Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013

LẠI NÓI VỀ NGUYỄN BÁ THANH


CẢNH “GẦM GIƯỜNG CHIẾU ĐẤT”
VÀ BỆNH VIỆN CHO DÂN
TRẦN ĐĂNG KHOA
Mới đây, vào những ngày cuối tháng 1, năm 2013 này, tại Trung tâm Triển lãm Nghệ thuật 45 Tràng Tiền Hà Nội, đã có cuộc triển lãm ảnh đặc biệt, không phải ảnh nghệ thuật, mà ảnh phóng sự báo chí, ảnh đời thường, nhưng lại có sức thu hút công chúng rất mãnh liệt. Đó là triển lãm cảnh “ngủ gầm giường, ngủ hành lang bệnh viện” với hơn một trăm bức ảnh. Mỗi bức ảnh là một hoàn cảnh, một nỗi đời, một cảnh ngộ. Tác giả của những bức ảnh này, không chỉ là những phóng viên, những ký giả, cộng tác viên của Trung tâm Sức khỏe và Dân số, mà còn là những người bình thường. Họ là bệnh nhân hoặc người nhà đi theo chăm sóc bệnh nhân. Họ ghi lại những khoảnh khắc mình đã thấy hoặc đã trải, không phải có ý thức làm nghệ thuật, mà chỉ đơn giản giữ lại những kỷ niệm theo kiểu “thấy gì ghi nấy”. Chính vì thế mà nó rất chân thật và sinh động. Không phê phán ngành y tế, chỉ phơi ra một thực trạng mang tính sẻ chia. Chính thế lại đắng đót, lại có sức lay động lương tri những người tử tế. Chỉ những trái tim và tâm hồn lạnh giá mới có thể dửng dưng.
Cuộc triển lãm đặc biệt này cũng đã lên mạng nhiều trang baó điện tử chính thống. Tôi không biết các vị lãnh đạo, các nhà quản lý nghĩ gì khi nhìn những cảnh đời nơi “gầm giường chiếu đất” này? Còn tôi, bao trùm lên mọi cảm giác là nỗi đắng đót đến se thắt cả gan ruột. Lại nhớ đến buổi “vi hành” của bà Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến xuống các bệnh viện cơ sở. Bò từ gầm giường ra chào bà là các bệnh nhân nhí bị ung thư. Rồi những bệnh nhân hiểm nghèo chờ xạ trị ba người ghép một giường. Nhiều khi bệnh nhân phải nằm chen chúc dưới gầm giường, nằm tràn cả ra hành lang bệnh viện trong thời tiết mưa ẩm và giá lạnh. Sống lay lắt như thế, ngay cả một người khỏe mạnh cũng có thể gục đổ, chứ không còn nói đến những con người bất hạnh, lại mang trong mình trọng bệnh mà sự sống mong manh chỉ tính bằng những khoảnh khắc.
Ta hiểu nỗi khổ tâm của bà Bộ trưởng Bộ Y tế có tâm đức. Nhưng chẳng lẽ lại cứ để tình trạng quá tải ở các bệnh viện diễn ra mãi như thế này sao? Hiện nay, Hà Nội đã mở rộng đến hết cả tỉnh Hà Tây cũ, còn nới thêm một phần của tỉnh Hòa Bình, chẳng lẽ vẫn không có đất để xây bệnh viện sao? Đành rằng kinh tế suy thoái trong phạm vi toàn cầu, nợ công ở nước ta cũng lên đến ngưỡng đáng phải quan ngại, Tết năm nay, nhiều cơ quan không có tiền thưởng cho nhân viên, có doanh nghiệp còn nợ cả tiền lương, dẫn đến cảnh tao loạn: Công nhân vác ghế phang giám đốc rồi sẵn sàng vào tù, nhưng cũng không phải vì thế mà không xây được bệnh viện cho dân. Không kể những vụ thất thoát khổng lồ đến hàng ngàn tỷ đồng như vụ Vinashin rồi tiếp đến là Vinalins, chúng ta vẫn còn chi hàng ngàn tỷ đồng để xây Trụ sở làm việc, Bảo tàng Quốc gia, rồi hàng trăm rạp hát, Nhà văn hóa. Đành rằng xây Trụ sở, xây Bảo tàng hay Rạp hát cũng rất quan trọng, rất cần thiết, nhưng đem những công trình ấy, so với những công trình cấp bách, cần phải làm ngay, như bệnh viện cứu chữa điều trị cho dân, hay những lớp học cho trẻ em nghèo vùng sâu vùng xa thì cái gì cần ưu tiên trước nhất? Tất nhiên là bệnh viện và lớp học rồi. Tôi hoàn toàn đồng ý với Vân Thiêng, ông bạn đồng nghiệp của tôi ở VOV: Xây thêm nhà hát, rạp chiếu phim cũng là cần thiết, bởi đấy là những thiết chế văn hóa đặc biệt gắn với trình độ và nhu cầu thưởng thức văn hóa, nghệ thuật của nhân dân. Tuy nhiên, có một thực tế là hiện nay, nhiều nhà hát mà số buổi sáng đèn mỗi năm chỉ đếm được trên mấy đầu ngón tay, nhiều nhà hát, rạp chiếu phim đã làm "dịch vụ cho thuê đám cưới". Ngân sách là tiền thuế của dân. Vì vậy, đầu tư cái gì, đầu tư lúc nào là điều phải tính toán để đồng tiền ấy phát huy hiệu quả cao nhất. Việc xây dựng trụ sở cơ quan khang trang hiện đại và các công trình văn hóa là cần thiết trong quá trình phát triển đất nước. Tuy nhiên, chưa thấy có chuyện vì thiếu rạp mà hai, ba người phải ngồi một ghế để xem biểu diễn nghệ thuật, cũng chưa có ai chui dưới gầm ghế người khác để xem phim. Trong khi, cảnh hai, ba bệnh nhân phải nằm chung một giường, thậm chí có bệnh nhân phải chịu cảnh “gầm giường chiếu đất” thì đã thấy nhỡn tiền và sẽ còn hiển hiện ở rất nhiều bệnh viện lớn khác nữa. 
Có thể giải quyết dứt điểm nạn quá tải ở các bệnh viện ấy được không? Hoàn toàn có thể giải quyết được, nếu chúng ta thực sự vì dân, lo cho muôn dân. Chỉ cần chúng ta tiết kiệm trong chi tiêu, loại bỏ những chi phí chạy theo bề nổi, hoàn toàn mang tính hình thức, rất tốn kém mà không có hiệu quả thiết thực, như các lễ hội rầm rĩ ở rất nhiều tỉnh thành, hay kiểm tra, giám sát chặt chẽ các công trình, tránh được những thất thoát để tiền dân trôi hết ra sông ra bể, như Vinashin hay Vinalins là có thể xây được hàng ngàn bệnh viện, trường học rồi.
Chỉ cần tiết kiệm, bớt hoang phí trong những khoản chi tiêu vô bổ, chúng ta đã cứu được bao nhiêu kiếp người bất hạnh. Điều này là hoàn toàn có thể làm được. Bởi đã có địa phương làm được rồi. Một ví dụ điển hình là Đà Nẵng. Vâng, tôi vẫn lại phải nhắc đến Đà Nẵng. So với Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, hay các địa phương khác, Đà Nẵng không thuận lợi ở vị trí địa lý, cũng không tiện về giao thông, lại bị chiến tranh tàn phá khốc liệt nhất, số người hy sinh cũng lớn nhất, đã thế khí hậu lại khắc nghiệt, bão gió, lũ lụt liên miên. Một tỉnh rất nghèo. Vậy mà ông Nguyễn Bá Thanh và các cộng sự của ông vẫn vực mảnh đất nghèo ấy thành một đô thị hiện đại, một thành phố nề nếp, sạch sẽ (theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng) và quy củ nhất nước. Trước khi rời Đà Nẵng, ngay mới đây thôi, ông Nguyễn Bá Thanh còn kịp trao cho dân một bệnh viện nhằm xóa bỏ nạn “gầm giường chiếu đất”. Đó là bệnh viện ung bướu có quy mô 500 giường với 27 khoa và phòng, trước mắt đã đưa vào sử dụng 200 giường bệnh với đội ngũ hơn 70 bác sĩ, cùng các chuyên gia, y tá, điều dưỡng có trình độ chuyên môn cao, trang thiết bị y tế bệnh viện được đầu tư hiện đại, chất lượng, với các hệ thống máy xạ trị, y học hạt nhân, gia tốc tuyến tính. Đặc biệt, đây là bệnh viện dành cho những người nghèo có hộ khẩu Đà Nẵng và các tỉnh miền Trung. Sau khi trừ phần Bảo hiểm y tế thanh toán, các bệnh nhân nghèo sẽ được miễn phí toàn bộ tiền chi trả. Người nhà đi theo chăm sóc bệnh nhân cũng sẽ được hưởng chính sách ăn, ở miễn phí tại bệnh viện với bếp ăn từ thiện. Điều trị miễn phí hoàn toàn cho bệnh nhân nghèo là chính sách nhân văn đặc biệt chỉ có ở Đà Nẵng. Có địa phương nào làm được như thế không?
Bây giờ thì ta hiểu được vì sao người dân Đà Nẵng lại yêu mến Nguyễn Bá Thanh đến như thế. Và không phải chỉ có dân Đà Nẵng, nhân dân ở rất nhiều địa phương khác cũng rất quý yêu Nguyễn Bá Thanh, như quý yêu Bí thư Tỉnh ủy Kim Ngọc thuở nào. Và chúng ta tin, rất tin rằng, trong công cuộc đổi mới của Đảng, của Đất nước, vì miếng cơm manh áo của dân, ông sẽ không bị đứt gánh giữa đường như Bí thư tỉnh ủy Kim Ngọc. Và chúng ta cũng hy vọng Đà Nẵng sẽ là một mô hình tốt đẹp có thể nhân rộng ra trên phạm vi toàn quốc. Viết đến đây, tôi lại chợt giật mình nhớ đến câu ca dao: 
Thương dân, dân lập đền thờ
Hại dân, dân đái sập mồ lụn xương

Và như thế, làm điều ác, đặc biệt là ác với dân, đâu phải cứ hạ cánh được an toàn là đã an toàn. Bây giờ, làm một cán bộ mà được dân tin, dân yêu như Nguyễn Bá Thanh, đâu có phải là dễ...


Một số comment trích từ 155 cảm nhận đã bày tỏ khi đọc bài viết trên


1-2. Phản hồi từ: TRẦN TẤT BẠT [Bạn đọc] Email 28.01.13@12:50
Tôi rất xúc động và tâm đắc bài viết, phải như những vị có chức có quyền của nhả nước ta đọc được bài này, phải như bà bộ trưởng y tế cũng có thời gian mà suy ngẫm, xem cái được và chưa được, cái tâm và cái đức của con người việt nam ta được khơi dậy, nhân lên ...thì hạnh phúc quá, Phải như nước ta có nhiều nguyễn bá thanh, có nhiều đà nẵng, Dân ta hanh phúc biết bao, xin cám ơn người viết, xin cám ơn một tấm lòng , biết đâu thức tỉnh cái thiện trong thật nhiều người.

4. Cảm nhận từ: buihaidang [Blogger] 27.01.13@18:26
Bài viết của Lão Khoa thật sâu và có ý nghĩa rất thực tiễn...
Bây giờ chung cư còn rất nhiều nếu nhà nước mua lại và sửa sang cho thích hợp rồi giao cho Bộ y tế và các tỉnh thành phố làm bệnh viện công...hoặc tư... Những căn hộ còn lại ở tầng cao giao cho nhân viên y tế ở để họ không phải đi lại vất vả xa nơi làm việc và cho cho người nhà đi chăm sóc bệnh nhân ở trọ với giá bình dân thì có thể giải quyết được khó khăn này!
Vì chung cư bây giờ không có người mua...Nhiều năm không sử dụng sẽ hư hỏng rất lãng phí!!!
Xin được mạnh dạn chia sẻ...

5. Cảm nhận từ: Gió Lào [Bạn đọc] Email · http://khách.blogtiengviet.net/27.01.13@18:42
Ôi Trần Đăng Khoa Khả kính...Những điều anh viết là sự thực ở các bệnh viện tuyến trung ương...Tôi đã từng được nếm trải. Một tháng trời đi chăm vợ ốm tại Bệnh viện nội tiết trung ương tôi đã viết được bài thơ vợ đi nằm viện sau đây xin gửi tặng Blog Trần Đăng Khoa cho mọi người đọc vui, có thể anh cho tôi múa rìu trước mắt thợ và ngạo mạn đăng thơ nhà trên trang của nhà thơ nổi tiếng...
Riêng về ca ngợi ông Nguyễn Bá Thanh như vậy có quá lời lắm không? có thể nhiều người chưa được tiếp xúc với Ông Nguyễn Bá Thanh sẽ có suy nghĩ là Trần Đăng Khoa và Nguyễn Bá Thanh là anh em đồng cọc chèo, (Đồng hao) nên khen nhau...Hoặc là có thù lao cho Lão Khoa quá hậu hĩnh nên Lão ca ngợi hết lời...Không sao cứ để thời gian và việc làm của ông Thanh sẽ chứng minh.


Cảm nhận từ: truongthimau [Blogger] Email 27.01.13@20:05
Em cám ơn bài viết của anh nhiều nhiều nha, anh đã hiểu quá sâu em không nói nhiều, em không bao biện cho vấn đề y đức.Đâu đó vẫn có những con sâu, nhưng em chỉ làm một so sánh nho nhỏ, khi em nhận công tác thì BV Bá thước có quy mô 100 giường bệnh, sau 30 năm công tác hiện nay quy mô 120 giường 12 giương/1 vạn dân làm sao lại không nằm chung cho được. Chúc anh và nhà đài góp tiếng nói chung cùng ngành y tế tháo gỡ để dân đỡ cực.
Cảm nhận từ: thanhminhhn [Blogger] Email 27.01.13@20:14

Đọc bài viết của LÃO KHOA tôi thấy xấu hổ vì mắt tôi chưa lòa,tai tôi còn thính trước nhiều điều sai trái mà chưa viết được một bài cho ra hồn để đấu tranh với cái ác,cái xấu,cái sai,cái chưa được,cái nên làm,cái cần phải làm.Nghĩ đến bao xương máu tiền nhân đổ xuống cho chúng ta có hôm nay mắt cứ cay ,cay lắm Lão Khoa ạ!
Chúc Khoa khỏe để viết khỏe cho nhân dân nhờ.

Cảm nhận từ: Việt An [Bạn đọc] Email 27.01.13@22:59
@Trần Đăng Khoa!

Khoa ạ! Vấn đề Khoa nêu ra tồn tại lâu lắm rồi. Người dân thường cũng nhìn thấy, chứ chẳng cần phải thông minh xuất chúng. Ấy vậy mà chẳng ai làm. Ông Thanh hơn các lãnh đạo khác ở chỗ, là làm cái ai cũng thấy mà không ai làm.

Ở Việt Nam không thiếu người có tài, có tâm. Nhưng, người có tài, có tâm lại không có quyền. Không có quyền, thì chẳng quyết được gì. Số đông có quyền lại không có tài, hoặc có tài mà không có tâm. Khi không có tâm, thì cái tài chỉ phục vụ cho lợi ích cá nhân, lọi ích của nhóm quyền lực. Tất cả tâm huyết của họ dành cho việc củng cố quyền lực để bảo vệ lợi của họ và ê kíp của họ. Họ không quan tâm nhiều đến mấy cái bệnh viện, khi mà bản thân họ, gia đình họ luôn có chế độ chăm sóc y tê hạng VIP.

Trong bối cảnh như vậy, việc ông Thanh làm bỗng trở thành hiện tượng Nguyễn Bá Thanh. Mà đáng lẽ ra việc xây thêm bệnh viện, chỉ là chuyện bình thường, mà bất kỳ 1 lãnh đạo nào ở vị trí tương tự ông Thanh cũng cần phải làm được.

Làm lãnh đạo bây giờ, phải ĂN ĐƯỢC, NÓI ĐƯỢC, LÀM ĐƯỢC. Nếu chỉ biết một "món", ví dụ: Chỉ biết "ĂN", hoắc chỉ biết "NÓI", hoặc chỉ biết "LÀM" đều không ổn. Ít ra cũng cần biết 2 "món": "ĂN được, NÓI được" còn LÀM thì không biết làm (hoặc không chịu làm)cũng không sao.

Cảm nhận từ: hữu gia [Bạn đọc] Email 28.01.13@08:01
Gửi anh Khoa !
Hôm nay đọc thấy tâm đắc và đúng là buồn vì mình có viết nhưng không thể bằng anh được ! ...
Tuy chỉ có điều là NGƯỜI CÓ CHỨC QUYỀN có đọc hay không , hay chỉ có người mến mộ và người hay vào báo mạng đọc ? Đọc rồi thì làm sao đây ? Kiểu như Đường Tăng hay hỏi đệ tử ấy mà !
Đến đây tôi vẫn chưa TẠM HIỂU là vì sao những ý kiến tâm huyết với cuộc sống người DÂN ( như bài này của anh )hầu như không đăng trên mặt ...các cơ quan báo chí chủ yếu , quan trọng, là tiếng nói của Nhà nước đang phát hành mà Người Dân rất hay đọc . Có lẽ nó giống kiểu các báo mời toàn dân tham gia viết bài cho báo Tết , khi đọc chỉ thấy những bài đặt hàng trước với những ai đó , chủ yếu là những người trong ngành văn nghệ sỹ ...
Mong ông N-B-Thanh làm được chỉ một việc mà tôi coi là quan trọng , đó là tìm ra và trừng trị mấy kẻ , vâng - chỉ mấy kẻ ĐANG SỐNG PHÈ PHỠN BẰNG TIỀN THAM Ô - HỐI LỘ nhờ vị trí công tác .
Và cũng mong được đọc những bài viết tiếp của anh Khoa về các vấn đề Dân chúng tôi quan tâm ./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét