Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

THƠ VĂN TỪ LÀNG FB - ST

VỊ THA

Đã biết em đang buồn


Lòng anh sầu lắm đấy

Em ơi em có thấy

Trong anh cùng mùa đông

Cuộc sống này vốn thế

Cũng chợt có chợt không

Mình hãy nén bão giông

Có người thân chia sẻ

Tâm hồn mình mạnh mẽ

Cao thượng và vị tha

Phúc cả ba họ ta

danh thơm lưu truyền mãi


ĐỦ LIỀU

Ái tình nếu uống đủ liều

Loài người sẽ thoát được điều tà dâm,

Ai ai cũng sống khỏa thân

Mặc quần sẽ lại khiêu dâm mọi người.

( Thơ Bảo Sinh ).



ƯỚC VỌNG

Trái tim đã ngục tù!
Trái tim mòn hanh hao
Trái tim vàng lá úa
Trái tim thu câm lặng
Trái tim cằn khô héo

Trái tim bừng khát khao
Mùa đâm trồi nẩy lộc
ru vào trong giấc mộng
Điệp khúc mãi tình xuân





ANH CHÀNG ĐÁNH CÁ VÀ CON CÁ VÀNG

Có một anh chàng đánh cá nghèo lắm, một hôm anh ta đánh gần hết ngày mới được một con cá, lại là cá vàng, bé tẹo. Hồi trước đọc truyện anh ta biết cá vàng hay lấy điều ước ra đổi, anh ta vội quát ầm lên:
- Cá vàng kia ! mau cho ta điều ước không ta cho vào kho!
Con cá rối rít:
- Vâng, đừng thịt tôi, tôi sẽ cho ông ước gì được đấy, nhưng ông phải chấp nhận ông ước được một thì hàng xóm nhà ông được gấp đôi.
- Không sao ta đang đói nghèo, ta đồng ý, cho ta phép ước đi.
Cá ưỡn cong mình:
- Ông có phép ước rồi đó, thả tôi ra đi!
Anh chàng đánh cá thả cá xong, hể hả quay về nhà. Bung đói anh ta ước:
- Có một mâm cỗ ! - Hàng xóm có 2 mâm.
- Có một biệt thự ! - Hàng xóm có 2 ngôi
- Có một vợ xinh ! - Hàng xóm có 2 vợ như hoa hậu
Tức thật ! Nó không làm gì mà cái gì cũng được gấp đôi mình - Anh đánh cá băn khoăn - Đã thế ông ước cho mày biết:
- Hãy cho tôi chột mắt !
Anh hàng xóm lập tức bị mù. Nhưng hai bà vợ vẫn chăm sóc chu đáo anh chồng giàu có, phong độ.
Thế này không được - Anh đánh cá thầm nhủ, tay sờ xuống dưới - Đã thế:
- Hãy làm tôi mất một ... hòn !
Tức thì bên nhà hàng xóm hai bà vợ khóc vật vã, vội vàng khăn áo bỏ chồng ra đi.
Thì ra anh hàng xóm đã bị thiến sạch !


TÌNH CUỐI - TÌNH ĐẦU
*****************
Đêm lắng sâu cho hồn rơi vỡ . từng cơn mưa
Tình yêu đó phải chăng người .
Từ hôm nay... sao bơ vơ lạ đời...!
Ta thoáng nghe như vài cơn lốc . về đêm nay
Một mình nhớ ..Một trời mơ.....
Hẹn người đến cho ta tình cuối mùa

Ta đã trao cho người yêu dấu một đêm yêu
Rồi từ , đó tình yêu đầu
Thành muôn thâu ..muôn thâu quen đợi chờ
Bao ước mơ . cho dù như đá mờ xanh rêu
Nhạc tình yêu .. ..gọi người yêu
Đang héo hắt . ru ta mòn giấc chiều

Ôi ..! Người yêu hỡi ! Người yêu hỡi !!
Sắc hương cho đêm si mê
Tình đầu của ta ...
Và tình cuối của người...
Ta yêu cuộc ngang trái ...
Ta thương đời về chiều...
Ta thương ta .!!
Ta thương ta ngày mai ...!!!

Anh đến đây cho đời ta bớt , dài cơn đau
Đừng đi mãi . đừng phụ người
Đừng quên ta ..xa ta . không trọn lời
Ta ước mơ sao tình yêu cuối còn trong anh
Một ngày mai ...và ngày mai
Tình đầu mãi ru ta trọn giấc dài....
Người yêu hỡi ..! Nhớ chăng anh ..
Người yêu hỡi ..! nhớ ...chăng ..anh ....
( Trầm Tử Thiêng )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét