QUA BỜ LỖI HẸN TÌM NHAU
Đêm về tìm dáng phố xa
Phơi phong chi để là đà thế kia
Dọn về thôi những vĩa hè
Trồng cây thấp lá lời thề bẻ đôi
Đa mang chi để nhớ người
Quay về phố cũ một thời dấu yêu
Lăn tròn chi để rong rêu
Đừng xơ xác lá để chiều lặng thinh
Gom về đi những tội tình
Đêm ngồi căm cụi một mình trắng canh
Dũa cho trơn đến ngọn ngành
Phím lên màu chữ tình trần với nhau
Một chút sầu, một chút đau
Bủa thêm phiền muộn vào sau môi mềm
Gác qua ký ức êm đềm
Lục tìm chút ngọt nỗi niềm lãng du
Vá manh tình cũ mơ hồ
Ngày xa xưa lắm bây giờ ở đâu
Níu thời gian để nguyện cầu
Phải chi, biết vậy, tai sao....thở dài !
Buồn lên con mắt trắng tay
Đong làm sao được cho đầy ước mong
Dối gian để ấm mùa đông
Bây giờ sang hạ ai cần dối gian
Đêm cũng tàn, mộng cũng tàn
Một đêm quét hết tro vàng được đâu
Về thôi buông phím thơ sầu
Giật mình cánh vạc vỗ bầu trời đêm
Xõa bờ tóc rối lên triền
Chiêm bao cho nắng vương thềm lý lơi
Cõi người ta, mộng rối bời
Ta đi tìm cõi riêng trời của ta !
Chị ơi ! gom nắng tháng ba
Đem sang tháng chạp để mà ủ men
Biết đâu còn nhớ tháng giêng
Ôm lưng trả nợ ưu phiền ... biết đâu !
Trồng cây thấp lá lời thề bẻ đôi
Đa mang chi để nhớ người
Quay về phố cũ một thời dấu yêu
Lăn tròn chi để rong rêu
Đừng xơ xác lá để chiều lặng thinh
Gom về đi những tội tình
Đêm ngồi căm cụi một mình trắng canh
Dũa cho trơn đến ngọn ngành
Phím lên màu chữ tình trần với nhau
Một chút sầu, một chút đau
Bủa thêm phiền muộn vào sau môi mềm
Gác qua ký ức êm đềm
Lục tìm chút ngọt nỗi niềm lãng du
Vá manh tình cũ mơ hồ
Ngày xa xưa lắm bây giờ ở đâu
Níu thời gian để nguyện cầu
Phải chi, biết vậy, tai sao....thở dài !
Buồn lên con mắt trắng tay
Đong làm sao được cho đầy ước mong
Dối gian để ấm mùa đông
Bây giờ sang hạ ai cần dối gian
Đêm cũng tàn, mộng cũng tàn
Một đêm quét hết tro vàng được đâu
Về thôi buông phím thơ sầu
Giật mình cánh vạc vỗ bầu trời đêm
Xõa bờ tóc rối lên triền
Chiêm bao cho nắng vương thềm lý lơi
Cõi người ta, mộng rối bời
Ta đi tìm cõi riêng trời của ta !
Chị ơi ! gom nắng tháng ba
Đem sang tháng chạp để mà ủ men
Biết đâu còn nhớ tháng giêng
Ôm lưng trả nợ ưu phiền ... biết đâu !
Giấc mộng tình .
Ai năm tháng, cùng ta say mộng ảo ?
Ai chờ ta , trong tà áo nhung hoa .?
Ai đứng đó , đưa mắt tình sắc sảo
Gọi hồn ta , về họp dưới trăng ngà .
Gío thoang thoảng , đưa mùi hương mời mọc .
Nắng lung linh , trải lụa khắp trần gian .
Dòng lệ chảy , báo người buồn đã mất
Hương bây đi, để lại sắc hoa tàn .
Rồi vật vờ trọng thời gian chuyển vận
Rồi bao la , như vũ trụ xoay vần
Ta cứ sống , để mà ôm hận
Riết khư tình , vùi dập tuổi xuân
Ta than khóc .
Khóc .
Khóc .
Tình .... Với gió
Ta mơ màng , như thực ... Thực như hư
Trong tháp vắng , ta lạnh lùng đứng ngó
Một tình yêu , đổ nát dưới đêm thu .
Ngày vẫn còn xanh .
Nắng chỉ cạn những hồ ao nho nhỏ
Mưa chỉ trôi , những cát lở đất mềm
Họ đừng tưởng một vì sao rơi vỡ
Cả đất trời , vũ trụ sẽ tiêu tan
Họ có nhớ không , khi nắng trong , trời biếc
Trên cành dương chim thánh thót trao tình
Ta không thể chôn mình trong đáy huyệt
Khi bao người đang hát với bình minh
Thuyền viễn xứ , không ngừng trong giá lạnh
Mặt trời hồng không mọc giữa hang sâu
Tình ta lớn , nhưng lòng ai bé quá
Nên hững hờ , thương nhớ chẳng bền lâu
Mặt thật của em , tốt quá nhiều
Đừng lầm , đừng lẫn trước khi yêu
Mua thêm đau khổ hơn giá đắt
Bán đi hạnh phúc rẻ hơn bèo .
Nắng chỉ cạn , những hồ ao nho nhỏ
Mưa chỉ trôi, những cát lở , đất mềm
Kia biển lớn vẫn ngày đêm sóng vỗ
Đây núi cao vẫn đứng uy nghiêm .
NGƯỜI CÓ VỀ ...... NỮA KHÔNG !?
Tình Ơi..! Có về nơi thành nội
Ru lại hồn thơ bỏ chân cầu
Vườn trăng lữ thứ sầu cô mộng
Sông khỏa trăng tàn tê tái đau..
Xuân về đâu.. xuân mãi về đâu
Bờ cô liêu tóc trắng mái đầu
Cố nhân tình mặc trăng với nước
Thăm thẳm áo chiều khóc ngàn sâu.
Xin một lần để nói với nhau
Nhịp cầu ngày xưa hai đầu dang dở
Nụ tầm xuân lập lòe thương nhớ
Hình hài cái thưở rất yêu em...
Tấm thảm tình ta đã giẫm lên..
Sao không cùng bay trong đêm hạ
Để bây giờ ươc mơ xa quá
Em ngồi nhặt mãi chút tàn rơi..
Mùa theo năm thu cũng đi rồi
Dáng thu chìm trong sương mờ ảo
Còn gì đâu mà nàng may áo
Ủ hão huyền một giấc mộng không tên..
Không còn nhau tội mảnh trăng nguyền
Đêm tàn vật vã llầu hoàng hạc
Khách dạ hồ quên câu thơ bạc
Bỏ lại đời kỹ nữ mà đi !
Người về đầu gió bước thấp cao
Lòng ta nghiêng theo ngày vời vợi
Ta si tình hay người nông nỗi
Đày đọa chi tan nát tình đầu
Người nói đi !.... nói gì với nhau ???
Một lần thề ước mấy lần đau
Sao đành bỏ lại mùa anh hỡi
Không tội tình em thật thế sao !
Thì thôi !!!.....
Thì thôi ! anh hãy cứ đi đi
Chỉ hồng đứt đoạn nhớ làm gì
Còn manh áo cũ em xin giữ
Đỡ lạnh lòng em buổi xuân thì
Ru lại hồn thơ bỏ chân cầu
Vườn trăng lữ thứ sầu cô mộng
Sông khỏa trăng tàn tê tái đau..
Xuân về đâu.. xuân mãi về đâu
Bờ cô liêu tóc trắng mái đầu
Cố nhân tình mặc trăng với nước
Thăm thẳm áo chiều khóc ngàn sâu.
Xin một lần để nói với nhau
Nhịp cầu ngày xưa hai đầu dang dở
Nụ tầm xuân lập lòe thương nhớ
Hình hài cái thưở rất yêu em...
Tấm thảm tình ta đã giẫm lên..
Sao không cùng bay trong đêm hạ
Để bây giờ ươc mơ xa quá
Em ngồi nhặt mãi chút tàn rơi..
Mùa theo năm thu cũng đi rồi
Dáng thu chìm trong sương mờ ảo
Còn gì đâu mà nàng may áo
Ủ hão huyền một giấc mộng không tên..
Không còn nhau tội mảnh trăng nguyền
Đêm tàn vật vã llầu hoàng hạc
Khách dạ hồ quên câu thơ bạc
Bỏ lại đời kỹ nữ mà đi !
Người về đầu gió bước thấp cao
Lòng ta nghiêng theo ngày vời vợi
Ta si tình hay người nông nỗi
Đày đọa chi tan nát tình đầu
Người nói đi !.... nói gì với nhau ???
Một lần thề ước mấy lần đau
Sao đành bỏ lại mùa anh hỡi
Không tội tình em thật thế sao !
Thì thôi !!!.....
Thì thôi ! anh hãy cứ đi đi
Chỉ hồng đứt đoạn nhớ làm gì
Còn manh áo cũ em xin giữ
Đỡ lạnh lòng em buổi xuân thì
Mùa theo năm cũ theo năm cũ
Tóc bạc người đi người đã đi
Áo trinh nguyên thay màu áo cũ
Huyền không giọt nắng khóc xuân thì !
Huyền không giọt nắng khóc xuân thì !
Đôi lời . Có buồn mới có thơ và càng buồn nhiều càng day dứt tam trạng càng có thơ hay .
Hà nội 07/03/14
-
THÔI ĐÃ THÔI RỒI MỘT CHÍNH XUÂN !
- Hai mảnh đời ai chót buộc dây
Mà diệu vợi hai tâm hồn đồng điệu
Đêm Giáng sinh em mơ tìm nửa thiếu
Còn anh…nước mắt chẩy cho người… "
Hãy về đây son rỗi với đôi mươi
Em chải cho anh một bờ tóc rối
Giấc mơ trưa cùng em về nguồn cội ?
Lên đỉnh thăng trầm cùng hái trái hoang vu
Anh đi theo đoản khúc tự tình thu
Rắc đều trên nền xanh vùng mầu mỡ
Em có nghe chưa đất trời ngừng thở
Thả nghiêng nghiêng hơi ấm cánh môi hồng..!!
Em biết mùa thu thương lắm thinh không
Vũ khúc cô miên ngày tàn tháng lỡ
Một trái mơ non một đời mang nợ
Cứ để em qua lối gió địa đàng
Sao nỡ đùa một mảnh trái ngang
Người ơi có nghe mùa xuân trỗi lộc..!
Nén nhang tàn..xin em đừng có khóc
Nợ nần chi duyên kiếp một đời người..
Từ độ bên nhà rụng trái mùng tơi
Là tím cả một khoảng trời của nhỏ
Đã hết thật rồi kể từ dạo đó
Cát Tường em chết nữa mảnh hương nguyền
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét