Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

TĐT

ĐI TÌM SỰ BẤT HỦ TRONG TỤC NGỮ, CA DAO, DÂN CA

Suốt ngày chỉ luật với lệ, tiếp thân chủ thì ai ai cũng đắm mình trong nỗi oan trái, đầy ắp sự uất hận, ”kêu trời, trời chẳng thấu ”…còn tôi thì quá mệt mỏi và đôi lúc cảm thấy bất lực! Thỉnh thoảng lên đây tán chuyện với anh chị em FB cho vui, có gì khiếm khuyết, xin mọi người lượng thứ.
Hôm nay anh chị em chúng mình thử đi tìm những lời dạy bảo quý giá của tổ tiên chúng ta trong kho tàng tục ngữ, ca dao, dân ca:
- Chủ nghĩa Mác nói: ” Vật chất quyết định ý thức”. Cha ông ta nói: ”Có thực mới vực được đạo”;…
- CN Mác nói: ” Nội dung quyết định hình thức”. Cha ông ta nói: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”…
- CN Mác nói về cặp phạm trù “Nguyên nhân và kết quả”. Cha ông ta tổng kết: “Rau nào, sâu nấy”, “Cha nào, con nấy”, “Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh”, “Ác giả, ác báo”, “Đời cha ăn mặn, đời con khát nước”,…
- CN Mác nói: “Bản chất được bộc lộ ra ngoài bằng hiện tượng”. Cha ông ta nói: “Cái mặt làm sao cái ngao làm vậy”,… (hehe, thật chí lý);
- Nguyên lý của CN Mác về đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản,… Cha ông ta thì nói: “Tức nước vỡ bờ”,” Dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong”,…
- Lý luận nọ, lý luận kia về tham nhũng, quan liêu,..Cha ông ta thì nói: “Nén bạc đâm toạc tờ giấy”, “Muốn nói gian làm quan mà nói”, ”Miệng quan trôn trẻ”,…

Vân vân và vân vân… vô số những lời dạy bảo của tổ tiên ta đã trở thành chân lý !
Ngay cả từ ngữ, tên gọi: Bác Hồ dùng từ “Đồng bào”: “Tôi nói đồng bào nghe rõ không?”, và trong bài hát nghe thật hùng hồn, thôi thúc: “Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi”. Bác dùng từ “kiều bào”,…nghe thân thương, thắm đượm nghĩa tình vô cùng,…Còn bây giờ ta dùng từ “nhân dân” và “việt kiều”, nghe khách sáo làm sao? Cái gì cũng (của – do - vì ) nhưng sự thật thì chắc mọi người ai cũng cảm nhận được.
Đành rằng, chúng ta phải học tập và vận dụng tri thức của nhân loại, nhưng học cái đúng, cái phù hợp với dân tộc để đưa đất nước ta giàu mạnh, văn minh; đồng bào ta ấm no và trí tuệ;…Không học theo cha ông mình mà lại ngồi cặm cụi bên tuyển tập nọ, tuyển tập kia, tưởng tượng rồi khịa chuyện (mắt cận đeo kính dày như đít chai, phong nhau vị nọ, hàm kia,..) bắt sinh viên phải học, sợ giun sợ dế, học xong thở phào nhẹ nhõm và không nhớ gì nữa.
Không thể và không thể được (dù là đất nước nào) đưa cả dân tộc đi theo chủ nghĩa không tưởng, thần thoại, điên khùng;…lôi cả dân tộc vào rừng rậm không lối thoát, vào bãi lầy không lối đi, đứng bên bờ vực thẳm có thể mất cả Tổ quốc mình; đất nước nào rơi vào tình cảnh ấy, ắt phải trả giá;…
Đất nước nào cũng vậy, nếu pháp luật chỉ trên giấy mà quyền uy thật sự trong tay kẻ nắm quyền, thì làm gì có dân chủ, làm sao chống được tham nhũng, oan trái là lẽ thường tình, “ một lũ sâu bao bọc nhau, cùng lợi ích phá hoại mùa màng” thì làm sao dân giàu nước mạnh được?. Đừng nghĩ được ngồi trên xe kẻ đưa người đón, những kẻ xu nịnh khom lưng cúi chào, tứ khoái “ ăn,ngủ, đ…ị “ hơn cả thiên vương,… là hoành tráng, là hả hê,… Còn dân ngồi bàn chuyện thì gọi bằng thằng nọ, thằng kia…Mấy đất nước vừa qua có sự cố cho thấy: mất lòng dân thì mất tất cả, khi đó thì không chỉ tính mạng mà mồ mả tổ tiên của những kẻ hại nước, hại dân cũng không còn.
Tôi nói đôi chút chuyện ta, chuyện tây cho vui, không chính trị, chính treo gì cả, mà chỉ vui thôi anh chị em nhé.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét