Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

VUI VUI VỚI THƠ

Mắc nợ mùa thu
...

Anh hình như mắc nợ với mùa thu
Cung đàn yêu nhịp thăng trầm lỡ dở
Có bao giờ em chạnh lòng thương nhớ
Một người xưa nơi tận cuối trời xa?
Người đi rồi, mùa thu quá bao la
Yêu thương lắm lá bàng rơi trong gió
Tên chúng mình vẫn vẹn nguyên trong cỏ
Thu nhuộm vàng thành nỗi nhớ mênh mang...!


Lời chú của người viết:
Giả thiết ban đầu được đưa ra: Anh có mắc nợ với mùa thu.
Và Kết luận cuối cùng chính là: Anh Cung có một người yêu tên Thu.
Hi hi....


Gió vô tình thổi suốt chiều nay. 
Biển thì xanh mà cát thì trắng quá. 
Một mình em ở xứ người xa lạ. 
Biết lấy gì che bớt phía không anh?


15.7.201

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét