Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

TỰ RU MÌNH - ĐẶNG BÁ TIẾN



TỰ RU MÌNH

Cả đời tôi 
như con trâu cày
úp mặt hít bùn 
kéo lên từng luống chữ
không quản sương giá ngày đông
chẳng nề bỏng da ngày hạ
cày hết mình từ thuở trai tơ
đến hôm nay gối chùn, tóc bạc!

Tôi cày với niềm tin
những cánh đồng sẽ có thêm mùa gặt
những người mẹ quê tôi bớt đau khổ, dãi dầu
dù rơm rạ lót lòng
dù chuồng không đủ ấm
tôi cam phận trâu cày
cày đến trí não xác xơ!

+

Giờ ngoảnh lại
những cánh đồng đã đi qua
có cánh đồng đầy hoa
có cánh đồng chỉ đầy cỏ dại
niềm tin của tôi
có nơi thành hoa trái
có nơi là cỏ cháy rơm khô…

+

Ngẫm một đời kéo cày
vui buồn lẫn lộn
tôi là ai
nào đâu tự hiểu mình
tôi đánh sừng vào gióng chuồng
mà ngỡ mình đang hát
mặt bê bết phân mình mà ngỡ phấn son!

Giờ đành tự ru mình trong rơm rạ:
à ơi… nắng đã xế chiều
thì nằm nhai lại những điều đã khô
à ơi… đã lỡ mắc bùa
tự mình luồn chỉ thêu thùa áo quan
à ơi… đã lỡ đa đoan
thì đành mang nợ nhân gian kiếp này…


HỌA THƠ

Lời thơ ai cứ tỉ tê?
Như đang mắc nợ thêm mê lòng ngừơi.
Một đời dở khóc dở cười
Sao đời ghánh năng kiếp người nhân sinh?
À ơi...ai đó chớ than.

Còn Quan áo gấm e sang gíup người.
À ơi...nhoẻn miệng em cừơi.
Nhân gian trần thế..



à ơi… nắng đã xế chiều
thì nằm nhai lại những điều đã khô
à ơi… đã lỡ mắc bùa

tự mình luồn chỉ thêu thùa áo quan
à ơi… đã lỡ đa đoan
thì đành mang nợ nhân gian kiếp này…

Day dứt quá hở anh! nhưng đã là "nghiệp" thì làm sao bỏ được? NH xin cảm ơn TỰ RU MÌNH!
Luôn chúc SỨC KHỎE và NIỀM VUI, anh Tiến Đặng Bánhé!


Bài thơ đúng là tâm trạng của một lớp người đấy, mình chỉ biết kéo cầy, còn gieo trồng cái gì thì của người khác, chỉ thật buồn khi mà ngồi nhìn lại thì thành quả đâu đúng như mong muốn của mình...

Cuôc đời cày chán cày chê/
 Vân còn mảnh ruộng dưới trề dốc mông

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét