Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

THƠ TÌNH- LAN CHI

THƠ TÌNH TẶNG NGƯỜI RA ĐI

Em ở đây mà sao anh không thấy
Cứ chạy hoài về bến mộng người ta
Chiều nay khói nhà mình không còn bay nữa
Bếp tàn hơi đốm lửa cũng tàn.

Cây thiếu nước cũng như tình thiếu lửa
Em kiên trì cũng đến độ thôi anh.
Thôi đành vậy tình riêng ta đành khép
Em ngậm ngùi dõi bước người đi

Người đi nhớ đừng vô tâm nữa
Để ai kia nước mắt kiếm tìm
Họ cũng vậy giống em lắm đó
Cũng biết đau và biêt nặng tình

Nếu nước mắt người đó rơi anh nên tự hỏi mình
Đã làm gì để người ta đau khổ
Để tình yêu lại nhận bão giông.
Có phải vì em còn thương nên hay nghĩ viển vông
Không nghĩ tới chính mình thảm hại
Là kẻ thua mà không tự biết mình?

Thôi đành khép lại những nhẫn nhịn hy sinh
Đã đến lúc chim dang đôi cánh
Tìm chân trời để được hát ca
Để ta không phải là cái bóng
Khóc thầm cho ngày cũ đã qua.

Những ngày em bên anh
Chưa hiểu hết tình anh nên nhận về đổ vỡ
Có điều chi xin đừng giữ trong lòng
Để vui vẻ sống bên người ấy
Như chưa bao giờ có một cuộc chia ly

Vĩnh biệt nhé một niềm thương ân ái
Thôi em về thắp lại lửa lòng
Cho nhen nhóm một mái nhà bình dị
Hai mái đầu sẽ chẳng có chia ly
Biết là đau nhưng em phải ra đi
Để thắp sáng cho một phần còn lại
Dẫu không nhau nhưng từng nặng ân tình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét