Nốt lặng ngày Xuân
Cuối ngày làm việc. Mệt rã rời. Mọi người đã về hết, và đây là lúc tôi có thói quen vào trang Tác nghiệp điện tử lần cuối trong ngày để kiểm tra các thư từ, báo cáo, tờ trình được gửi cho tôi. Tôi lướt nhanh qua tít đề của hàng chục mục để xem cái nào nên xem và hồi âm trước. Bất chợt tôi đọc thấy "MỘT CLIP GÂY XÚC ĐỘNG"!. Đó là tin gửi của Ngọc Anh, một cô nhân viên còn rất trẻ của tôi, gửi cho tất cả các đồng nghiệp trong phòng. Tôi click, chọn xem trước.
Tin gửi vỏn vẹn thế này:
"Em gửi các thầy cô 1 clip mà hẳn xem xong sẽ khiến ta nghẹn ngào.
http://www.youtube.com/watch?v=yTTWRWp_m0s&feature=related
Tôi đã xem ngay clip trên đường link. Các bạn hãy xem. Có lẽ cô nhân viên của tôi nói đúng, hẳn là các bạn sẽ khóc, bởi một kẻ chai lì như tôi khi xem xong cũng thấy má mình ướt!
Một nốt lặng ngày Xuân!
Tết đến, Xuân về. Giữa cái ồn ào, hân hoan của chúc tụng, mỗi người cũng nên dành cho mình một vài nốt lặng giữa ngày Xuân; để mà ngộ ra rằng đôi khi chúng ta thật vô lý khi ngỡ mình đang ở dưới đáy của bể khổ cuộc đời! Những ưu phiền vu vơ, những nỗi đau vô cớ của chúng ta có là gì đâu khi đem so với những cảnh đời éo le, bần hàn của những kiếp người cơm vãi, cơm rơi - những kiếp người không còn thời gian để buồn trong cuộc mưu sinh triền miên, khổ ải!
Chống cằm trên bàn làm việc. Trân trân nhìn vào những tấm thiệp mừng Xuân. Thẫn thờ như kẻ mộng du với câu hát bị bóp méo trong đầu:" Mùa Xuân đâu chỉ có hoa thơm và nắng hồng/ Cuộc đời còn có cả những...nỗi đau"! Rồi cũng phải trấn tĩnh lại. Rồi cũng phải cố trở lại chai lì. Tự nhủ "Mình mềm yếu quá! Vui lên nào! Bọn trẻ cũng biết buồn trước những cảnh đời bất hạnh, và biết chia sẻ với cộng đồng, như ta! Đừng để chúng thấy mình mắt ướt!".
Choàng cái mangto vào, tắt đèn, khóa cửa, tôi bước ra ngoài. Trời giá lạnh. Lầm lũi đi lên khu giảng đường buổi tối, nơi ca làm việc thứ 3 trong ngày của tôi bắt đầu. Tôi biết, nơi ấy có rất nhiều học trò nghiến răng vượt khó để đi học trong những ngày giá buốt.
Tin gửi vỏn vẹn thế này:
"Em gửi các thầy cô 1 clip mà hẳn xem xong sẽ khiến ta nghẹn ngào.
http://www.youtube.com/watch?v=yTTWRWp_m0s&feature=related
Tôi đã xem ngay clip trên đường link. Các bạn hãy xem. Có lẽ cô nhân viên của tôi nói đúng, hẳn là các bạn sẽ khóc, bởi một kẻ chai lì như tôi khi xem xong cũng thấy má mình ướt!
Một nốt lặng ngày Xuân!
Tết đến, Xuân về. Giữa cái ồn ào, hân hoan của chúc tụng, mỗi người cũng nên dành cho mình một vài nốt lặng giữa ngày Xuân; để mà ngộ ra rằng đôi khi chúng ta thật vô lý khi ngỡ mình đang ở dưới đáy của bể khổ cuộc đời! Những ưu phiền vu vơ, những nỗi đau vô cớ của chúng ta có là gì đâu khi đem so với những cảnh đời éo le, bần hàn của những kiếp người cơm vãi, cơm rơi - những kiếp người không còn thời gian để buồn trong cuộc mưu sinh triền miên, khổ ải!
Chống cằm trên bàn làm việc. Trân trân nhìn vào những tấm thiệp mừng Xuân. Thẫn thờ như kẻ mộng du với câu hát bị bóp méo trong đầu:" Mùa Xuân đâu chỉ có hoa thơm và nắng hồng/ Cuộc đời còn có cả những...nỗi đau"! Rồi cũng phải trấn tĩnh lại. Rồi cũng phải cố trở lại chai lì. Tự nhủ "Mình mềm yếu quá! Vui lên nào! Bọn trẻ cũng biết buồn trước những cảnh đời bất hạnh, và biết chia sẻ với cộng đồng, như ta! Đừng để chúng thấy mình mắt ướt!".
Choàng cái mangto vào, tắt đèn, khóa cửa, tôi bước ra ngoài. Trời giá lạnh. Lầm lũi đi lên khu giảng đường buổi tối, nơi ca làm việc thứ 3 trong ngày của tôi bắt đầu. Tôi biết, nơi ấy có rất nhiều học trò nghiến răng vượt khó để đi học trong những ngày giá buốt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét