Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi
Nếu không viết con không sao ngủ được
Bờ bên kia Mẹ thương con đứt ruột
Bên nầy bờ con nhớ Mẹ không nguôi
Chưa bao giờ con xa Mẹ nửa ngày
Bỗng xa quá nửa vòng quay trái đất
Đêm nằm mơ thấy Mẹ cầm tay bất chợt
Bừng tỉnh rồi tiếc mãi giấc mơ qua
Con lớn rồi sao vẫn cứ ngây thơ
Mong Mẹ về sau trưa chừng tan chợ
Một gói cốm khô, vài cây kẹo sữa
Híp mắt reo vui mừng Mẹ mới về
Con nghĩ đêm nầy trăng rọi sáng hàng tre
Con một bên Mẹ ngồi sàng gạo
Chỉ một đêm mà cả thời thơ ấu
Rủ nhau về trong ký ức êm trôi
Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi ... ( còn tiếp)
Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi
Trong lò sưởi củi còn đang cháy đỏ
Một chút bụi than làm con lại nhớ
Bếp lửa cuối năm nấu bánh Giao Thừa
Mơ về quê nhà con nghĩ bâng quơ
Phải chi con về ngay trong tháng Chạp
Con thức suốt đêm canh nồi bánh tét
Chờ đêm sáng dần mừng LỄ đầu năm
Xa quê lâu rồi con cũng đã về thăm
Trong từng giấc mơ hay khi con ngủ gật
Chưa khi nào con thấy gần Mẹ nhất
Bằng những giấc mơ ngắn ngủi mỗi ngày
Mẹ vẫn còn mang nặng hai vai
Những đứa con nay xa xôi ngàn dặm
Những đứa còn quẩn quanh trong tổ ấm
Vẫn như trong nôi , thuở mới ra đời /
Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi ( còn tiếp)
Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi
Cơn mưa mùa Đông dài như không dứt
Con nhớ Mẹ đêm qua đêm trở giấc
Săm soi đến từng chỗ ngủ các con
Những đứa con trong giấc ngủ hiền ngoan
Vô tư chưa biết gì nỗi lo của Mẹ
Đâu biết những nhánh sông đổ vòng ra bể
Bể Mẹ hiền hòa ôm ấp nhánh sông con
Mưa lạnh bên nầy con thấy buồn hơn
Đêm một bóng thấy đời trơ trọi quá
Thèm hơi ấm, biết làm sao nhóm lửa
Thèm bát cơm, sao nấu được cơm ngon
Mưa dẫn con về một khúc Vàm Cỏ Đông
Chỗ quẹo Gò Dầu trước khi vào dòng Vàm Cỏ
Tiếng Mẹ ru còn à ơi trong gió
Cánh diều ướt mèm không chỗ trú mưa
Mưa bây giờ gợi nhớ lúc mưa xưa
Mưa quất mạnh lằn roi vào đời Mẹ
Những giọt mưa đau cướp đi tuổi trẻ
Những trận roi đời làm đời Mẹ mất niềm vui
Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi ... ( còn tiếp )
TRẦN KIÊU BẠC
Bỗng xa quá nửa vòng quay trái đất
Đêm nằm mơ thấy Mẹ cầm tay bất chợt
Bừng tỉnh rồi tiếc mãi giấc mơ qua
Con lớn rồi sao vẫn cứ ngây thơ
Mong Mẹ về sau trưa chừng tan chợ
Một gói cốm khô, vài cây kẹo sữa
Híp mắt reo vui mừng Mẹ mới về
Con nghĩ đêm nầy trăng rọi sáng hàng tre
Con một bên Mẹ ngồi sàng gạo
Chỉ một đêm mà cả thời thơ ấu
Rủ nhau về trong ký ức êm trôi
Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi ... ( còn tiếp)
Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi
Trong lò sưởi củi còn đang cháy đỏ
Một chút bụi than làm con lại nhớ
Bếp lửa cuối năm nấu bánh Giao Thừa
Mơ về quê nhà con nghĩ bâng quơ
Phải chi con về ngay trong tháng Chạp
Con thức suốt đêm canh nồi bánh tét
Chờ đêm sáng dần mừng LỄ đầu năm
Xa quê lâu rồi con cũng đã về thăm
Trong từng giấc mơ hay khi con ngủ gật
Chưa khi nào con thấy gần Mẹ nhất
Bằng những giấc mơ ngắn ngủi mỗi ngày
Mẹ vẫn còn mang nặng hai vai
Những đứa con nay xa xôi ngàn dặm
Những đứa còn quẩn quanh trong tổ ấm
Vẫn như trong nôi , thuở mới ra đời /
Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi ( còn tiếp)
Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi
Cơn mưa mùa Đông dài như không dứt
Con nhớ Mẹ đêm qua đêm trở giấc
Săm soi đến từng chỗ ngủ các con
Những đứa con trong giấc ngủ hiền ngoan
Vô tư chưa biết gì nỗi lo của Mẹ
Đâu biết những nhánh sông đổ vòng ra bể
Bể Mẹ hiền hòa ôm ấp nhánh sông con
Mưa lạnh bên nầy con thấy buồn hơn
Đêm một bóng thấy đời trơ trọi quá
Thèm hơi ấm, biết làm sao nhóm lửa
Thèm bát cơm, sao nấu được cơm ngon
Mưa dẫn con về một khúc Vàm Cỏ Đông
Chỗ quẹo Gò Dầu trước khi vào dòng Vàm Cỏ
Tiếng Mẹ ru còn à ơi trong gió
Cánh diều ướt mèm không chỗ trú mưa
Mưa bây giờ gợi nhớ lúc mưa xưa
Mưa quất mạnh lằn roi vào đời Mẹ
Những giọt mưa đau cướp đi tuổi trẻ
Những trận roi đời làm đời Mẹ mất niềm vui
Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi ... ( còn tiếp )
TRẦN KIÊU BẠC
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét