Bác Hồ bỏ thuốc lá – câu chuyện minh chứng cho đạo đức “Nói đi đôi với làm” của Bác
(10/04/2012)
Cuộc đời của Hồ Chí Minh là một mẫu mực về tự rèn luyện. Từ thời
thiếu niên đến lúc trở thành Chủ tịch nước, Bác không ngừng đấu tranh
hoàn thiện mình, Bác luôn kiên trì rèn luyện, lâu dần thành nếp sống,
thành thói quen. Bác nói thật chí lý: "Việc gì trong đời sống cũng khó
khǎn cả, vì chưa thành thói quen, khi đã có thói quen thì việc gì cũng
không khó". Sự uyên thâm và vĩ đại của Bác chính là nhờ ý chí rèn luyện
trở thành thói quen đó của Bác.
Tuy nhiên Bác tự nhận Bác có thói quen xấu là hút thuốc lá. Việc
hút thuốc lá liên quan tới hoạt động cách mạng của Người trong những
năm 20 của thế kỷ XX khi Người mang tên Nguyễn Ái Quốc. Đồng chí Vũ Kỳ,
nguyên Thư ký riêng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, nguyên Giám đốc Bảo tàng
Hồ Chí Minh đã được Bác Hồ tâm sự: Những năm ở Pháp, Người là một thanh
niên kháng Pháp nên luôn bị mật thám Pháp theo dõi ở khắp mọi nơi. Người
biết bị theo dõi mà không dám quay đầu lại để nhìn. Để có thể quan sát
được sự theo dõi, Người nghĩ ra cách hút thuốc. Mỗi lần như vậy, đi qua
thùng đựng rác ven đường cách khoảng ba bước chân, Người dừng lại châm
thuốc hút, rồi quay lại thùng rác để vứt que diêm, như vậy là Người có
dịp quan sát xung quanh, liệu cách đối phó với kẻ theo dõi. Do giả vờ
hút thuốc mãi mà đã trở thành thói quen của Người.
Nǎm 1966, do sức khoẻ giảm sút, bác sỹ đề nghị Bác bỏ thuốc Bác có kế hoạch quyết tâm bỏ dần. Bác nói:
- Bác hút thuốc từ lúc còn trẻ nay đã thành thói quen, bây giờ
bỏ thì tốt nhưng không dễ, các chú phải giúp Bác bỏ tật xấu này.
Rồi Bác tự đề ra chương trình bỏ thuốc dần dần. Lúc đầu là giảm
số lượng điếu hút trong ngày. Khi thèm hút thuốc Bác làm một việc gì đó
để thu hút sự chú ý, tập trung. Tuổi đã già phải làm như vậy thật quá
vất vả. Tập một thói quen, bỏ một thói quen không dễ chút nào. Phải có
một nghị lực phi thường mới làm được. Bác bảo đồng chí giúp việc để cho
Bác một vỏ lọ Pênixilin ở nơi làm việc và phòng nghỉ. Hút chừng nửa điếu
Bác dụi đi để vào lọ đó. Sau hút lại nửa điếu để dành. Anh em can bảo
thuốc lá hút dở không có lợi, Bác bảo: “Nhưng hút để có cữ”. Với cách
làm đó, Bác đã giảm từ cả bao xuống còn ba, bốn điếu một ngày. Cứ như
vậy Bác hút thưa dần.
Đầu tháng 3-1968, nhân khi bị cảm ho nhẹ, Bác tự quyết định bỏ
hẳn. Mấy ngày sau, trong một tuần lễ anh em vẫn để gói thuốc trên bàn
làm việc của Bác, nhưng Bác không dùng.
Một tháng sau, khi tiếp đồng chí Vũ Quang, lúc ấy là Bí thư
Trung ương Đoàn Thanh niên Lao động Việt Nam, Bác nói: Bác bỏ thuốc lá
rồi, chú về vận động thanh niên đừng hút thuốc lá. Sau này Bác có bài
thơ Vô đề:
“Thuốc kiêng rượu cữ đã ba năm,
Không bệnh là tiên sướng tuyệt trần.
Mừng thấy miền Nam luôn thắng lớn,
Một năm là cả bốn mùa Xuân”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét