Tô
Nguyễn Minh Nhựt - tác giả bài văn xúc động được 4,75 điểm
(thang điểm 5) và cô giáo dạy văn Trần Thị Tỉnh - Ảnh: nhân vật
cung cấp
“Mùa xuân ai đi hái hoa.
Còn em đi nuôi dạy trẻ.
Sao em muốn đàn em mau khỏe?
Sao em muốn đàn em mau ngoan?”
Còn em đi nuôi dạy trẻ.
Sao em muốn đàn em mau khỏe?
Sao em muốn đàn em mau ngoan?”
Khi lớn lên có mấy ai trong chúng ta còn nhớ đến chuyến
đò đầu tiên đã đưa mình chập chững bước vào cánh cửa học vấn của cuộc
đời. Có mấy ai còn nhớ đến người lái đò dạo ấy với những yêu thương trìu
mến dành cho mình, lúc mình mới lên hai, lên ba. Đối với em, hình ảnh
cô giáo mầm non - là cô giáo Hiên - vẫn mãi ngự trị trong tâm hồn em...
Cô Hiên thường ra tận hành lang đón học trò, đón em từ
vòng tay mẹ. Lúc nào cô cũng hôn lên má em âu yếm, vuốt tóc em trìu mến
và ôm em vào lòng. Cảm giác ấm áp, dễ chịu, lan tỏa từ cô sang em khi cô
xoa xoa nhẹ nhàng vào lưng em, dịu dàng, ngọt ngào vỗ về: “Nhựt ngoan
nào. Con nín đi nha! Cô thương, cô thương nhiều mà!”. Thế là em không
còn nhè nữa, cố đưa đôi mắt đỏ hoe nhìn theo bóng mẹ xa dần ngoài cổng
trường. Tay em nhỏ xíu, nằm gọn lỏn trong bàn tay cô, giơ lên cao vẫy
tay tạm biệt bà và mẹ.
Đến bây giờ em mới hiểu rằng nghề nuôi dạy trẻ thật
không dễ chút nào. Một lớp khoảng 20 học sinh, suốt ngày khóc lóc, cấu
xé, tiểu tiện liên tục. Điều đó thật là khủng khiếp. Phải là người có
tâm, có lòng yêu thương trẻ con thật sự thì mới có thể làm tốt được. Cô
Hiên của em ngày ấy quả là người cô theo đúng nghĩa. Cô đã thể hiện lòng
bao dung của mình qua gương mặt phúc hậu, ánh mắt dịu dàng, nụ cười
luôn nở trên môi, và cuối cùng là cái “tâm” sáng ngời trong cô được nhìn
thấy rõ nhất qua đôi bàn tay cô.
Ôi! Nhắc đến điều này làm em cảm thấy như vẫn còn
nguyên vẹn cái cảm giác ấm áp, trìu mến, nhẹ nhàng đầy thương yêu, cực
kỳ dễ chịu, lan tỏa trong trái tim em khi được tay cô chăm sóc thuở xưa.
Đôi bàn tay như có phép tiên của cô đã giúp em và các bạn nhỏ khác ăn
ngon hơn, ngủ ngon hơn, ngoan hiền hơn và chóng lớn chỉ sau một năm học
cô. Em vẫn còn nhớ đôi bàn tay của cô mịn màng, âm ấm. Những ngón tay
thon dài, cắt móng sạch sẽ luôn được cô đưa lên làm gương cho các cháu.
Cô không một lần ngắt nhéo trẻ, làm trẻ đau, không một lần làm rơi vỡ đồ
trước mặt trẻ, không một lần cư xử thô bạo với trẻ. Mà trái lại, từ tay
cô, sự kỳ diệu luôn được nhân lên gấp bội bởi tính cách cẩn thận vốn
có, khi cô cột tóc cho bé gái, mặc đồ cho bé trai, tắm táp cho bé nào
cũng thật nhẹ nhàng, nâng niu kỹ lưỡng như con đẻ của mình.
Đôi bàn tay của cô đã khéo léo đút cho chúng em từng
muỗng cơm, muỗng nước, đã khéo léo nắm lấy những đôi tay nhỏ nhắn của
chúng em viết những con số, những chữ cái a,b,c... đầu tiên vào trang
vở. Cô chính là người đầu tiên giúp em và các bạn nhận biết, làm quen
với số đếm, chữ cái, biết nắn nót, biết viết thẳng dòng. Em tin rằng
không chỉ em mà còn có những thế hệ đã đi qua, đã từng được học cô, sẽ
mãi nhớ đến đôi bàn tay diệu kỳ của cô, không ai có thể lãng quên.
Hồi đó tuy thể trạng rất bé nhỏ, ốm yếu nhưng bù lại em
có một trí nhớ rất tốt. Học lớp của cô, em nhanh chóng được cô phát
hiện điều đó, thế là cô bầu em làm lớp trưởng. Em thường xuyên được cô
mời lên bảng, cầm thước dài, chỉ vào từng con số, từng chữ cái rồi đọc
to cho các bạn đọc theo. Em được cô thương nhiều lắm. Nhờ cô mà các cô
giáo lớp chồi hoặc lớp lá đều biết đến khả năng đọc viết của em. Vì vậy,
vào một thời điểm nhất định, em được cô Hiên cho phép sang lớp của các
cô ấy, lên bảng, đọc bài cho các bạn lớn hơn nghe. Em vẫn còn nhớ đã
hãnh diện như thế nào. Đó là những năm tháng tuyệt đẹp, đáng nhớ nhất
trong cuộc đời của em.
Có lẽ em là đứa trẻ thương cô nhất. Bởi khi được chuyển
lên lớp chồi, em đã khóc lóc, không chịu rời xa cô. Ba năm mầm non là
ba năm em được gần gũi bên cô. Cô vẫn bên em, vẫn thương em như ngày nào
còn học cô. Giờ đây, em đã trở thành một thiếu niên 13 tuổi cao lớn,
khỏe mạnh chứ đâu còn là cậu bé ốm yếu, nhỏ bé ngày nào, mà sao hình ảnh
của cô vẫn còn ghi khắc sâu đậm trong tâm hồn của em...
Em xin mượn những câu hát ngọt ngào dưới đây của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý để gửi tặng đến cô và cũng để kết thúc bài viết của mình:
“Một mai khi em lớn khôn
Đừng quên khi đi nhà trẻ
Quên cô giáo, người nuôi em khỏe
Quên cô giáo, người chăm em ngoan
Quên những lời cô giáo yêu thương...”
TÔ NGUYỄN MINH NHỰT (lớp 7A2 Trường THCS Nguyễn An Ninh, Q.12, TP.HCM
Đừng quên khi đi nhà trẻ
Quên cô giáo, người nuôi em khỏe
Quên cô giáo, người chăm em ngoan
Quên những lời cô giáo yêu thương...”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét