Trên trang chủ về Đại tướng Võ Nguyên Giáp, hàng ngàn dòng chia sẻ được gửi đến, với tất cả tin yêu, sự thành kính và tiếc thương.
"Vĩnh Biệt người vị tướng tài của thế kỷ XX và của dân tộc Việt Nam. Sáng nay đi làm qua nhà Hát Lớn của TP.Hải Phòng, nhìn Quốc kỳ treo khăn tang tự nhiên nước mắt mình cứ chào dâng Bao giờ Việt Nam lại có vị tướng tài ba đức độ như người xuất hiện đây?", chia sẻ của bạn Xuân Phạm.
"Mẹ cháu nằm một chỗ, đã 86 tuổi. Mẹ cháu 66 năm tuổi Đảng nằm khóc thương Bác và hoài niệm về các trận chiến đấu tại Hà Nội ngày xưa. Cầu mong Bác yên lành", chia sẻ của bạn Thanh Huy.
"Nhìn ngắm những tấm hình của cụ Võ Nguyên Giáp, xem các thước phim, các bài viết về cụ... mà nước mắt con cứ giàn giụa trào ra... Đến tận lúc này viết bình luận, vẫn không ngừng chảy. Cảm giác xúc động đến mức này thật hiếm khi xảy đến với một người hay cười như con. Biết nói sao cho hết niềm xúc động lúc này", chia sẻ của bạn Nguyệt Ái.
Nhiều vần thơ cũng được viết lên với muôn vàn xúc cảm:
Người về chốn của thiên thu
Lòng dân tạc mãi ngàn công của
Người Đời nay tiếp nối đời mai
Non sông đất Việt không phai nhớ Người...
Lòng dân tạc mãi ngàn công của
Người Đời nay tiếp nối đời mai
Non sông đất Việt không phai nhớ Người...
(Thành viên Bi Châu)
Hôm nay Bác về nơi cuối trời
Người người thương tiếc lệ tuôn rơi
Bao năm sóng gió cùng đất nước
Giờ đây Người mới được thảnh thơi
Kính mong Người về nơi chín suối
Đến với anh hùng của muôn đời
Linh thiêng Người chỉ đường con cháu
Để cờ Việt Nam mãi thắm tươi
Người người thương tiếc lệ tuôn rơi
Bao năm sóng gió cùng đất nước
Giờ đây Người mới được thảnh thơi
Kính mong Người về nơi chín suối
Đến với anh hùng của muôn đời
Linh thiêng Người chỉ đường con cháu
Để cờ Việt Nam mãi thắm tươi
(Thành viên Lam Dao Duc)
Đại tướng lòng dân khắc đậm sâu
Trời thu tiễn biệt chẳng vơi sầu
Năm châu lắng đọng niềm thương tiếc
Bốn biển tuôn trào nỗi xót đau
Nhân cách rạng ngời vang thuở trước
Chiến công lừng lẫy vọng ngàn sau
Người đi non nước buồn vô hạn
Nhói buốt trong tim tiếng nguyện cầu
Trời thu tiễn biệt chẳng vơi sầu
Năm châu lắng đọng niềm thương tiếc
Bốn biển tuôn trào nỗi xót đau
Nhân cách rạng ngời vang thuở trước
Chiến công lừng lẫy vọng ngàn sau
Người đi non nước buồn vô hạn
Nhói buốt trong tim tiếng nguyện cầu
THẾ HỆ CHÚNG CON...VĨNH BIỆT NGƯỜI...!
(Thành viên Cần Một Khoảng Lặng)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét