Xã hội mình đang sống đầy rẫy những hiểm nguy
chực chờ. Tai nạn giao thông rình rập, cả những người đứng trên lề
đường không hề tham gia giao thông vẫn chết tức tưởi, những cơn mưa và
những con đường ngập ngụa nước và rác,
những người dân lom khom chạy xe máy dưới làn mưa và nguy hiểm treo
trên tính mạng của mình, giành giật nhau từng m2 đường để sống. Không
khí thì không phải nói nữa. An toàn thự...c phẩm là cái gì đó xa xỉ, từ
ly cafe đến miếng thịt heo, ẩn chứa trong đó là
hóa chất, là mầm mống của bệnh ung thư và sự sụp đổ niềm tin giữa người
và người. Mở báo ra đọc toàn những tin buồn, kẻ bán nhân cách thì chạy
trốn mất bắt mãi không xong, kẻ bán thân thì bị bắt lại ( hoa hậu Mỹ
Xuân chạy thua cục trưởng Dương Chí Dũng), chênh
lệch giàu nghèo ngày càng đang tăng. Kinh tế suy thoái, nhà máy đóng
cửa, sa thải công nhân. Dân đen quần quật bán sức lao động chỉ đủ kiếm
cái đưa và...o bao tử sống cho hết kiếp người, ngơ ngác đọc báo và không
hiểu thâu tóm là gì, vài trăm tỷ là gì, thất
thoát và thua lỗ vài ngàn tỷ là gì....Rồi các tin về cướp, hiếp và
giết...choáng hết các trang báo, đến nỗi tờ báo và ly cafe buổi sáng, lẽ
ra là động lực mạnh mẽ để làm việc cho một ngày mới, thì lại gây cho ta
cảm giác buồn xo và chán chường. Ly cafe trở
nên đắng ngắt, không biết có bao nhiêu đậu nành, bắp và hương liệu
trong đó? Tin hay không tin trong màu sóng sánh kia, có bao nhiêu phần
trăm là sự thật?
Cả xã hội ngơ ngác không biết chuyện gì đang xảy ra. Bây giờ thì phải làm sao? Làm sao?
Không ai biết
Bèn đi Huế chơi. Thấy dân Huế bảo nhau " bây chừ thì phải làm răng!"
Mới thấy, chỉ có dân Huế là còn lạc quan. Kinh tế và xã hội suy thoái thế này mà vẫn rủ nhau đi
…nha sĩ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét