Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

CẢM TÁC CƠM CÓ THỊT VƯỢT 10 TỈ CỦA ĐỐP THỊ

CẢM TÁC CƠM CÓ THỊT VƯỢT 10 TỈ CỦA ĐỐP THỊ

Lấp lánh và ấm áp sáng
Mười tỉ cơm có thịt rạng ngời, trong veo như đứa trẻ trong nôi
Vài năm tuổi- ôi cơm có thịt!
Đã làm nên kỳ tích giữa ngàn đời…

Có phải xa xưa khi đất chưa tách khỏi trời
Mẹ Âu cơ nặng lòng chưa sinh hạ
Cha Lạc Long quân đã giương cung săn mồi 
Để trăm trứng giống nòi thông minh do có thịt tự phôi thai?

Thời hiện đại rừng trọc lóc bình vôi
Muôn thú , cá chim hốt sạch cho tuyệt chủng
Để em thơ đến trường cơm trắng không có thịt
Cho não lòng trandangtuan.com…

Từ chấm lửa thiêng- những gom góp đầu tiên
Cơm có thịt bùng lên mười tỉ đồng giữa nhân sinh bảy tỉ
Như nhạc, như thơ lan tràn thế kỷ
Gọi nhân ái Việt tụ về khắp bốn biển năm châu

Thật ấm lòng- giữa núi thẳm, rừng sâu
Đuốc tiếp đuốc sáng rừng comcothit
Cứ nghĩ những bé thơ rét không độ, chân không dép, áo phong phanh, cơm không thịt cứng như đá lạnh phải nhúng vào nước buốt mới nuốt qua cổ họng…
Là con người ai tránh khỏi rưng rưng???...

Mười tỉ comcothit!- đâu chỉ có hàm lượng tin yêu, đồng cảm của muôn phương
Mà còn là chót vót, nghẹn ngào_ thước đo nhân cách!
Ôi những chuyến vượt rừng- đèo cao- vực sâu- chênh vênh giữa mịt mù sống chết…
Nếu chẳng may có chuyện gì… thì hàng trăm ngàn tỉ dolla có mua được một mạng người không???...

Hỡi những chiến binh cơm có thịt ngày đêm vượt núi băng vực!!!…
Hãy bỏ qua ngoài tai những đàm tếu ngoài kia của “hiệp hội chó sủa trăng”- tắc trách, đố kỵ, ganh tị, ích kỷ, vô liêm sỉ, nhan nhản đầy rẫy mọi thế kỷ như bầy sâu bất lương không biết sợ nhân quả.
Nhớ câu thơ xưa- Bát cơm chan đầy nước mắt- bay còn giật khỏi miệng ta- thằng địa chủ, thằng đế quốc, đứa đè cổ, đứa lột da…
Nhớ Tố Hữu năm 1937 viết Từ ấy-“không áo cơm cù bất cù bơ”- nay vẫn đầy rẫy những bé thơ cơm không thịt, rét không áo ấm cù bất cù bơ giữa rừng sâu núi thẳm…
Miếng thịt chan đầy nước mắt- Bay còn giật khỏi miệng ai?...
Dã thú! Dã man và dạ quỉ
Hãy sống để đức cho con- hỡi các “đấng” không biết sợ nhân quả
“Bát cơm chan đầy nước mắt bay còn giật khỏi miệng ta”…

Cốc! Cốc! Cốc!...cơm có thịt hay ba tiếng mõ gõ chốn cửa chùa
Cơm có thịt hay vài hồi chuông ngân nơi thờ chúa
Dù Chúa hay Phật thì linh mục, sư thầy không dạy nổi tín đồ của mình nên người tử tế nếu mình thiếu nhân nghĩa, yêu thương, san sẻ
Muốn được lòng tin của nhân dân hãy làm những điều nho nhỏ như trandangtuan.com thay cho những đao to búa lớn lý thuyết suông…

Có phải Kácmax-thủy tổ của cộng sản nói câu này-“Chỉ loài cầm thú mới quay lưng lại với khổ đau của đồng loại”
Cọp còn không ăn thịt con của nó cơ mà
Chim còn biết mớm mồi cho con
Chó còn vắt kiệt mình cho con bú
Mẹ Âu Cơ nếu sống lại chắc phải trẫm mình xuống sông tự tử
Trăm trứng sinh ra triệu nội đau lòng…
Vô cảm tràn lan, cái ác tràn lan, cướp, hiếp, giết, trộm cắp, tham nhũng, lừa gạt, bịp bợm, dối trá, giả nhân giả nghĩa tràn lan…
Sự tử tế tình người- cô đơn, co cụm lại
Bao giờ cho đến tháng Mười
Bao giờ chạm tới một thời chiến tranh…

Ôi một thời chiến tranh!
Tình người như trăng rằm vằng vặc
Nếu không có 1/3 là người dân tộc núi thẳm, rừng sâu bám trụ như trinh sát đặc công trong tổng quân đánh giặc
Thì biên giới phía Bắc còn không?

Sao lại nỡ để nhân dân sống chết với mình thiếu cơm thịt tự tuổi ấu thơ sau 70 năm theo Đảng xương chất thành núi, máu chảy thành sông…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét