được ai
Mai sau con đường dài
Dân tộc cần chỗ dựa
Còn ai…
Đất nước tắt một vì sao
Thế giới mất một anh hào
Hôm nay
Tiễn bác đi
Nén nhang này
Cháu con tiếc một giang sơn xót mười
Khóc người như khóc cha già
Như chẳng quên được mái nhà Việt Nam."
(Thơ Đỗ Hương)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét