CÕI MƠ...
Anh vẫn luôn mơ về em
muôn kiếp không hề quên
và một đêm em bỗng đến
mình gặp nhau trong cõi mơ
Ôm ấp em vào tay
cho nỗi đau nhẹ vơi
nụ hôn em môi bốc cháy
Để tình đôi ta sống mãi
Ánh mắt ấy đã cuốn ta tha thiết
và một thời tình yêu chói sáng ấm như nắng mơ
những đêm anh rung cung đàn tơ
cất tiếng hát, em khẽ ru tình vào cõi mơ
Dĩ vãng ấy với tháng năm vẫn lướt trôi
nào ngờ tình duyên đến với lứa đôi
có thế thôi, bóng em chôn trong tim tôi
nỗi đớn đau ru mềm lòng sầu khó quên...
Anh vẫn mơ về em
muôn kiếp không hề quên
chẳng buồn khi không gọi tên
chẳng buồn khi em chưa bình yên...
Anh khao khát được gặp em
trong cõi mơ từng đêm
để tâm tư vơi nỗi nhớ
tình buồn thương còn vấn vương...
Người Sài Gòn họa lại CÕI MƠ
Cõi mơ cõi thật!
Vẫn biết rằng tình ái
Trong mơ đẹp hơn nhiều
Trễ tràng trong đời thực
Tôi gặp người tôi yêu
Thế rồi mơ trong say
Thế rồi buồn trong mắt
Thế rồi điên trong mơ
Từng buổi chiều náo nức
Thôi những ngày xa cách
Ôi mùa xuân mong chờ
Lại những chiều đưa đón
Thôi những lần bơ vơ
Anh đến từ cõi mơ
Làm tiêu tan cõi thực
Những mật đắng tình yêu
Chỉ còn trong ký ức
Em giã từ cõi thực
Để đi vào cõi mơ
Tình bằng là con nhện
Lại cuống cuồng vương tơ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét